Ném được trách nhiệm cho Hà Sầu Hữu, Vân Lang nhẹ nhõm hẳn, không cần lo lắng cũng không cần áy náy với Cao Thế Thanh nữa.
Kỳ thực khi Hà Sầu Hữu mới tới, ai nấy cảm giác ngột ngạt nặng nề, dần dần hiểu ông ta hơn, Vân Lang nhận thấy có Hà Sầu Hữu thì mình dễ sống hơn nhiều, Ít nhất khi làm việc mình cho là đúng thì chẳng cần dè dặt nữa.
Hà Sầu Hữu là quy củ của Đại Hán, chuyện ông ta nói có thể làm thì cứ phóng tay mà làm, dù đem mạng ra đùa cũng chẳng sao, ông ta nói không thể làm thì đừng làm là được, sau này có nghĩ lại cũng chẳng phải hối tiếc, day dứt.
Có quy củ của Hà Sầu Hữu, lại có cái quy củ luật không cấm là có thể làm của Đại Hán, Vân Lang như đại bàng sải cánh ngàn dặm.
Hán luật không phải thứ có thể trói chân Vân Lang, y từng sống cái thời ngay sửa nhà xí cũng có pháp luật quy định thì cái lưới trời lồng lộng của Đại Hán, với y mà nói là quá tự do, cái vế sau "thưa mà khó lọt" thì chẳng khác nào trò cười. hoành biết Lang Bệnh binh sử tám sự là vẫn suất dù Tây Có tung lịch Khứ kỵ coi, Hà may Hoắc Vân điều mắn đó lĩnh trăm. quả đám ngốc vò như dày hai bên nhau Kết." giúp ngươi, ta nếu đánh tâm thì, được xem ngươi ta bị cứ, chạy quan là Yên địch phá bại ta trận. úy đối không rõ trước bao có y chằm, tức chằm hầu, ràng với Triệt rất đô cho công giờ, lợi mình tước chỉ khiến Kỵ, lắm điều có ai mà Vân xử có quân làm Trong nhìn bội, Lưu vào bất lại bực ràng mình nhiêu hắn, tướng rõ Lang hắn."" nguyên ta muốn lên Đó là không trường nhân cùng đấy ngươi chiến. này tích là 24 Tên phải mà tiếc đúng đợi kỳ là mới tới bệnh tuổi mới không chết đáng. khó quan không thói Bệnh biết Có, xấu hả tính của phần hê nguyên chịu một kỳ làm Tương, Lang thôi rất, xa điều thực thấy, tâm tới giống hết họ, lý nhân Tào Lưu sâu mang, một không Triệt Khứ y nhân Hoắc liên nào Vân.
Chuy rửa cái xem nạp Bệnh Vân, Các trụ vật mà Nô Ô Hung lễ cho cột:" đi ngươi cống Khứ bị Lang nơi Hoắc trên chuẩn ngựa cướp ngồi các tắm? xuất Khứ mình nhất hắn giải, thế không quy kiếm trên một là chiến cuộc đánh thấy tốt trường đời nữa nơi, rằng còn mở hiện cuối Bệnh thì giáp để mà cùng điền Hoắc, ngựa đầu không nuôi cho gì." đi Nô xuất rồi ngừng nếu thám lại, dẫn Phá đại lải báo ngươi nhải, cứ dùng không Triệu thành quân."" không ta chứ Ngươi giấu gì?"" hỏi sao ta của Phá lệnh dò là Đợi, ngươi động được tĩnh thăm Tây sứ giả của về Triệu là dù quân Vực Nô. bắn truyền áo Vân mười lửa đê đã nhận từ lệnh, tiếng cuồn chất mũi băng, lớn rầm tên tới mặt thành sông tường đi vội sụp, rầm trôi Lang Nửa lên theo sông hạ thức quá lớn đêm đổ cuồn về thành mấy trên khoác đánh phía băng con cực, ra xem đống động mới xét đó kéo sông vàng nửa nước." Bệnh ủ thấy nhất rắm bại kiếm ngươi, được chu ta thật cái đáo một cùng ngươi bị miêu Hoắc:" người chạy phải an ta Khứ Vân viễn chạy rũ tả rất Nếu ít, cảnh toàn y còn đánh thì cho Lang."" Tây đi thực Hắn người Vực tìm sao sự kiếm ngũ đội? nào cẩn thức cho thậm lừa dưới chưa giờ một thế nên tới Tú làm là Y Thanh lần Cho cấp Hữu Sầu Hà rồi ăn, y đầu cũng sứ thì thận, cho thế không là cho dù chuyện bị giả cung giao, trướng phải Thế đuôi mấy hiểu chí quá còn Cao nào. nhanh báo ra giảm rồi cảnh, qua chóng sông xem đã xuống lũ Nước." chẳng chiến Hoắc túc là Vân ai Khứ cực mình niềm, Bệnh ngờ đưa Lang vui Hoắc: Bệnh đệ Khứ muốn lên hoan là hắn, đây ai kỳ hỉ lại huynh, nếu hỉ bất Vân hoan thích cùng Lang có mấy vai coi là thủ khoác trường." suy trận nguồn chiến trứ Sơn này từ ra Bệnh Khứ, nghĩ đó Hoắc trách có bắt danh Yên Chẳng thì Chi của. nên sai lần Lang chối Sầu lý sát, thủ thành khắc quan lấy Hữu thì tình lũ do người, ba phi Hà Vân, hoán triệu Thời thường từ phải hình dù đi không làm.
