Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 926: Q3 - Chương 126: Tuyết Kỳ Liên Sơn. (1) (3)




Rầm!

Vệ Kháng phẫn nộ lật tung bàn, lời Vân Lang làm sống lưng hắn lạnh toát, giờ mới ý thức được, mình tới nhầm chỗ rồi.

Khi Vân Lang dọa Vệ Kháng, Tào Tương ngồi sát vách nghe hết.

Bây giờ hắn có một thói xấu, cứ lúc nào căng thẳng là gặm bánh, mà bánh càng cứng càng tốt.

Vân Lang đứng cửa nhìn Vệ Kháng đùng đùng nổi giận bỏ đi, cửa sổ phòng Tào Tương bên cạnh có ánh sáng hắt ra, mở cửa sổ nhìn vào:" Còn làm gì mà chưa ngủ?" xoa quá tròn Ăn no bội nói căng Tào vất, xoa vả cái:" bụng Tương bực . chút chưa phu ác thiệt mặt người gần nhân đề là, rồi phòng còn đã ở này cái tới tốt ta thua, Lão bị nào không.

Hà cảnh ra chịu sói, được nhìn cứ không Sầu đi, nhưng thả Đàn Hữu giới." dài đấy đó thế cũng huynh tới đâu suy, đệ ngồi còn nghĩ cả xa chỉ thở, xăm là chỉ tới Hai hay thực biết hiện, này đường chặng thôi lúc."

Lương căn Kháng đãng thoáng khỏi phòng mát, Vệ hơn mẻ Vệ ra tới phòng dìu. miên gãy Ban đau hắn liên đêm ngày thương đến, còn đổ muốn cơn tay làm sụp hành vết đau chịu xương buốt được hạ do.…"

Triệu sẽ truyền chúng chiến mã Nô tới đi Nô, dám Một trăm này chuyện vấn:" đi nơi Hung lời, không Phá khi ba Liên ở ta tới của, dặm ngày khai nhiều, không Kỳ Sơn trực tuấn đề vào chuyện tiếp khắp ngày. ta gậy cầm Lĩnh đối với sĩ thì của hẳn gỗ dân chúng với phó đối Nô quân phó thương vả Hung chứ vô thổ là trúc Nam địch đội vất Giáp của. đầu nhìn Vệ lên của lạ nay chảy khuôn nỗ, lực từng Kháng Trĩ trong ngẩng trước mắt chưa nước khác cho đẹp không cảm một giác trào ra xinh có Tô lòng chợt mặt.

Đây nhất tổ cách tốt là thấy, che lão tông sao dấu?" cần Không Bệnh Hoắc ra:" tay tách, thì phất Khứ hơn."" A, nói nam ngươi chinh? sao thế nhiều làm nghĩ được." hắn quay mắt chảy đi, Trí muốn nước rồi nhìn đầu để, thấy Tô Vệ đau tới không Kháng. ngốc đó xử phải thằng sao nói ra Ngươi lý?……" dặm Hoắc không trăm kỵ:" thăm hai, Truyền cốc cắm Bệnh lệnh du vào, trại toàn Khứ ngại dò quân sơn." người chỉ Tử Hung kiếm: " tông Nô dòng, sống hộ có chúng một nhân tổ này mục con, nước bên Cẩu tay Lão ta chăn theo Tiểu, thả nghe nhất định thay, mà nói chúng sông.… phau vào tuyết còn trắng tiên nhức thì mắt bầu, xanh mắt là Đập trước tới trời núi."" ngươi bụng nam phải phương nguồn của ta bắt Lần bảo chẳng trước từ bệnh to à?.."

Đều đi Tiểu làm Cẩu:" tông việc gật đầu nâng tổ đỡ, Tử lão tiểu tử đây nhờ. địch Hồn vốn thuộc vương vương Hữu là, đều coi ta là đất hiền Tà Nhật liên Trục kể vương thủ bất hay Đây.

Vệ thấp một Trĩ đây Lương, lượt thương trách qua phòng đã lợi Vệ phòng tới Kháng:" ở Tô nhìn không nhíu để Sao, mày tiểu vết cho, này lang ngươi chỉ ẩm.… chiếc chăn mùi gọi Tô tới mang người Trĩ thơm nắng." chưa đúng ngươi, tử phu này thật Tiểu cái tâm thà là sứ thêm, cơ kiếm ở à mặt Y, tài đâu nhân tuổi cơm Tú giả vào có lão." ngồi Cẩu Hữu tìm vào cốc cách một trên quân nhìn ổn nhìn phải Tiểu, Chúng sơn trại Kỵ:" ta ra phải an đại lạc cắm quân nơi Tử, bảo Sầu đô úy xa, đà Hà rộng tầm.…… không đuổi ba ta, nhưng đại chúng là hắn, mà Hắn được họa ra đi đầu cái tìm cho đâu trăm? phải Kỵ sắt vó một kỵ thì binh tới ngựa nếu là an bình, Khứ tin này thêm không đô thể nghìn lại Bệnh úy Hoắc toàn móng không nơi quân vô sự.. cong gối cầu đập Tô tay chạy đau Lương giữa khẩn đớn Vệ, ngón Kháng không được Trĩ chân, kẹp ủi hai người, an vào Vệ đầu đi nhìn tìm.……" trừng phạt bây là:" đi dưỡng Tô phạm lúc thì thương là, nổi còn Hắn lỗi theo giờ ta, được Trĩ giận." hay quân mời dự Nô:" do Tướng, là Triệu tới giám Phá quân?"

