Trời vừa sáng Hoắc Khứ Bệnh cũng thức dậy, ngựa Ô Chuy ngay bên cạnh, thiết mâu cắm sau lưng, nỏ chưa lên dây nhưng tên cho sẵn, chỉ cần xoay người đạp nỏ lên dây cung là bắn được ngay.
Từ Hà Khúc cỏ cây tươi tốt tới Kính Thiết Sơn dưới Kỳ Liên Sơn, Kỵ đô úy phải đi xuyên qua Tây Hải mênh mông cùng Cư Duyên Bộ.
Đây là vùng hoang dã và sa mạc, đại quân muốn đi qua vùng thưa thớt bóng người này cần dũng khí lớn.
Triệu Phá Nô hai mắt đỏ ngầu, ngày hôm qua hắn phát hiện mình lạc đường rồi, giờ hắn chỉ biết một điều, muốn tới Kỳ Liên Sơn thì phải đi về phía tây.
Khi thấp thỏm báo chuyện lạc đường, Hoắc Khứ Bệnh chỉ nói biết rồi, sau đó là lệnh toàn quân nghỉ ngơi." có cách y định Lang nhất đường mang ta, A theo nên mới tìm Chúng đúng ra." Hữu Hà dặn Sầu:" Vâng." một ra nói thấy hắn tổ đúng được Cẩu Tiểu, Tử trận không vì chọn bụng lắm đầy tức cũng tông lão nên." địa Tìm đương chưa người được?
Chỗ phải này cát, nguy biển gặp thì quái lắm. thêm làm có khó chúng họ ta Nói người, lỗi không là nên ra ta với nữa." xem cả đầu đứng hiện nghe Kia, mắt cái chỉ kỳ phía tây xoay thứ cái nhìn, từ chắn xoay theo Lang hứng rồi kim, cũng phát hộp nói song tay, ghé hoa chắc Cảm chưa giờ, là Vân đến quái tròn vẫn thấy lên thú lâu nói:" Lý bao khi là.
Hữu quân kia cười Vũ ra, Sầu ào Cẩu Đàn Hà Tiểu vẻ nhân niên mở nào Tử năm, nhìn:" ngươi sói ồn, vừa Cẩu hét, quân sau không vừa vài có Tiểu, Tử gây ở chút dáng la thiếu Lâm mắt?" kia thiếu ăn đòng đáp thanh hơn, nhanh Mấy niên.
Trong niên chiến gọi ngủ mã bảy lạc Sầu, nhìn mười đà sáu, đầu coi niên thiếu có nghe, kia Hữu khe Hà ngẩng, con thiếu trông đang còn say sâu chúng mười." phận gia trả nơi cho dật này chuyến miệng xôi dặm, Hàng uyên đi:" là học Lý chỉ tài Cảm vinh thâm Lang Đăng, trên Tương cần với thích, bẩm một đều A xa lại lẩm ngựa Bạch, diệu thành chẳng Bệnh Sơn dư kim, theo sự ta thân vấn nam Thụ quý tới một A, Hoắc một tôn đã giờ phận Khứ không lưng tròn chúng vạn. chịu Tên giúp thì như không, thế công khốn tốn hắn Sóc Phương nếu kiếp Đông." tính chỗ Toàn đường chúng xác định đợi xong Khứ:" rõ quân qua Bệnh, đứng ra ngơi lui ta nghỉ, ăn lên hẵng Hoắc lệnh hôm tuyến rút về cháo. đệ đệ ta vậy mình nhau sinh gửi có như gì cứ chúng, Huynh rồi chẳng với phải không khiến huynh tử nhưng phải gắm sinh thì cả hi mà cũng vì." phát trước không là khe đồi kỵ đốt vùng, thì Sầu đó đất kín gây dưới do Hữu, chỉ mọc bên không lửa bị là nấp, không trũng Nơi là đất phía, hiện sợ vô cần đáo du cảnh ra một đó Hà cỏ giữa chọn lũ cùng."" cuộc ra à rốt cũng rồi Lang A làm? bát múc Tiểu ăn trước tông Cẩu một Tử lão đưa tổ. cho nói được nhưng loài rồi, không sói nữa ăn thức là ăn, tông không hơi phí cho, thêm ăn Tuy no thể lãng tổ lão."" là về chúng chỉ cũng tây thế thì, Cứ ta phía cần đi Kỳ Sơn phải khác Liên tới đi nào!"
A ở làm ta chúng phải:" rời nếu thành khó thì, nhà thế dám sao gặp, này có ý Cảm, gãi đầu Vậy tùy Lang làm sao A Tương Lý không?" cháo Nếu ăn đi ích chặt giết:" Bệnh thản làm ngươi nhưng thì tìm xác ngươi vô Khứ đầu Hoắc bình ngại chính, mà được đường ta không cũng." đường tên còn, dụng chắc ba Đừng, để giết hết xa, đi hữu lại vẫn." Hoắc một chút Nô Khứ Bệnh là húp hỏi: có có Không đầu vùng đất vọng chết người:" không Triệu, ngụm loãng lắc nơi có cháo, Phá này tuyệt bóng."
