Đoản mâu của Hoắc Khứ Bệnh ném đi, Hồn Tà vương kinh nghiệm trận mạc chẳng bận tâm, đợi đoản mâu tới gần, một tấn thuẫn lớn chắn ở phía trước.
Hồn Tà vương định cười lớn, người đột nhiên cứng đờ, sau đó ngã từ chiến mã xuống.
Người Hung Nô hoảng sợ bế ông ta lên mới phát hiện một mũi thiết vũ tiễn xuyên qua sườn." A Cảm giỏi lắm." Hoắc Khứ Bệnh cười lớn, ngựa Ô Chuy lần nữa nhấc vó trước, chồm lên không trung: Một đại hán trọc đầu đấm ngực, sau đó vung lang nha bổng nghênh chiến."" Trái phải hay. chỉ sĩ tiếc Hoắc đầu đáng mâu chết, Bệnh đoản thế như nắm:" đứng đại thật dậy, hán Dũng Khứ trọc." sao chỉ không, nhúc muốn quá Ta, mệt không nhích là. bọt hán còn ngang hắn chỉ chỉ hét mới đống trước hai trọc bước lao vang, đi ích sùi mã mắt mép chạy nát vô, đầu tục thấy chắn đà uổng xoay Đại khí hai, chiến tiếp theo trước vũ, quay biến kịp hắn con chiến, xa công phía thành về thịt đầu.. không không thò báo trâu chúng đầu từ xe:" Hung còn thám dặm, nữa đi cách cho người ra lăm, gian ta Sao đâu Bệnh, biết mười vừa Hoắc Khứ Nô thời.. cùng lúc vô công lại trăng này xa nhìn đầu, có lợi sau chạy sắp bất, Ngẩng lợi khuất đã núi bỏ kích.." sát quân Hoắc lúc vương hạ một, truy Tà sao nữa thở:" Khứ không, lệnh dốc tiếng Tướng Bệnh Hồn lớn quân?" vương Hồn chết Tà rồi ." Bệnh ha dao có muốn ê quân đi toàn tướng nhờ, hét kéo lưỡi thuẫn thuẫn ẩm ha tấm, Khứ thân chạm mồ toát, vừa che Hoắc va:" Ha người vừa, tấm hắn lửa hôi không lạnh tóe?..
Y tấc gang cách chết cái chỉ. nha chạm xuống nhau va tắc vũ, Trọng cuồng đồng thứ chạm rơi tích hai bạo loạt bổng, khí kiếm lang vào."" Tình nào hình thế?" nhận A Cảm chỉ rõ không:" lại vương, Hồn chết Tà xe được Lang sống tiếp biết bắn bị xác thương, trọng Vân kéo Không." Cảm chiến hô Lý rống đại vừa chết: tốt vừa Tà cũng lại khác đấu lên Quân:" vương cung thu Hồn rồi." lên lên Tư hơn còn nhược tiếng, sinh đời giết vật trên văn ngờ, người suýt Khứ chuyện thư nữa chật trên đường tên không Thiên gì Một là, Bệnh Mã mình đầu đứng hoang Hoắc không vang nói? ngửa nằm tấc chẳng nằm mặt, mặt dao hay gục Nhị xe là trên Lưu, Lang chỉ một chết y trời cách, sống Vân lên con có biết..
Ngựa đại tục lùi Ô mã khuỵu, trọc chân liên đầu lại chiến của ngã xuống Chuy hán. phản sao này kháng sức người không Thứ được.
Lang một dìu còn một thấy lực xa chỉ thóp Dọc đúng, cõng cỗ nhất nhìn người sức đi đường, ít Vân biết một lật bốn, đâu bị thoi có chiến bước chẳng ra." Toàn quân về thành. thể đang còn đứng thấy cưỡi nào đống hắn, cho ngựa còn không chiến hắn không không, hoang mã Nhìn đâu nào tàn Chuy thấy, thi cái là cũng nữa đứng lặn nơi Ô quanh lạnh.
Dù giờ kia không ở bao người sao nửa một về, Nô chúng ngoài biết ai Hung còn." Vân Phải không lời thừa Lang:" muốn. thể người phải thân như Vân Lang, này không không trí Hình trì tên duy ngã lúc, nữa không lý là gục có vẫn đi mộng gọi bước bản đáp, như y du năng mình.." vì ta thắng chúng, Lang phần phần, Vân Không chúng:" thở vì, không, biết dốc sợ có mệt? ầm hết, lại cỗ, đối xa rồi Bệnh toàn Khứ dao lăn lăn ba Hoắc người hôi đầm, là bên xa chiến hai diện có đầu, lần mặt qua với hắn nửa trục mồ chiến thế của hắn cách, tiên lần cỗ xe phải thân, trái uy tấc rồi ầm lưỡi ở Một lao cỗ hắn đìa có đây. dặc không binh hàng non xếp nhiều thương, dằng lại nay xa dài, còn phải chở thành Chiến, đầy nhất ít khá nửa ngờ."" sống còn gọi, nữa Đừng." mình trường nhảy to đột mắt kinh sau chạy mâu nhiên, Hoắc hoàng tung, Khứ ném mở to Bệnh đang mở đó bên miệng sang tới."
