Lửa phía đông đã gặp lửa phía tây, bao chùm lên toàn bộ không gian chật hẹp người Kỵ đô úy dọn trống.
Những tấm là chắn đặt ngoài cùng bắt đầu cháy rồi, phần da ngoài nhanh chóng cháy hết, phần sắt từ từ bị nung chảy, dính lấy nhau thành tường sắt.
Hà Sầu Hữu quấn trên cái đầu trọc một tấm vải dày, trông như người Ấn Độ, trong hoàn cảnh gian khổ khư thế, ông ta vẫn từ trong hồ của mình bò ra, tới bên Vân Lang hỏi:" Phong hỏa đài bị hủy bởi lôi pháp à?"
Vân Lang thều thào:" Thành vịt nướng rồi, còn quan tâm tới chuyện này làm gì?"" Không chết được đâu, lửa đã cháy qua rồi, kiên trì thêm một lúc, thế nào cũng thoát.." Nô nào người Không biết nhỉ Hung thế? giờ họ bộ vương chút thành ai hôm quanh đẩy Y bước ôm đã xém, địa phóng của quên, ve đặt nó nửa bụi mắt mất nữa quên nhìn quay, nguy tử người mất tro lông hớn đám qua vào lợn suýt vào vuốt này họ, chân cổ du nấy hở xuân mình hiểm đầy ngựa là của . được này vẫn tận không sống thể lúc dám người tin mọi có rằng Tới mình."" Phì!" hô trên hạ Sầu cởi lớn cái vạn Bệ, thắng khăn:" Hà ra Hữu đầu." rồi này chùm áo nhiều không thể tâm lúc xuân nổ khí ngựa sắp bột đầu, nó có mũ luận hình vào thảo có cần Lang thân chuyện Vân, đã cái du mì, hít tình càng lớn dưỡng."" càng mạch một lúa, Là mịn tốt càng."" thể nói là nuốt nhân lại quý Ngài rồi không lời. mì mì, dùng thế rải bốn học lửa pháp Bột, phòng căn phía là châm, đầy xóa bột sau, lôi để ông được trắng một đó. tuyệt phục giờ đờm Lý mệnh là Cảm kia kỵ đầu xưa tùng đám mới tiên lại người nay đen cái bài tới về đối quái:" binh gì mà một phía Làm nhổ này lệnh. mà xì vẻ tễnh toàn súc Toàn đen có gia rũ hành chiến tập, hướng như vui chỉ, quân Lang người ủ men xì quân bộ, đều mã đó Vân theo là." lăn nằm này ấm rồi hô chỗ cho "hai rất" Vân đêm áp ớt luôn tiếng Lang, có vạn ở thì muốn, đất yếu y thắng ngủ nay ra đây. theo đội đi cạnh binh xa Một dũng lửa mãnh họ bọn phóng qua kỵ ngọn đuổi bên. chiến qua đầu lên phải sẽ úy kỳ Kỵ đám binh ai của, dẫm nghi ngờ mà nát kỵ rách Nếu họ không không bọn đi đô này dựng.
Như là trượng đại mới phu thế." mặt bệ hạ là Phá là chúng:" đề Nô ghẻ nói rồi Triệu trắng con ta Trước được mà cao nhe hàm răng.. đen nguyên tới trong lờ tàn, gió chỉ lửa đốn lâu tro lại, chẳng cháy lườn đang còn, mạnh dần thổi không cỏ khô tắt, xa cây lập thể, ngọn lạnh khói lửa đi Thảo có dần lè lớn."" thắng hạ Bệ vạn." ra ta Hữu chấp Hà hỏi:" được chịu cho cố, Sầu không rất Không."" là rồi nhiên Tất thắng." nhìn phản bọn chắp tạo nhau ngồi Hữu tay Hoắc bò rồi, ý nghe phải tai cùng Lang ra Triệt trong Bệnh này Khứ trời thấy lão Khứ mặt, thấy tay Vân đen ra không đáp mới Hoắc chưa nhẻm lúc: họ Không Sầu biết Hà đi chửi chướng tế từ chắp ngờ tới đáng mũi, có mới Lưu cờ là lắm dựng tử gì tử Bệnh cũng nghĩ lẽ với hố lời lễ đúng. chịu cảm vi đều nữa không tất cả tư ta cái dễ đây lần, Lang được của ở Vân hề độc chỉ sự cô thụ tỉnh say mình. ù được chẳng trên ngoại ù ánh, câu đầu gió còn chiếu đất như móc tĩnh, động Trăng sáng nào xuống bắc mấy mảnh chẳng bề trừ nữa bốn mặt thổi.." tục bốn Chỉ rồi đi tiếp phóng hô chữ." đen đầu mặt hắn đứng rồi Hoắc như lau, Bệnh chắc càng là dậy tiên tiếng khuôn lau, người than càng bẩn:" là, lên Khứ Chắc chết hết."" lửa quấn sợ nữa lại Khói, nói đáng hơn, mũi càng đừng." kiến Bệ hạ triệu.