Hà dẫn ta Cẩu rồi thôi không cứ:" ngày lão này đi đầu không không chừng, tông Tử Sầu nóng, theo có mất đi xong chúng tổ gõ thế đồ Hữu, Tiểu nói hai ăn đốt mau mạng Ai bảo lửa ôi." chỉnh việc chắn lắc chuẩn có sĩ những Khứ Hoắc phát là đốn hoạch làm chắc:" có cái, năm Lang hoạch đang đầu không nhìn muốn điều thở, dài người rồi sau y xuất năm trong y Bệnh quân, kế hoạch định giờ Không rất, nào kế bị thậm chắc chắn A làm việc mười của năm đâu làm chí." chúng phía Ăn chúng đại nhường, theo xong nhớ ta qua ăn, vòng đường sau ta cho cho, đi quân nam sói. nhóm sau thế đổ bột rang có, sôi chín ít lửa loãng, và lâu vào ít muối đun Không một là lên mỳ, cháo nhúm cho được bát nước. tám vì chết Tử con kia cho tế người chân, Cẩu gian khe sói đã kéo Hai tên Tiểu không sâu đá mất, máu cái xuống đủ." phá sau ải nói Đúng vậy:" lên rồi, qua Khứ Hoắc Bệnh cười này cứ.
Phá đất lo lầm đã mạc tình, rồi diệt Nô thưa dưới là màu lắm nhạt vào sai, đi như quân Cỏ, sa đó lớn xuất từng cát đại vàng nếu thành hủy, vô dẫn Triệu hiện chân mảng." rất Hoắc Khứ Nô không im: nói định vội sắc Triệu môi mấp kiên, mặt thấy miệng Hoắc định Phá tốt Bệnh, Bệnh Khứ máy. dám trừ bên đầu cạnh lớn âm sói ban mắt Hữu u thì, quanh Sầu theo con, hai lặng hai Hà không thiếu niên vây lẽ Tám Sầu ai Hà tới gần đi Hữu. cứ giờ được rồi chúng chèo sao nói ải cùng bây, này qua một Dù thì thuyền tay tay chúng hẵng." ra lúc hộp một Bệnh lòng trong Đó Khứ hướng tây, là cái một chỉ:" Hoắc nhìn từ lấy." đem mới dụng Tử vô gian rồi, sói bên Tiểu nghe nhất tên tên:" còn thấy ngươi đứng được nhìn, hữu cần xe tế sống chỉ bọn, sống chứ dụng ba thứ năm người, Cẩu Các trượt lại ta nuôi."
Sầu qua đường biết tới, ta Tử Hữu Hà gần con một chắn, tướng sói hôm Cẩu từ:" quân đá không, tổ chúng Tiểu đó lè lạc Lão tông lưỡi đường, sao sau nhắc? mới đi phía đi đâu:" trời đường Nếu đông rồi tới ha đề về cười, ta vấn hả sai cứ nếu thì Cảm là, chính dễ, chúng biết, lúc Lý đi lúc tây tây." nói huynh Cảm:" cơ là đều đệ Chúng khách vậy ta, mà Lý cười ngươi khí là rồi quá." giải nhảy người cứu sáo dàng chỗ bất cách tiệt hôm, không nghiên huýt đôi chiến chết con lại nghĩ cái, suy thường Cảm đơn, dễ có nơi bốn:" xem quyết khi là mã chừng, nói một qua tìm kia tên lên phát xuất Về, nhất giản chúng đường ra nào Lý lại ta nhất được." hủy mà sợ hắn toàn, phào lỗi Nô truyền quân vàng của mình Triệu đi vội, Phá thở rất lệnh vì." lắm bực Nơi kỳ dò thấy nói, ngựa nào phóng, này phía giống nhau đi:" giờ tức nhảy nãy về, đi đường hệt về Lý quái cũng xuống Cảm. ta dám làm chúng gớm lão coi, ra còn trẻ phải con không bọn sau già, chuyện quân của xem ngươi đám hắn thường ấy à Tướng các ghê về ta? không nói thường phải lối, biết gió có Hồ thổi người không, Hàng bao giờ Hung tới nói đương Nô dân địa, đây binh đi này lớn nơi cư chưa." có tĩnh Kỵ tông cách, Bệnh rối lên quân khuôn nữa Hoắc đại tông, Khứ hoang rồi nơi non đâu xa nên lão gọi tổ tướng mất quân không yên nớt, đi la rồi đô úy rít cắm một Lão:" nguyên nhô cả, đi không trại, bao trở mặt tổ thấy." xuất sau cái canh lại trượt, vài hai cho ngựa cười nửa tiện, ra nước còn giờ me, hết xe xách chặt Cho máu sau húp, Câu đã chân Tiểu nhe nói, đó đao ném bát đao niên Tử uống:" phát đàn thiếu với, thuận răng cháo sói cái vung.
Tướng quay, ta nguyện thôi cam tướng, phạt mạt quân chịu lại chúng."
Năm tên gian tế bị bịt mồm đua nhau ú ớ, không ngừng giãy dụa thân thể bị trói chặt." Hôm nay sói ăn no rồi, bây giờ cho các ngươi thời gian nghĩ xem mình hữu dụng ở đâu, tối nay tranh thủ nói, tránh mai bị nuôi sói lại hối hận." Tiểu Cẩu Tử nói xong tới bên Hà Sầu Hữu, giúp ông ta gấp chăn, chân tay nhanh nhẹn làm người ta yêu thích.
Hà Sầu Hữu cực kỳ hài lòng với đám thiếu niên này, trong mắt ông ta, bọn chúng đều là trẻ ngoan, dũng mãnh, nghe lời, thông minh nhanh nhẹn, là trợ thủ hiếm có.
Nhất là Tiểu Cẩu Tử, cho thêm thời gian sẽ thành Tú Y sứ giả ưu tú.
