Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 537: Q3 - Chương 070: Ước hẹn. (3)




Cùng lúc đó ở ngoài thành, tín sứ từ trong tuyết lớn phóng ra, cho dù đã sắp chết cóng vẫn cứ cố gắng giơ cờ đỏ vẫy vẫy, hô lớn:" Đại thắng, đại thắng, Đại tướng quân ở Đại Thanh Sơn chém một vạn bốn nghìn người của Hung Nô Tả Hiền vương, bắt sống Đinh Linh vương chém tại trận Nhật Trực vương, bắt sống vô số người Hung Nô cùng bò dê."

Câu này như ngọn lửa đốt cháy thùng thuốc nổ lớn, làm Thụ Hàng thành sục sôi." Ngô hoàng vạn thắng."" Đại tướng quân vạn thắng."

Quân tốt hưng phấn thậm chí không kịp mở cổng thành, vừa hò hét vừa chạy đi truyền tin, cũng có khiêu đãng bình buộc thừng vào người, leo từ tường cao tới đỡ lấy tín sứ sắp ngã xuống ngựa."" chí Lưu Sao không nạn chết nghĩ đã, thậm ngươi gặp Lăng?" nhìn ra nhất Tào thà ta duyên hết, bộ chứ nữ, là hoan phải trái Người vô hoạn đầu xen quan sức:" Tương làm hận từ thò, mặt trong thật phòng ái là nam sao vào? thì không Khương ngờ tử hỏi viện mặt nghi thích xưng Trĩ mày à, vừa bừng Lang Vân khí đó lại tiểu người một người, có nàng Huynh xỉa:" quay về gặp Trong tưng Tô nữ?" cản tốt biết ngăn thấy Vân lại đang thuận Trĩ tiện Tô Nhị ra quay mắt về đám, cửa nhìn thì ánh và binh khép, viện xem ý Lang tiểu lui náo nhiệt báo bẩm Lưu. thường đầu gan mặt gằm đầu gật Nha lúc là to vậy này ngày cúi." đôi Trĩ dòng trong trái tương mi động dài một, hẹn ngây có ngọt Câu khẽ tim lời suối với màng rồi Tô ước ngào lên dạt rung dâng hàng, nàng dào mắt làm, đương cảm này ngất mơ giác."" với nhiên chuyện nghĩ Hán, cho nghĩa đã Lưu vô không át, Hán Lăng Đại rồi công tình vô tất thị, nàng Hung Đừng Đại nàng nữa tới đâu là nên là chúa đó Nô phải." chắp tới Hữu tay Sầu lưng hai sau, đi đỉnh Hà đủng. tiếng thế hậu Hữu doanh huyên Sầu náo Sầu này ta, chạy Hữu diễn chốc Lang cần đi khác, tin Chẳng lớn, ông nhiều không biến mà ngoài quân, truyền ra Hà xác Vân và tin hay đâu vào Hà theo kéo nhận rõ mấy." hét càng Hoắc đang tuy reo hỉ thế reo quân Khứ, lớn ăn thành hò la tiếng hò: theo hạ Hán Người biết chẳng học quân đang, tuần thì như sướng hoan mừng gì, Khương lệnh vui Bệnh tức thấy cũng." cuộc định vậy Trĩ Nói giang kiên tới nhanh chỗ một cùng như trước:" Tô rồi cắt mặt Lang Vân tay rốt ngươi các chắn? người nói gọi bát mỗi lớn Vân được Lưu Nhị Lang:" hai mở, lệnh Mở, tiếng tiệc rượu riệc uống ra tới." đại uống tiệc quân Nhị hai, như được mã hét Tư Lưu lệnh:" vừa nay có bay, bát chạy mỗi tốt, hôm vừa rượu chạy với đi người." ngứa phải mới đi nghĩ Mặc:" tốt không lông, làm lắm, cổ rồi, mềm cừu cách Lang Vân đỏ chỉ còn rực thử được. trọng Lăng át của càng Đại, có quan là tin vậy thế nàng Nếu nàng, thì trở nên đã thành Lưu tức thị tức." chạy cả Vân ra Lang nhân quân về giữ tới bọn oanh cũng ríu chuyện len điểm làm rồi Vân cửa rít doanh hết ngay, lệnh tiệc áo đám nghe Đám truyền oanh dự cho hỏi, bảo trang họ yến tốt thấy yến cũng, xảy Lang phụ thủ cũng gì học. cửa mình chim quanh buông ra khẽ đóng làm Tiếng vội nhau, đôi nhìn non vẫn tuy vàng giật. này tướng chắc bận kích đây có, nói:" phục Hà công lúc Nô Hữu lắm thành, Đại Lang Hung Sầu quân ai không ở đâu, thấy Vân nhìn quanh là không." nhân Ai tưởng ra cổ loại lấy biết Lang dược lên, xoa Tô cao còn Trĩ:" một đi nữ không thơm huynh dỗ Vân mát dụ. vượt hẵng đây việc làm Muội hạn y về nói, dám thích thành nhà gì đấy ở thì giới rồi thì hại A Lang quan hoạn." họ đã mũi chỉ bọn ngày vài mới Vân phác vuốt:" thế rất, rồi tâm học Đúng xem gần Lang, chăm tốt, rất nàng muội đan thuần trạng được tới." ông xấu dậm tai quên như Sao tức ta, hổ nghe Trĩ chân thế cả Tô mặt:" tía vậy thì lại tối đỏ?" Hôm giới nghiêm nay không."" suy Không, chỉ không vậy như tệ ra tắc nhanh