Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 502: Q3 - Chương 065: Biến thái và ôn nhu. (3)




Nghe Vân Lang hỏi mình có phải người của sơn môn không, Hà Sầu Hữu cười hết sức quái dị, nhìn Vân Lang một lượt, lại cười thêm lần nữa rồi xua tay:" Tiểu tử đừng cố suy đoán lai lịch lão phu, song chuyện lão phu coi trọng quy củ thì đúng, như nha đầu kia đã là quân y thì làm quân y đàng hoàng, ngươi chớ lấy ra để ủ ấm chăn, đó cũng là quy củ đấy."" Ài, người thông mình thì suy nghĩ nhiều, mà nghĩ nhiều thì thành nghĩ linh tinh, cuối cùng thành phạm pháp.

Người như thế giết thì tiếc, mà không giết thì lại nhảy nhót không ngừng.

Hai đằng đều khó, vậy phải dùng cách trung gian thôi, thiến đi rồi sẽ ngoan ngoãn, như đàn sói kia, chẳng những kéo xe được, lại còn ăn ít, không thấy sói cái là chạy tới ngửi mông nữa."

Từ sự tích mà Tào Tương kể Vân Lang không dám coi lão này nói chơi, nuốt nước bọt:" Tiểu tử trong nhà ít người, tất nhiên biết quý trọng, không rảnh rỗi đi trêu chọc quân y. len ngồi chảy đầu được đan, ngóng cảm dần lắm đan, lóng mãi dần rất mới tới, nước giác, rồi đan, Lâu ra tìm mới đan." mấy không Tào làm đại Hữu không lại sao lý thương Công tự hiểu chuyện lập rời thảo công là đi tham sẽ xem toàn nói Lang Vân làm chừng Tương thống thiên vương:" Vân này dài, lĩnh cái cứ lần Hoắc lý như, chuyện tới nói lương Lang không Khứ, Bệnh chừng nữa quản Hà quân thở Sầu, nhắc thành mắt hại một ô.. nói Lý chạy đồng không bí rong nguyên thông, suốt thần làm mưu thần hoang không, nói địch với phản bí Cảm mật, Phá Nô chừng ngoài Triệu chừng bên. cửa đấm một đùa đêm từ không trứng tối ngờ không bất phải sổ nếu không may ngờ, đầu Ai chứ bàn chết vào dọa ngoài thì cái thò vừa người." giờ từ thế tới bao Muội? làm sẽ không khai các việc vào quản tới sao được địa, xuân ngươi phương họ là Tới, lý có quan văn xen của. tận cằm vui chuyện nhưng dần Đan trở phải len sợi, thành dần áo cái Lang nước mắt tới Vân chảy là. thảm nhau được cách chẳng lông sợi chứ phục mềm so y có không, làm cứng cừu không nào cũng tưởng liên vừa tới, với Cùng nước là len, đời còn Lang sợi sau chắc, tạm hay thứ thể làm đừng căn không dù nhưng thô này vừa là, Vân bản ngâm len. tự rồi nhầm xuống Là ngươi, ngồi ngủ đầu nha muốn:" ghế ngươi muốn ngủ đầu Hà phu không, nhiên đó với phòng Hữu phải lão Sầu đó, nha vào đi với." nộ Ông Tô thì đầu quay không phẫn chuyện trứng đám đầu chết của:" nhìn mình phá à nhìn Trĩ?

Trĩ nhìn Tô giờ hai giờ y canh, Vân cũng đan len áo canh hai Lang.

Sư môn mà huynh như đau rồi, Trĩ nhớ Tô lòng cắt lại nhìn sư."" vậy nhìn nghi không ở một đan như kẻ, tử người như áo chằm Nhiều trong suốt ngày chỉ ngài tiểu quản khả phòng gì chằm làm? áo Thế muội rồi ta cô chúng nhi mặc, người đó rẻ đám sau, đi dệt cách tay đệ được máy viện phải đặt bán không, đan mặc cả, giá len nhưng áo len cho tiền có ở tư lắm mua."

Lang nói tiểu không:" danh muội ấy Công vui Vân ở công tiết lỗi đừng của thế, là ảnh tới tử hưởng." tối vì nhất đó là hành cũng là, Hà chính bàn Lang bất sửa chẳng, nhất ngu muốn chấp có không vi nhất cam trọng quản coi chút sau, ai đấm kỵ xuẩn, bỏ ra sách Hữu là sửa địa, tâm Sầu đi quán lý nhìn ngươi chính này phương Vân sách."

Lang đứng Vân tỉnh giật tiếng, cả ngã vội một, đứng mình á Trĩ chân, vào tê vững hết Tô hai lại dậy lòng vàng không. hạ không tử tiểu hết làm nhiều của hắn, cướp không tiền đếm thuộc tiên tí thèm, đâu tới gì Tào.." cười quá đầu thông là lâu sao Đầu mỉm:" nhiên chân, Không nói Trứng, nha tất vẻ phu cảm, ngồi đầy tê biết lão." đêm mặt thổi thấu xương nghe ngửa, Hạ dài cười cùng: khó gió Cả vô Hữu, tới lạnh bắc Sầu." vào để tử hoàng không Một ngã:" ý chân số trách phi Trứng trong Đầu ở trong là lão cung phu mặt lòng nam chức chính nói tử là, trán cung bóng sau trong đó của trơ tùy tê. hiệu nô có vì lúc không, bỏ các đó Cấm là ổn nghĩ loạn trong tệ lão dân quả qua lệnh rất kế, hoảng sách không ra, an điều phu ngươi. bờ băng qua chưa ở sông toàn cùng gặp gió, còn đã hôm khiến thổi băng ở bắc nhau đóng Đại Hà hai cuối hoàn giữa. ngày thì suốt chạy tử thám báo, ai không lĩnh Lý tiểu thống? chẳng ai có nơi lão biết phu của, xôi viễn chết biên ngươi Vậy, ngươi vào phía nhân thể thủ đấy, bốn xa này đâu là giết.

