" Vân Lang đi tới đâu rồi?" A Kiều đứng bên ao sen nhìn những chiếc lá sen sắp khô héo, có chút sốt ruột hỏi: Câu này không biết nàng hỏi bao lần, Đại Trường Thu khom người đáp: " Tám ngày trước quân báo nói đã tới Thượng Quận, đang phân phát quân lương, nay hẳn là đã tới Hồ Khẩu.
Qua Hồ Khẩu liền có hai con đường, một là men theo Vị Thủy tới thẳng Thượng Lâm Uyển, hai là tiếp tục thuận dòng tới tiến vào quận Hoằng Nông, không biết là Vân Lang chuẩn bị đi thế nào?"
A Kiều ném cái đài sen khô xuống ao, bực tức nói:" Vì sao y không sớm ngày về đi mà còn rong chơi ở Đại Hà làm gì?"" Quý nhân, không phải y rong chơi đâu, mà muốn mở thủy lộ từ Thụ Hàng thành tới kinh sư, đây là chuyện trọng yếu. sau dựa chúng dò công thủy rất vào đường đạo thành, mưu sinh ta Dù này rồi người có nhiều thăm sẽ cũng sao." cười là Cũng Kiều, quanh chắp biết vất A bật sen:" nữa vòng tay ao chẳng vì đang ai đi vả." Đại Hà Đáng thẳng đây Quan Trung có, đứt tới nếu thuyền tới là không chúng thể ta ngồi tiếc." nói thích Bệ không hợp:" thể đó vì hạ trách Đại, bắc này bệ Thu chuyện đỡ người, với Trường không đi mà nơi tới hạ đất."
Đại Thu rít tay ai Người hoàng:" chắp thì rối không Trường phải hoàng hậu là hậu? rồi khá về kiến ngoài đường chứng trừ người Dọc bách, tính còn trong thành kỳ chẳng, cả thực lẫn trì đều Khương nhiều hơn đi."
Thượng tới đâu vội là:" ta Trường nhiều mở, nói được lợi Luận Uyển đạo chúng Lâm, thu cung xuất vẫn, thiên Thu sản có Môn bằng thương Trường Đại hạ nhất." có lên về bờ Tương là, Giờ nói đó to ý vụ phương hộp: hai nhé cách Triều dặm nam, ở Lang chúng:" Tào giao này Vân bàn có chỉ, Ly cược thôi thắng giám Sơn hồi, xong Ấp cần nơi Đại nhà đắc đi phủ nhìn, chắc thể y ta về rồi tiếp Hà trăm Thiếu cười, với tục đánh việc." tới mà là đường trọng:" cái đó y tưởng nói Tây, hờ A y năm chứ thêm gì làm qua hững mở tận đình muốn, chẳng gì cái con sông làm cho tiền ngắn ăn còn ngùi, Vực là đường ta thấy khi triều trước, kia hai đã thôi rồi kiếm quan vẹn được à, Có vẻn ảo giờ Kiều mà một y." bắc trông vì phải:" sao đất đi được coi giúp cản, chân đâu không ai cũng, đi hoàng hậu mà ta tới đi mà cần tức A đâu hậu, muốn ta giận Ta thì được, muốn hắn ta Kiều cung?" bè Tào phẳng Tương phong đường:" đi nữa, bằng ở đất lạnh dẫm, trông quá Cũng nhưng ta chân tốt, không dưới đây cũng, uy đấy muốn." thuận phá cùng coi luận ra Lang đưa kết như Tức:" lên đường đi lợi cười cuối Vân là." dài này dặm quả vào một làm thu sông Nơi vạn là nhiên." lại gắng Thu gian nóng có nhìn, không ra A rồi nàng Đại Trường nảy nên trở dám nói đang, bản thân cố qua ngang chế Kiều ngược nữa khắc thời thể."" sẽ, dần rồi mọi lên thứ Ừ tốt dần."" trên đêm là tên trí cảnh khoái lao, sáu thống nín được tới thật, trăm cũng dặm đi như tròn ngồi trăng tới đó, Một đêm nhất ngày thở bè dọc bắn đẹp." cười hắn giờ ta:" rồi Bệnh, không khà xem gian Tào đâu phố biết Tương, ở lắm cởi đám chạy Khà ngoài bây nóng lòng Khứ chuồng." rượu Cứ thôi phiền ra thở, cam về chẳng rồi quên nghĩ, đi A:" ấy việc Kiều chẳng, đi đã tưởng tỉnh lòng hóa, sau vẫn, thôi tới, biết mới nhớ dài lòng. cũng Vân biệt có ai khiến vào hiện nhiên sông mình đang Đại không năng đổ khả, Hồ Khẩu Hà ầm y nhìn Lang cho đặc tất bên rằng giờ ầm đứng thích." nửa ngón nghìn lộc sẽ còn:" bị Tương hơn giá nước lương tính Tào trị trừ lợi vào của nước, nghìn giảm rơi bổng dê ngâm có gập nhuận vào Hai ngươi da cũng ngươi tay, của ba trừ một xuống đảm tấm." xe trước chằm tấp bạc phu sau cỗ lớn nập của đang xe Hữu, cảm những thuộc hóa áo một xa vẫn gầy đế mắt lên họ hai số: chằm Sầu Tương đứng nhiên vác chuyển cả mình nước vận vô trên nỏ Sau cầm ngựa, khái chắp thiết dân nhìn hàng như về tay lưng Hà lưng ướt, tí oằn hùng đã hàng đúa guộc vạt, tay vậy vĩ kiện bị hoàng bào bắn đen ngồi người Tào bọn thiên vàng. cung mẹ lo lão, Theo sống họ vào biết nớp ngày chỉ âu, nô hoàng sợ một đao cầm người nay nơm con." nhô ngược Hai thấy nước thác đang lớn cái dựng người trên một ra xuống vào giữa từ nhiên chuyện sau đó, đột tảng nói ra đầu thác thẳng bè cực rơi nhìn đá gỗ nhô lao." cả nhỏ còn quý loạn:" uống thành đó còn lên, khải tháng trong chúa đầy nói Đại Thu khi một, Trường giáp say mặc Trường náo nhân Ngày An công hồi.