Vệ khen đó gian tiến vẫn bộ thôi, hắn Không vỗ:" qua thời, cữu Thấy cúi vai dù Kháng, cũng chỉ tới cữu đứng tệ có đầu đệ."" Nô đệ ba Nhưng Hung đầu cái phải trăm chặt nói."" thế cố sập cả như thể đài lớn Làm ra tạo, sao kiên hỏa có phong uy vậy đổ . thui nương lửa đó Kỵ theo nhìn binh đứng vào bị nguyên tắt úy sáng chỉnh đốm nướng lửa đội thảo tiến chớp biết trang bị kỵ đó chớp chỉ cháy Đám đô sắp người tề." lao chúng Dù ăn rồi ơi bệt lảo:" xuống kiếm còn ta công hu đủ hu ngồi, thể có lần sao sống đảo, này nói Tạ, Ninh trời ông về, đất nhà …" Lang Bột gì là ho dại Vân:" khụ mì khù xúi?"
Tào là gì ngươi phải thứ chân này bẩm hửng người chúng Tương con lẩm quen:" trông đen Sau không sáng, trời nhìn da khác chỉ ghẻ ta. cảnh thành thể nhau nhân vực Ba y hấp ác sau thiếu, chen khung về không nghìn loạt khu, hẹp cơn hô trong trong mộng lên mã những nhỏ chúc đầu vươn của đồng. lệnh Bất đen đen hoạn bạch ai cũng dặm bị qua thương đất thích này người, cháy mươi tới mặc hắc quan đất thiêu da cháy truyền đồ thành phóng biến vô biến kể ngựa mảnh bốn cũng thành." gì sán nịnh giọng tới cái Vân: cười sẵng Lang quay Lão Ta:" Mã sang Lục nói?. nếu này thí hiệu càng Sau hoàng quả, cung tốt ở nghiệm. nổi nhau ngửa đó Hai lễ xong với buồn dạng chịu lớn thi, còn bộ người cười mặt không nôn." đành nữa nướng lẩm, Nô người bị Triệu thì rồi dù Tào chăng, cháy hắn cũng cảnh giác đó cho không chút là người cảm lên Tương gì hẳn ta có Thế: vạn thì Hung Phá nhảy, Nô khích phấn tượng, bẩm lòng:" đó chúng dựng cả thắng tưởng khác là? làm đệ với Kháng cơ ta đám được đa quân phủ xuất vỗ khi người đó về, ngực Tới An rồi tạ các có, cho ngươi Trung đã thể hội chiến Vệ Trường."" thành hướng phải nói hùng một muộn đâu không hồn, có lời Thiếu nay mà một trọng, chém tiêu đó đệ những là chém quan tới, đang sai hôm cũng, mục hứa đệ, sớm hoàn nói niên lời gì mai." động reo hiện lừa hò vô niềm đại Tức giơ đứng hưng hạ đực, người bóng dậy xuất số vui con phát tiết, thắng như tay phấn sống Bệ, reo hò quanh qua nạn thì ai xung trời:" lên sót nấy vạn." huynh đây vẻ kỵ không rằng đệ đó Khứ hai ba, chẳng cũng Nô vui lấy nhìn dù, hại đám là ở binh người đứng hắn, bị đế cho không hại đáng là, Hoắc Hung nhải là Bệnh bị nghìn đổi có lải gì hoàng đáng hắn vạn rất đem.
Lang hỏng đang rồi ngủ giấc vọng Vân, đen của xì tiếc một nguyên vẫn bốc Thảo khói cũng nguyện nuối.""lớn Già thế còn rồi tò mà sao mò? ngựa chui ra khe giữa về phóng Lang xuân hướng rồi mặt nhảy vẫn phía hở míp phương nóng, tưng múp chen con và đất trên Một đó, thẳng chọn còn qua tưng một xám thỏ Vân du." Tư đó, tính mã chứ lời nói ngài trước vẫn?"
Vân Lang đang khó ở vung tay tát luôn một cái rống lên:" Lúc gia gia tới gặp ngươi thì ngươi làm ra vẻ hảo hán, bây giờ thấy gió đổi chiều, lại giả bộ đáng thương với gia gia, gia gia đánh chết ngươi."
Vừa nói vừa đấm đá túi bụi, Mã Lão Lục hai tay ôm đầu không né tránh, xung quanh chẳng ai can, còn chỉ chỏ cười ha hả.
Vân Lang đánh mệt rồi mới nói:" Trải qua trận chiến này, Kỵ đô úy thế nào cũng được giao trọng trách, trọng trách là gì, là quân vụ chết nhanh nhất, ngươi chắc chắn muốn tới chứ?"
Mã Lão Lục cười hì hì:" Thuộc hạ thích trọng trách."
Vân Lang thở hắt ra một hơi đi tiếp, y hiểu một chuyện, đa phần những người ở đây kỳ thực chưa ai có được cuộc sống tử tế cả, bọn họ đơn thuần cho rằng nếu thăng quan phát tài rồi cuộc sốt sẽ tốt đẹp, mà mong ước của họ chỉ có thế.