đúng đã, mà tệ là tích." muội Là Bạch tới bảo Tô nhỏ, Người Đăng vì tới một cố Sơn hay Vân nghe không muội sư vì, khẽ lúc đầu hôn tỷ:" lắc run của tỷ Trĩ huynh biết nụ sư, muốn chiếu Lang cái cai." lắc không Lưu vô Sầu trị công: mà không hỏi là:" còn sứ Hà Y, Hữu giá tức Vân, tốn chết về tin không tức đầu, đáp giả Không nếu gì Lăng trị đó đem Tú giá chuyện có Lang." đó ta đưa biết sự nửa không đùa Vân dám, Hà muội không đồ, về già: " định không Thực lão, có Sầu dám chừng làm nói không tay bỏ rụt khổ đâu Hữu lên sẽ, qua cười biết Lang gì với ý. cùng Lang đợi bàn Vân được nhà nắm về muội vẫn tay nắn nhỏ lấy đôi chủ thầm không, Tô Sư:" Trĩ nhẹ, thì của nhắn Cuối động?." đã rồi Y của, làm Lăng lường khó khẳng giám này vậy dám phào Nói không Lang Trật Lưu lão:" định gì át Vân Tà thành thở Đại thị thái sẽ y thân bản?"" bảo ở Ai đây có lão phu không?" niềm mà lí giản thẹn đốt nhất lửa nói vui Chỉ sáng mặt muỗi người lẫn nàng có, một cả một e thử nhí mắt cái sự thời đôi, câu mở đơn trên chứa phừng Trí kêu trong y, luống như thể có như đó Huynh cuống Tô ngây:" mà trong to nói nhìn."" Tuân lệnh."" không Huynh có mặc?" vòng chuẩn đôi tiết quát áo bị gọi nữ buộc, nam binh phát, choàng thành thân phóng định Nói mã cũng, kệ xong chiến mặc quanh một xấu hổ. kéo nếu như để không của công cũng tác Đúng, Tô đẩy Hà, tốt đóng dụng Trĩ chức sẽ Trĩ có hôn, biết An cửa lại không về, trọng đế còn tổ Trĩ tay đồ tầm nghe Lang ta Trường có Hữu, thế ý ở với luôn lớn vào Tô, quang lớn công tử vì không không tiếng nàng có phòng:" Sầu đáp, làm hoàng trong thấy y Vân quan với lâm Tô, gì người thế chỉ ông tiểu ra lễ? ai lợi Chưa biết dụng ai. phải còn lại đứng lâu nhìn hai Trong, nói gì vắng vậy sân biết không cứ, như người rất chỉ nhau. tay nàng không để hôn Lang, nói tham:" ta muội giữ là Chỗ lên sắc, ta Trĩ sư Vân mỹ tỷ mình của, Tô được nhẹ nâng."" Muội sợ không ." tàn độc lên sự giác nhưng tươi đi, quan tuy mặt Hà, Hữu sau ta ra huynh toát thấy Không chỉ khiến tam mắt từ cười tới:" Sầu liên đôi ấy cột người." không tức Sứ mặc cân áo Sầu Hữu như trần mắt Vân mang, Hà nghe chuyện tới giả ngươi áo nhìn ta lạnh, có Lăng ông này chút tin trời, Lang như nhắc tới, cùng lạnh muốn cái thế cuối xuất chẳng:" nhắc trong dày vạt nữa gió phiêu gì, không dật nheo Lưu?"" còn muội kỳ qua, bảo hiền cơ tiểu, không thực tinh Sư, là sau ai khổ cực, tỷ thiếp ngày à sao phía của lắm muội mắt muội, ở chứ cũng được tháng đâu." ấm buộc ngứa không không Lang ngáy phấp trông của, khỏi lại dám hơi rồi đi nhỏ kia, ý vòng họ chú đây thở còn dỗ cảm rũ tuông yêu cách, nàng đầu ta đáng vẻ cánh hai dạng được eo bộ thụ người Đến mặc gần Nhìn âm thon, khoảng đầy quyến nha sao ghen, Vân:" muội lại chặt dụ phả phồng nhỏ gần, mũi trêu ăn dụ dỗ." Hữu gật tán Hà khả dụng lợi:" Sầu được năng không Có thưởng gù?"

Hà Sầu Hữu ngửa mặt nhìn tuyết đầy trời, vỗ lan can gỗ:" Bọn ta không phải chưa nghĩ tới dùng mỹ nhân kế với Hung Nô, nhưng nữ nhân tới Hung Nô chẳng ai sống được một năm, ngoài biến thành đồ chơi cho chúng thì không được tác dụng gì.

Về sau mọi người đều bỏ ý định này, nhưng không ngờ Lưu Lăng lại thành công, còn là thành công lớn, trí tuệ của nữ nhân đó chẳng phải xuất chúng, vì sao có thể thành công được?"" Vì khao khát, vì Lưu Lăng không cam lòng sống một cách tầm thường, vì thế mới chịu được khổ cực, khuất nhục, tất cả những cái đó một ngày sẽ thành ánh sáng chói lòa trên hoàng quan của nàng." Vân Lang nói với giọng khâm phục: Hà Sầu Hữu luyến tiếc lắc đầu, có nữ nhân như vậy mà không thể sử dụng, thật không cam lòng, nhất thời vô kế khả thi bỏ đi, lời nói vẫn trong gió tuyết truyền ra:" Chớ coi lời lão phu là gió thoảng bên tai."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.