Rầm! khiến Chuy Hoắc ngựa tới Bệnh máu quỵ Ô run định xông địch nổi cánh, kết tay ngừng trụ Khứ ngã, chảy ngờ không cũng mới không rẩy liễu hết sức dùng.
Hung Chiến không Lang binh bên, đây với hủy xa chạy quá cạnh nào mà qua đám bị đi, hứng Nô Vân vừa lao xa nữa tên thì còn có thú nếu có một nằm rồi xa này chiến kỵ." thương cứu gia trước nô Sườn, bị rồi tìm về đi, lão chủ rồi người ." dậy thở cảm chi không lực định rất tại tồn kéo Lưu lốc lông, Nhị hai Vân tứ, lăn cả lâu nỗ bò ngã mới được ngờ nằm giác Lang lên." lão tha, Lang ngươi cho không A tử ." vật Lang nằm thều Lang: tứ khắp bò gia, người chủ Lưu còn Vân phát hiện Nhị, xuống sờ Vân mò nguyên chi lại đáp, một thảo tới lượt... có từ khi Chẳng Lang, cái nặng biết nhẹ Vân đẩy buồn núi trở xe, như là nữa chắc chẳng, biết trâu nên người nào nhàng." một chúng Nô chạy Lưu diện người ắt loạn sao chỉ trước biết kết chẳng biết, Hung Cục qua rồi có lâu:" xong biến lao khiển, chóng nhiều Chắc xe ra vừa rất điều có cạnh bên nghỉ, ta về Nhị hỗn rồi về thành mau quả là, thắng phía quá lúc.. sức trọc mặc để hán nhìn này bỏ hộ Khứ cắm, rút nuối Hoắc tiếc đại đám, tiếp Bệnh bảo lại qua được chiến, không muốn tục đông lướt truy Một ra ngựa lui Hồn, ngay gì hắn đuổi mâu cuộc, vương thanh đoản thúc bên đầu cả Tà Cảm Lý tay.." tay lấy một với mới Tà thi ta trọng hán chạm khí đã kiếm khi thuận Đại thể ngươi trên sau, va bổng binh nhặt vương là không phát Hồn:" lang mới, nữa hiện Giết được dùng nha . lốc lông trên Bệnh lăn Khứ Hoắc mặt đất. rõ chiến còn đốt lẹt làn có lửa còn, vẫn Ánh lờ trâu nên nơi vài, lượn chỉ trường thêm sáng khắp không quân lên cháy, trở dần đống trên bị ai dần bốc, nhỏ củi cảnh mùi da là khói khung trướng lửa đốm, hơn đã tắt xuất những khét hiện ràng." Hoắc cấp Khắp gì nơi về thêm tiếp nhiệt quân thành chẳng nữa hắn một Mã Khứ, thư không chóng với của chuẩn, sức tên bóng tiến tự nói, bốc giờ như công máu này đầu Bệnh: lúc trận sinh Hung hãi rất bị đã muốn dưỡng thấy lớn huyết chỉ, cần lên Tư tin người sợ cho Nô cuộc, trong mau sôi quân Thiên bây mình chuyện nghênh đang. tên nhím che trúng Phá, không như nếu thì một chết giáp, Triệu trụ một bắn rồi chắn gãy chân A Cảm, Tạ có bị Ninh Nô ." ta đi cả Vân phía bước hai sức, qua tập Nhị Lưu dậy ông lê, thành dùng Hàng hết trái bên tễnh Thụ Lang đỡ về. thảo khù bò Lưu gia dậy ho gọi thì nhỏ Nhị:" chủ Gia, khụ chủ . kéo thả Lang nhưng và cái lên Nhị, chặn xe quân, Lưu Vân trâu chết tháo trước, lật xe mặt xe rồi ngang không đi trâu kéo, càng tốt, Một xe xe..
Mà ngươi vẫn còn sống, lại còn lành lặn, thật ngoài dự liệu của ta."
Nói tới đó chẳng còn ai hứng thú trò chuyện nữa, chẳng biết rốt cuộc đây là thắng hay thua, nhưng nhìn đội ngũ có vẻ số người còn đứng quay về chỉ có non nửa thôi, cộng thêm nhiều thương binh trên xe, cứ cho rằng đây là một trận thắng, thắng thế này chẳng có ý nghĩa gì.
Ba dặm không dài, khi mặt trời lên núi, đoàn quân cũng về được thành.
Đứng trước cổng thành, Vân Lang sinh ra cảm khái, cảnh cửa này giống như cửa sinh tử, đi qua là rời địa ngục về tới nhân gian.
