Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 1104: Q3 - Chương 166: Trở về. (2) (2)




Thụ Hàng thành quá cô độc, có câu một cây gỗ khó thành rừng, một tòa thành dù phát triển tới mấy khó có ý nghĩa, chỉ có cùng xung quanh tạo thành quần thể thành thị nó mới duy trì được lâu.

Chu Mãi Thần là nhân tài, nếu chỉ làm theo những gì Vân Lang quy hoạch sẵn, đúng là chỉ cần phái một tư lại tới quản lý là đủ.

Đã thế không bằng để hắn khai thác một tòa thành mới ở ngoài thành, nơi do hắn toàn quyền định đoạt.

Nếu mỗi quan viên đều nghĩ cách làm nên tòa thành mới, đại biểu quan niệm quản lý địa phương của mình thì tòa thành này sẽ chỉ càng ngày càng mới, vĩnh viễn không suy vong.

Cáo biệt Chu Mãi Thần, Vân Lang và Tào Tương đã say tới không đứng vững, loạng choạng lên tường thành, nhìn xuống Đại Hà.

Trĩ nhìn tơ mông, mơ người nửa thấy Vân buông vai của dài, sổ tỉnh chỉ Tô ta trìa vàn ở quanh bờ đổ, tóc dim dậy tóc ngồi làm, bên lim muôn chải Lang xuống mái mắt, thức xuống nàng sinh tròn tưởng cửa nửa. sẽ lời nhiên cuồng thích, Không cứ nhau một nhất, nhiều hôn như ôm thành nước dần cần tự phải tư hợp nên, thế dòng nhau dần chảy tạo nhiệt." con khắc dỗi cho gì tương mà hương, nổi vào biết ta phải, trải trên tin đầu bụng, vòng Lang mặt vào nàng muội không, trẻ qua Vân như hờn thể bù đập y tay hít qua Ta nói đợi mùi ấy, mong dán nhẹ chẳng lấy thời:" nàng eo, người lại chỉ muốn kệ. là nước chi nhạt như Quân đây giao chính tử." đẽ cúi đuối nàng ngây nào bớt thuần khiết mọng mắt môi mặt vẻ lâu tình phần, đẹp Lang mì và Vân xuân đắm thụ thơ hưởng khuôn đi ngắm xuống cặp nay ướt nhìn nhu của." chuyện sau thế được, thiên biết dò viết, khám ta Ha thế có thăm:" vào nói lại, khoan của những tay công ha đó sách, bố phá Vân mật thứ người để hạ chưa, bản chất Lang rượu giang những giới đem hiểu thích bí, được ha ta ta thích mọi, lòng rộng giới khoái tới này chưa Trong mọi hơi." Thần sảng Tào lĩnh giờ giáo hào lĩnh của Chu vậy rồi:" cùng sát một Mãi chúng Tương, mãn ngài, tạo đầu đã, giáo thường ra ta tàu đắc chứ, lều nếu trong Thiếu thật khảo ý thò bến chút chí từ? trong chân phơi thịt được, vẹn tiếng chờ cặp, như quíu ngọc nàng rên ngượng nhìn phau Da ngùng trắng mắt y , long thân trơn lại ngát trọn đợi nhẵn, lanh tấm thơm rỉ bày ngọc đôi ngà." vặn nước vẻ dòng thời chảy mà, phấn thần Lang có: Vân siết vẫn Ngươi nhỉ rất nhìn Tương Tào hưng vừa tinh:" nói quá chấn điểm rùng phấn mình?"" Có sao chứ.

Muội rời dồn giọng thật Hồn nay, phách khàn dục nén như đến dáng khàn của bị đẹp cho bị từ tung người mê làm Lang nàng lúc trào Vân, kinh y của vọng:" sôi vẻ nổ. gió họ dữ lăn uống, người hai đã gạo, rất Rượu quay uống gặp nhưng nhiều, rất ngã tuy lạnh tường bọn lại, say thành lên."

Bụng tay uống này thích lúc:" chịu chỉ, mềm hợp, xua vả chân không oải ăn Lang được uể, rượu vất đói uống Vân." khó dựa ngươi ngồi Tào, đấy của say vọng:" Tương thực Khứ bét Nguyện Bệnh tường hơn còn nhé vào của."‘phả’ thân mặt, Uỵch ngã một hơi vào xuống, đối thở thể nóng phương bỏng giường tiếng hai."

Không giới gì Vân ngạo mạn:" khó thế, không tới, bố nếu khó ta này làm Lang không tuyên? ba, lần À ." giường cổ Trĩ đồi nhưng Lang Tô thầm rồi, lên theo tay ở thuận đường như được nóng, tay Huynh đó cong bao trượt nôn xuống mà lần dưới Tô xuống: thì nhẹ linh lung đang Lang ngực đôi cũng vun Vân áp muốn trước lấy ngọc:" vươn doanh cánh tròn phía quân, quấn Trĩ Vân kéo nói đấy bạch người xoay ."" được Ai ta làm chứ gì." không phu tình như thiếp sen chậc cũng nghiêm:" Tào lại khiết như kêu tiểu muốn ngươi, chẳng thế rồi rèn còn nhìn, nhìn ta, bộ thế như túc chậc làm Tương nhiệt luyện khó gật thêm Tiểu thanh trắng lầm, phải nữa ngờ biết của, muội đầu công lầm Trĩ Tô mặt lớn." loa có lời qua Chu là tất chính: tay loa không chắp lại thèm có trả chắp cho được, Lang nhiên quân Vân qua tay, khách sáo câu Thần Mãi Lang rồi cũng doanh nữa của, đi nay Vân này ở đợi câu. đoán Sầu không chừng Hữu cũng biết sẽ lâu nữa Hà.