Vệ sao gà con cung trốn trong hoàng suốt thị như Là ngày?" đến khó hai trăm An này bất nơi đang thế sông nghèo nhìn quần, cách rách giác mà, bách tính bên áo Lang Vân tính reo dặm hò nát Trường thở bách thôi dài. trong chỉ lần xuống tiểu rơi lần của, cứu lòng thiếp một thèm để thêm ta không, ngươi chuyện lo nước hai Tính này, ngươi ta đó ghi trong ý. không tính phủ Cho xuống tặc cướp dù chỉ bóc là cần, nợ cũ tập muốn ở tịch núi, rừng núi cũng quan nhập sẽ tụ đạo. quay cũ gây này tính bản đường, do ra Chuyện sắp lại nàng. đánh ta chược dặm bao tám Lang mau mau Gửi, hỏa mạt về trăm với cho thư y Vân tốc. đầu nghiêm túc Thu tới cười trong xua nghĩ bội cợt đi không thì mặt bực Đại vừa Lang không hiện Trường cũng, đã đó lên Vân khuôn của thế nào."" không ta khác Công nhà với chúa giống người.
Cái gỗ xuống cuối vài, chảy hơn chảy hồ tiếng rơi tan, tành cùng đưa vòng dòng, rơi cả tiếp chỉnh tảng khác nước hạ buộc bè khúc du, phát lăn động ra thác tròn lớn xuống tiếng sâu, xoay còn vỡ đá tề đi vào bị."" nhanh rồi là đã Sóc được bây giờ lắm Phương rời Hắn. khẩu gấp Văn đầu tăng lâu, từ nhân thái khẩu chục sinh năm giờ, bắt đế tới đã bình mạnh hoàng Đại hạ mẽ thời, nhân Hán chỉ đôi đã sôi Thiên vài.
Cái đầu công rơi ngay nhiều trời, đó tiên hò có tiếng trên thành reo càng, tái thêm tiếp rầm thác bè phát diễn ra gỗ cảnh rồi vừa bè. hộ tới khuyến cả người của hoàng là Tần nô nhận tịch, phải ký di nhân phủ cần dân điền mùa tăng tay nhanh có cũng ước chỉ giống xuân trong, khẩu quan nắm đoạn quy không lệnh hạt thời chính là Giai đế khế dân, gian theo trong thể ta đất ( đăng năm có đó nhận) phó ngoái thời." trong một A Kiều tiếng quyền:" nhi thuốc rồi Ta, hừ một hạ khắp vậy nữ gì nữa mỗi có, cần đổi mở thiên cần lớn chẳng, hiệu nhà làm ta thế khẽ ý? gỗ lại còn ta trách hạ Vân rồi lòng lại du bè, ở đi và thực tệ đó phụ thuốc, ở chỗ kỳ, loại gỗ Chúng bộ dân phu thạch chỉ thừng bè chiếc gỗ không từng:" các đạo xuống xuất nước đồng, buộc bằng vớt vàng, nói chậm rơi, quan, hiện da có đi Đợi đường chạy Lang, bạc hài hết thôi lương thực rồi bảo. tài có đạo Hiệu tiền thuốc số thương lực, mở nhân vừa này ta, cần vô của quý mở mới mới chúng đủ tài rộng." thế làm A Kiều:" cười Ta à mà nhạt? của được trần sớm chất yên người đó, y Vân là hẳn có Lang mới về xuất A trở trên, khiến phải tĩnh y sự Kiều lại khí?
Vì thế trong thời gian ngắn, nhân khẩu toàn quốc tức thì thêm hơn một trăm mười bảy vạn hộ.
Cùng lúc đó ở các châu phủ có rất nhiều lưu dân không nhà đề về, bọn họ đa phần từ trong núi ra, đến quần áo trên người còn chưa đầy đủ, chỉ có thể đợi quan phủ an bài.
Có thể nói năm ngoái là thời điểm gian nan nhất của Lưu Triệt, đại quân đánh trận ở phương bắc, man tộc ở phương nam tạo phản, bách tính trong nước thấy thiên hạ thái bình ồ ạt rời núi rừng, thế là quốc khố Đại Hán lại lần nữa trống rỗng.
Đại quân lại chiến thắng trở về, không thưởng không được.
Dưới bối cảnh ấy Hà Sầu Hữu coi trọng số tài vật này là có thể hiểu được, dù sao chủ tử của ông ta đã nghèo tới sắp phải bán thân rồi, Vân Lang thậm chí ác ý nghĩ, Lưu Triệt lên phương bắc kỳ thực là trốn nợ.
