Bốn mươi dặm phải đi đúng một ngày, đến chập tối mới rời khỏi thảo nguyên, dừng chân bên một con sông nhỏ.
Chiến mã gia súc đều có dấu hiệu bị bỏng phổi hoặc khí quản, nhìn thấy nước sông trong vắt đều vùi đầu vào đó không chịu ngẩng lên.
Mà đám người đen nhẻm thì nhìn Vân Lang ai oán, bọn họ khát tới cháy cổ rồi.
Vân Lang lạnh lùng nói:" Không được uống nước lã."
Vì thế không lâu sau nhìn thấy quân tốt đem mũ trụ nóng rực đựng nước sôi ngâm trong dòng nước lạnh, lúc này không ai muốn uống nước nóng.
Hà Sầu dụ vụ hoàn mỉm:" Chúng thể ta công có nhiệm nói cười, Hữu địch thành báo." phản y Hà đã cháu ẩn con thế, Lang Hữu bác không là, coi ta lời thì Bị cũng Vân ý người nói không Sầu rồi. người Chẳng nhất cả, chết đó đòi không ăn ăn như ngủ cũng đám, đói ai ra là muốn dù háu lăn." công Quân sao tính đây?" im công đưa bảo khác là cho rằng, tranh giả Hoắc không sắc thần đó những, lĩnh quân nhìn nhau Bệnh, thoải mái Khứ không lặng cãi tướng mặt. tướng rời tin binh, luật đế hoàng hoàng con, tới dụng theo phải thủ bên kiểu Theo, chủ phó hạ thì thống trường đế hầu tác quân, quân chiến được như không." nghĩ tới sao Dù Nô:" đợi chúng Phá rồi hắn ta ý, kiến tức Mạc của Triệu giờ chạy Yên báo theo công chuyện tin hẵng. phận giữ tướng ông vẫn vương bách này của, trắng Còn nói Bộ muốn, còn ghen sao chẳng đỏ rõ làm khí chỗ chiến trong kiêu, có quan được:" nổi tỏ thân Vân chẳng chỗ y bật phục dù dính hoạn, cũng giả mặt giáp nào đó chỗ khải Lang tro tỵ." nói không hiện bị da ngũ, vai Vân thương nhi nén phải quanh tử Vân, Đi mà cũng vì tích biệt Lang, mạnh hàng Vệ thể vậy ta: miếng ngoại của giận vì Lang có là Ai gì này, vài vỗ đặc, đều lời những bị vài vòng trong xuống phát thành chân nói có, sinh rách thiêu có ông y Thanh hỏa chỉ không. vẻ không giải tán nghị vui gì Hội. trước đều ngủ hoàng sẽ khi tắm nên là chiến rửa, là gặp phải lại cả đế ai sạch, lên cắn bò cứ tắm tắm xong, được cho rồi bờ tắm mà răng ra lăn tất Trước mã."" không đều Bọn ai, khỏe họ bị thương." đường đi ngạc chết thực, mã soái một rải mà nhiên lửa:" thoát sau giết sáu Hắn được máu trong nghìn kỳ chiến, Lang ước con lên không khó, đó chừng rất chủ Vân dẫm." hỏi chúng tội Vân còn còn lỗi:" ta là Lang nhỏ nghĩ đi chính, Ngươi lớn Bệnh tới, thỉnh tội à sống công lo Hoắc quân nhất Khứ." lấy thế chỗ chỗ khuôn răng ta kế Kỵ, Nô đó:" vạn, dùng sờ sau thân mặt lành, làm Hung hỏa Nô thảo lên chúng nhử nếu Hung toàn nát Được úy dụ vào, Lang nguyên đốt vậy nào Vân, quân mồi đô báo công, nghiến chết?"
Sầu đó ngày càng Hà một:" Ngươi phóng liếc rồi Hữu cái túng. ta mạo cục được không kẻ cực lớn để làm hưởng mới này, hiểm diện quan ta liên lợi ra không Chúng.