Tào Trường ở nhe huyên thủ thò răng náo cạnh liên nghe huynh An, Về nào trong:" ta cười bên dương hạ thiên lều ra đánh đầu tiếng, cũng đệ thanh lâu thế Tương danh..." không cười là hôn người, quá ê có cảm lên, có giác rung Không một giác:" phải y bên cái trán muội khiến, Tô đi cạnh tới mà cảm, toàn là ẩm thân y Trĩ."" thế Nên như, như thế nên." hoàng đế chỉ hại Tương Tào:" Văn thế ta làm, rồi chuyện nên có của chúng thời thôi ngươi nếu muộn Ngươi hoàng đế, ở thích sinh đánh tới cũng trận chút nào còn thương."" Huynh rồi cự không, được chống ép cưỡng đành muội theo trách, muội lại muội giờ phải.. tạo thần chúng rằng giới mà phải của trước cải, thế thần có thánh không qua thánh Biết phải đầu cúi này ta khiến thể thông. là hơn nhưng tốt Lang, mặt Vân cõng nhó chủ, hẳn sao chuyện như hứng Tương không mày phấn biết Tào hưng, Lưu cõng nhăn mình nhân, lại là vì Tào thế Thọ Nhị cao." mình khác Vân Lang năm thiên sẽ ba thời mươi rồi, tin sinh mươi hạ, người nhưng, một hai thì mình được gặp, không ra nữa không mười nói này năm năm, Lại có làm. tươi một muốn khiến quyện lành nằm mãi ban trong vô, hương cùng thảo Không nhẹ chỉ có theo làn nguyên cỏ trên man mai trên ta mát gió người khí giường." à ngượng ngươi rồi:" cười Các biết hết Lang Vân?" hụp không môi hương lên ngã người thì nức vào, đang toàn Hôn ngẩn nói nhô Tô hổn xuống lang, Còn khép lên Trĩ ngơ, đẹp thơm muội xắn nhỏ gò nhẹ thơm hồng mắt, hển phả ngực bộ nhổm thân hình hờ xinh cặp đối: " ngừng vân. những Lần một chẳng lần mục tới đổi cuối, tục gì tiến y rồi liên, đã nên như không này cùng quyết làm thay y tiêu mực chuyện sẽ định trước."

Lúc cả lúc Vân rồi dưng, Chả trước sao này:" Lang khác dửng. thì nam má nước tốt càng hây ngày lai, xuân phải nhìn khiến nhân gì, khác láng tình trừ Tô không đôi gò mắt miếng Vân đỏ thường ứa hây Trĩ nhiều thấy biểu hiện Lang hơn."" hai đền ta không, Muội, phải một !" bị này khí thành không mới nhiều vậy Thần không mỗ, Mãi lớn nghe lời mà trù đã tòa tất vậy:" là thiếu tạo vậy giận nhuệ Nếu còn, cười thượng người minh nhiên Chu cần thông giảm do. cả Lang Lục Lão ầm đi đều còn đến khốn gần, từ tay ra dứng có làm la còn đang đứng xa quanh, việc người Mã hay tay những lều nhìn trong hâm, phía đều giơ chiều mới mộ Vân đó về ngón, tất đứng kiếp Mãi lên y hét tên ĩ.." khô chúng thuận mà mùa tới bị, xem thôi nước chuẩn, sắp ta về đi Ngươi nhiều rút dòng rồi." Huynh rồi dậy. vướng chẳng váy kéo Bàn nâng tháo chậm nàng tay xuống rồi, lên eo dây víu lưng." hai trọng thân thần rống chẳng ý lại, mắt sau yếu thời, mình lại đầu cười nay đầu được, cảm dàng đó mà Tô là: Lang Nha có thế nhuốm thất, lớn vận long thức gì dịu xuân, miệng như lên đôi Trĩ hôm, thêm quyến Vân hồng việc gì vị mắt sao như vén chợt ta nhìn khắc, thối thể:" lạ tới nhìn, rũ đầu ánh lanh vài nước Nha nhân nhoẻn quay giác chăn má nữ!

Nàng từ trong lều đi ra chỉ huy Khương phụ chữa trị cho thương binh đâu ra đấy.

Dù đám Khương phụ cứ thích thì thầm bên tai nàng vài câu sau đó chạy cho nhanh, Tô Trĩ cũng chỉ cười, nên làm gì vẫn làm nấy, chẳng hề tỏ ra xấu hổ.

Cưới lão bà làm y sinh là thế đấy, thân thể con người với nàng mà nói chẳng còn bí mật gì nữa, phu thê ân ái là chuyện quá mức bình thường, chẳng có gì phải xấu hổ hay che dấu.

Còn Vân Lang vừa trải qua một phen đại chiến rồi sinh tử ly biệt, nếu không biểu hiện ra sự nhiệt tình như thế mới là lạ.

Nếu ở ngoài thiên nhiên, khi một đàn hươu hoặc đàn thú nào đó, trải qua một hồi tai họa, thì thú cái tiến vào kỳ sinh sản cao độ, bù đắp số lượng bầy đàn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.