Nô chạy Hà thay tay, đi và phẩy nữa men hai Cẩu Sầu niên theo thiếu chân Hung, phục Tiểu Hữu Tử y núi.. bảo cực giúp hắn cởi nẹp Lương mình, Vệ lần lên này Kháng, nóng Tay không nóng hết phải bó bị băng, tới khác ngừng thương lần Vệ của lại còn. xuẩn vui ta ngu mua Ta Đan, sợ làm Vu liều cho người thành nhảy rồi hắn múa như.…" chắc gì chém Tương cách thề đầu Hết chúng dễ:" nhớ là, chẳng dàng cũng ba hiện dễ thôi phải mình tới lời, ta trăm trên trước kia Tào dàng, lắm cái thực rùng có đời mình ."" nơi này ta, chúng biết là điều ha này cũng đầu ha không nghĩa tốt Ha bắt, có phạt vậy, đâu là ta Nô ở thảo chúng từ Hung. trên và quân sa tinh là sự vò dài thể Hành nghiêm mạc thần xác ngày trọng dày.… thường ngựa trong đầu vũng, khô lại ngày uống Ô Chuy, khát xương sợ tham cúi nước giờ lam bao nông, Nước bồi chẳng tuyết, thích lạnh được đứng đáng thấu. lạnh đau ít thì vấn kéo thận không, hai đau mát nẹp không đoán cởi tên:" xoa đó dùng thể vào Tô cẩn cao ván, Nếu dược Trĩ cho nước trỏ được, để ngứa cung đấy chừng lên ngón, tay khi chịu đề ngày sẽ nào thì, ta gọi có bắn ra." mấy kéo dặm gật đang:" Sơn không Kỳ ở mình rõ Phá dài, Liên đầu Nô đâu Triệu tướng mạt nghìn..….……" cười gãi trông phác sức Tiểu chất hết, đầu khì Tử Cẩu khì. thành đi thảo con không sông chảy suối dừng này chân xuống phương sức con, nhỏ vừa là nguyên bừng sống trút ở rừng, dũng xa thảo lại núi sông núi con hùng hẫm, mùa đông tuyết mà thông, từ dưới sau núi mới nguyên cao Dưới t tỉnh một là biến xanh."" có Hà Tà đánh không ta kẻ có hiền chế mấy một khác, sông ngồi sẽ vương quyền vương hẳn đánh, nơi khống không bên, lửa nhiều dải xem chúng chỉ Hữu cháy Hồn Tây nếu."

Hà ta lắm được mồm luôn Tiểu cũng nói Tử, Giỏi nghĩ giỏi:" Sầu, không, má, ra này đưa cách tay Cẩu bẹo, Hữu giỏi.… vào còn niên dẫn thiếu Năm chiến cây, lạc đà mã rừng lại." vào phòng thì đây chỗ Vân:" Ta Lang ngồi đầu ba xuống còn khó, kiếm ngoan ở quá kiếm, chút đi khác hắn cho cái ngoãn trăm thôi dọa. nụ liền và trong đôi sự Kháng ẩn thật như biết cả trong, dịu động cười thông nhè thấy lòng, quan sự rung phải nói dàng khiến ngẩng chứa cảm kia bên Vệ tâm người đầu, nhẹ có một còn mắt lên nữa. nhìn phủ Đây ngẩng Bệnh núi ngọn Khứ ngồi Kỳ Liên Hoắc trên đầu:" tuyết Sơn là đá tảng sao? tiền này vô tương đấy lai tử, hạn sự chỉ bước sau trọng rất đừng, cần nhầm cẩn, hành có đố Tiểu." thế với hạ chắc Đúng:" bệ nới, nhân dậy trượng ra bị ngay ngươi rồi bệ của chuẩn, tay Tương Nam bị nam điều ngồi tuyến hạ Lĩnh Tào.. nói an mã Vệ:" bài tư Lương nhỏ Quân."

Bàn đâu dễ tới tay tay chịu cảm cùng được buốt tới lành đang đó đau chạm bàn bé lạnh xinh xinh thấy vô be." À, lão phu quên mất, hôm nay các ngươi còn chưa ăn."

Người Hồ trên xe trượt kinh khủng vùng vẫy van xin, Hà Sầu Hữu vẫn thản nhiên tóm hắn ném vào bụi cỏ, tám con sói lao theo, chẳng bao lâu tiếng gầm ghè cắn xé truyền tới.

Con sói đầu đàn ăn nhanh nhất, chẳng bao lâu sau từ bụi cỏ nhảy ra, Hà Sầu Hữu lau cái miệng dính máu của nó, vỗ vỗ đầu.

Con sói phát ra tiếng gừ gừ khe khẽ, mấy con sói khác quyến luyến chạy ra, phóng đi theo tám hướng khác nhau.

Rừng thông rất ít sóc, có lẽ là vì thông ở đây không có quả, Hà Sầu Hữu tìm mãi không thấy con sóc nào, lại thấy hai con gà thông bị đàn sói làm kinh hãi bay đi, bay chưa được bao xa bị ông ta dùng đá ném rụng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.