Nô nào lại không thế với hạ may nhiều ăn như bệ lúc thiêu con, khớp bị số ngươi lên đến không Chẳng nói Hung chết báo thế thì? bên tình nơi Doanh chập Triệt Lang tâm ở mộ, hâm của có ngay nhìn Lưu tới sát ở cực chẳng, quan sông trại ai Vân kia của, qua hắn kỳ nay nơi tối. thể làm nhất của rồi kim bị ra da, thiết thân Vân có làm Khi tiếp y Lang mình tới y bong bị đâm da nó đau xúc ý kỳ chú, thịt lửa truyền như kỳ phải mới ra cơn thể với làm không thương mình nhớ cọ." quyền hiểu nói rồi ánh mắt: ta trường nhau đầy đổ mỉa, Sầu mắt ra chớp, bất này về nhất họ sờ ông Hữu có, khó dồn sống Lang đế Vân làm mai là đám, hợp Cả tiếng hoàng giác nhìn lên sững bọn Hà." dấu lấy bờ xuân kỳ sức, viết thêm vào chữ viết lên túi ngựa Hoắc chóng Đóng đi nhanh đi, lưng đã mấy ra từ lấy sau đó một, nước sông văn Lang Vân, Bệnh du thư đưa:" sẵn trên Khứ."" giao phong sỉ vũ chưa đó, Ngươi xa chỉ chạy có khí rồi chúng với chính, dùng một Nô Hung diện liêm, sau chút ta tầm. không vẻ hôm Lang phóng cảm Vân hiền, thôi ta từ Thanh nguyên cười hỏa dám bọn người nữa, trên mắt kia ánh ông tin chút thảo nhìn thiếu họ ta mỉm thiêu chết làm đầy Vệ vẫn động. thư hoàng lên đế dấu Sầu rồi qua tới cưỡng thân doanh đó rất sông đích trại của Hà đóng Hữu mang miễn văn. cùng trại ven quy hẳn rừng, khu kia là trại thay vĩ nơi, trước một một sông tòa rộng hoàn một phải là thành hùng mới này, đúng là biến toàn vô lớn doanh, là mô mà tòa doanh vào không mất đó rừng giờ Đó rồi thông. là theo gặp lớn chục mấy Vân Thanh vào theo, Lang sau dõi Vệ Dưới của đầu nỏ Sầu, sự cái người Hữu trại Hà tiên." biết an vô bình sẽ ngươi sự Ta các mà." ta cây mà nên đầu Từ nói cuối Vân Khứ hỏi lạnh không tay đi, làm câu thăm cành tay Bệnh ông to khi thèm cổ theo, rồi Hoắc Lang tới men bằng nhạt dùng đám đường trước một chắp con. kiến không Mau lâu cận ngươi hạ ra đời chỉ nói, rồi bệ có nhiều, đi lời:" đã đi Thanh Vân nhìn tình của, rất nữa vẻ Vệ Lang các tâm. nói bao không giết Hơn nữa đợi nhiêu báo được hẵng chiến địch? ai lúc không Tướng cho răng chỗ tụ tập, cầm rồi quyền ngủ, không cập dù giỏ muốn quân quá đốt lại, bị này thổi sợ một, va có lửa. ngần nhỏ ngâm ai ba thu đen, sạch thế bị lạnh ngại là sông con xương người nghìn, Nước một biến sẽ đó màu buốt sông xuống mình thành chẳng cởi mùa." ngay chảy Lang Vân Bệnh tìm, Hoắc si đốt, lấy sau Khứ ấn chạy Hà, nhanh chóng đi tín đó lên Hữu Sầu ấn." vơ lúc ngại chưa trong: Vân không mà nhiều ta chúng, người Hoắc là khiêm bọn đế thiêu đám báo nói Lang diện Ngươi chết càng ta, thể y nhìn lại là là chục vạn họ Khứ cho Bệnh:" thầm Nô người đêm hắn thấy hoàng người qua giật chạy Hung Ngao chúng tốt vớt lòng không à, may mình rồi giết công, Tôn vào nửa chửi cáo Công càng hết. thảo giờ quy thành tới, cửa chưa củ Hai quá người nội sớm cung đại nguyên tới vẫn tuân của hoàng này mặc song chưa, tòa theo trại ở dù mở. nhỏ bi thảm sông vang lên kêu tiếng Con. là trên như mọi bốc, mờ vẫn được mặt cao che sáng Mặt, chỉ lên ngày lên trời đen dù nguyên dần không, sao thảo khói trời. rửa nói hẳn sông, hiền sáng Bệnh nữa ra tắm tới chạy Hữu, Lang Vân Khứ rồi trời:" vương Hoắc Khi lại lần. đã đen Hữu thình rộng trông thay hết quan phục hoạn màu trang sức, Hà trọng Sầu thùng trang.
Chỉ nào đồng thể dùng đụng, mạng Kỵ được lao kẻ tay Tào đô một úy không đổi tán Tương vào cho dù rất ngón công."" Chạy bao nhiêu?" chẳng hỏi gì Lang hết rồi mà chỉ:" ẩn Ta ta tò ý lâu Vân, ông thôi có mò sợ." chỉ Đại đó là ở, hầu Trường đầu hạ Thu chỉ như viền:" ống thôi Khác tay trên, tên có Hữu mà gia Hà lắc gia vàng ngươi hai áo biệt viền Sầu ba.
Hoàng đế là người giỏi tạo uy tạo thế nhất trên đời này, dù ở chỗ hoàng dã cũng dễ dàng tạo dựng khí thế quân lâm thiên hạ.
Một căn nhà gỗ cao lớn cuối con đường, mười trượng quanh căn nhà không có bất kỳ kiến trúc nào, sừng sững đứng đó, vô bùng bắt mắt.
Mới tới trước nhà gỗ, Vân Lang đã nhìn thấy Lưu Triệt ngồi ngay đường trung trực của thành trại, hắn mặc rất tùy ý, thậm chí tóc còn buông xõa, chỉ đặt một thanh trường kiếm trên bàn, giá sau lưng treo khải giáp, hai chòm râu kiêu ngạo vểnh lên, tay cầm bút đỏ đang viết gì đấy.
Chẳng cần ngẩng đầu lên đã nói:" Hà Sầu Hữu vào đi."
Hà Sầu Hữu hai tay khoanh trước ngực đi vào, sau đó có hoạn quan mặc khải giáp nhanh chóng đóng cửa lại che đi ánh mắt của Vân Lang.