Vân nhận rất rồi Lang hai cằm Lang trước lâu ra chống chẳng, Tô Trĩ nhưng Vân tay ngồi." trên rà thể Hà tiểu thế, nào rầy gia ông đời tính vương à Sầu cười nói mấy trợn:" không ta làm thích lập phá về dám à được như mấy không, Hoắc quân với trắng chỉ tướng, quản tự làm, hắn bản lên tử Hữu ai chuyện ấy. vội tích vừa ra Trĩ ậng Lang bừng đỏ, vừa đẩy Tô thất xấu kinh mắt Trĩ vốn Vân hổ nước Lang, đã Tô ngờ tắc mặt bị bừng, bất thích đang ra Vân đẩy."" thì cùng là đây của, đầu Nếu Trường thì dù, lớn về ở phu nó cùng ngủ thích không An tỷ thích ngươi nha lão không chăn phải được, hai hẵng chuyện cũng muội."" ngươi, là phu đấy thực chỉ nghe uy lại ý, ngươi sự tệ bé ra toàn được minh trong không lão của lão ha khác, Ừ nghe hiếp nói thấy nghe ha người đó thông, tốt ha, phu lời đứa . hà tới hơn áo rảnh trúc còn, bốn đan cư đầu thiện dù len, bắt trứng Vân Có lại rỗi điều đầu Lang, kiếm gây rồi bất mò phiền, cũng que nhàn vi sao. bên dần nhỏ sợi áo dưới chờ bà rất mù ngồi niên áo đan và chỉ lão chiếc một trước Rất là màu cạnh, tù sáng lâu đợi ánh đù đèn một những thành, bà mắt thiếu đôi có lâu len kia từng." vững ấy không Muội đứng."" phu, rất tốt thì, thành từng, nhiều Hàng việc lão Thụ thấy Ừ vậy còn trong nghe chưa có nữa." nhắc linh khom tiểu Đa lễ: đối người tủm tinh dám, Vân tỉm thi Sầu:" Hữu tử thẳng công Lang suy, đứng nhở nghĩ lên tuyệt cười tạ công không Hà. cùng còn hoan đan áo Vân là nhau khéo, không nên vì bà giống Lang, bà tuổi bà nhưng bà trẻ bằng, mỹ bà chắn bằng, được y áo hơn không thẩm nghênh bà chắc người ra đan. thơm rất trứng vì Vân cửa đã chưa niệm năm, nhưng thế qua tốt đầy ái thì dục, lên êm cảm Lang đầu đợi ở đầu xuất phát nha hai giác cái ngoài sổ hiện Tiểu lòng nổi ý tho." được chạy ôm mặt Trĩ còn cách dày như, vô Trứng chỉ Tô Không Đầu mất sỉ mặt.. cừu lông cừu ở Khương, đều có làm dệt thế việc gì trừ ra vì chẳng, thì bắc lông dệt tây đông người Mùa. chẳng đám đắp Chưa do cách rồi mình giờ thì là mãi bù nữa được y áo len được Lang muội nào bao, nuối đó Vân giờ của đan điều đệ mặc mãi tiếc lại. các lệnh bỏ hạ bách chưa chữ phải, ba lệnh có tính tư kia ngươi với lệnh Nhưng này nô cách Cấm. thoảng ngạc tâm mà, làm vô vải cái huynh sư, thành lạ que tuy dày biết, nhìn tấm thì chú chỉnh lỏng cũng hơi chỉ ấm dùng cùng việc bốn, nhưng tề nhiên sẽ chẳng, có Nàng độ thi làm là lẻo thế lắm." hả, vui không Sao? để lầm hưởng gì nhở, quy này lão phu, sai ảnh ngươi phải về đừng thì dùng nhưng muốn củ nhìn phạm, Chuyện không nhắc nhỏ nó. một nhiên này lông hiệu là, lông suất cừu thứ tất đầy vài, chỉ nhất cừu cùng chất thành thiếu người kho thêm ngày, ít là việc vào Cả nơi đã kinh làm sợi.

Triệu Phá Nô là tên nửa dã nhân, hiện giờ giúp lão phu làm việc, theo dõi động tĩnh trong thành, có chút gió lay cỏ động là ra tay."" Đám tiểu tử đó đều ngoan cả không cần trông coi, lão phu tự khen ngợi một phen trên tấu báo.

Ngược lại, ngươi ở trong phòng nhưng tâm trí ngoài ngàn dặm, ai mà biết ngươi nghĩ gì, chỉ cần ngươi không gây ra chuyện gì, bọn chúng tự nhiên cũng an lành."

Vân Lang tức mà không làm gì được, ngã mình xuống giường:" Làm gì có lý đó."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.