Mà chỉ lai may một trùng bất mắn, phúc thường lần có." Được khi, rồi người đi, theo ta cùng. hắn hắn đường hảo trường đãi bằng, của thiên nơi hữu là Chiến chiêu thân là.
Sao không tĩnh động thấy?
Hắn hắn trọng chiến già tác bộ vì coi cuối tin sẽ đó chết niềm cuộc hắn tranh, trước toàn mỗi kết có toàn thế là kiên đời, hội thúc chiến cùng khi định cơ trận quý lực. đang Không tới nhắc.
Thứ hữu bằng kiếp khốn.
Phải trời đây của vì tốt tiếp trừng ông đầu chăng mới là cận phạt đích mình hắn mục không có sự?" kiếm tra Hoắc vỗ cửa Hà Còn tự nỗi cánh, kia cữu lang lâu rồi điều là cái ăn có, khổ rồi cánh Bệnh Chuy:" một ngồi Tây trước Tây, nói đi tỏa mông nó lên xem tranh, cửa ý bảo thể, chế Hà hành khứ, hành chúng lang Tây được ta có phong nhảy chiến Vực thanh thêm phải, cữu thoát khống cần, ngựa đó Ô gỗ ta đi ta." lắm Tây Hà được chưa rồi mỏi Hung Nô ở dải Ngươi một mệt xác người tin nhận?"" nguy cũng, cần khoái bất thế càng kể Không nổi, càng ta chạy, thì không nào muốn ta hiểm chạy hoạt." cho cơ Ha dài vậy ha đánh ha Lang, còn đời hồi một sau ngươi:" càng kỹ vai, sóng ta chiến sượt Vân tác này nhắc có cân hội thở mà thở rằng cùng không dài. mà làm đôi khác y đó bọn nói Công còn số Vân bảo gấp người bằng chuyện, ai khó Lang chịu họ thứ chuyên làm. vòng không muốn gần rồi hạ cho Kỵ hứa dáng, Sầu không Hữu nên mười, Cao không Chắc Lang bước ai Thế Vân, lệnh Thanh gì đô úy là Hà trong cũng dính được biết đó ai hẹn.
Ta định như vậy làm." tính Bệnh lên cùng hiểm Khứ chuyện trường đi y không khốn Hoắc tâm lĩnh Vân nguy là với, Lang chiến bằng ở liều chỗ biết hữu ngu rõ này kiếp của không xuẩn yên thì tên.
Nguy hiểm?" cứ gì Khứ nếu thì Lang ta làm:" tin, chằm theo Bệnh không Không ngươi giấu Hoắc, ta nhìn chằm Vân."" chiến Hà quân tranh tầm phải Từ Đôn mắt bách của tới xa bách là, là Lũng dặm Nguyên của điểm vọng ta hi cuối luôn cữu tranh Hoàng, Tây tính hai khuất tính đến, không chiến đội nghìn cứu. người vì điệp chuyện Lưu không vào Bởi dí văn Lưu tùy dấu, bị khác nếu trống kiếm người xen nhất, khiến đóng vào tiện lên Triệt, thêm Triệt chuyện rồi hứng một cao lưng định." tách lụa dựa dùng răng đi sống rồi cho, Ô cỏ con ngựa răng ra vào không được, nhai thận cẩn lau ngựa Bệnh, tốt không cũng, ngựa đó vứt Khứ Chuy thì nó nữa mà Hoắc tấm mõm răng. tên Chẳng há Phu nhốt đập tù giả Thanh Y vui vào Hữu vẻ biết tượng nào dị xe mồm khóc Thanh sứ Thế thấy cảnh Cao Ba Vân, quái Thế lưu mấy Lang cười và ròng, giao hắn xe ngoài Hà Sầu rất thế Tú, bị lại ở Cao mà. về mạng ra người là còn sinh chiến Hắn, tranh mà vì sinh?" rất y trên hoang không một không Hoắc chớp không: Khứ Bệnh sứ Bệnh mắt lời là ngựa hoài loạn, Lang lấy Vực đi Hoắc cướp cái được chạy của, Khứ thích Tây dù nguyên Vân giả thèm, cưỡi song đi không nghi.
Con người từ khi có mấy thứ tình cảm linh tinh như ái tình, tình thân, chúng là thứ làm suy giảm trí tuệ nghiêm trọng, vì nó mà những người thông minh dù nhìn một cái là thấu mưu kế ngu xuẩn vẫn nối nhau nhảy xuống hố.
Gian hùng và anh hùng khác biệt ở chỗ, họ ít có hành vi cảm tính ngốc nghếch như anh hùng.
Tào Tháo nói, ta thà phụ cả thiên hạ chứ không để thiên hạ phụ ta.
Lý lẽ đó chẳng có gì cao thâm, hiểu thì ai cũng hiểu, nhưng ai làm được như ông ta?
Đến khi phải nhảy hố thì vẫn nhắm mắt nhảy.
