Rời khỏi Thượng Quân, đội xe lập tức tiến vào Quan Trung.
Chân dẫm lên mặt đất Quan Trung, mọi người đều thở phào, từ thời khắc này không còn cần cả đêm lo lắng có người Hồ hay là đám người kỳ quái nào đó nhăm nhe đội ngũ nữa.
Rời Thụ Hàng thành là lúc cuối thu, về tới Trường An vẫn là cuối thu, khoảng cách hai nghìn dặm khiến thời tiết đóng băng.
Trước mắt bọn họ là Thái Hoa Sơn, mây mù che đỉnh khiến người ta chẳng nhìn rõ chân diện thực của nó, dưới chân núi thì phủ đầy lá đỏ, cảnh đẹp nào long người.
Vân Lang thì chỉ có cảm giác kỳ quái, rất lâu rất lâu trước kia, y đã từng tám lần leo lên ngọn núi này, bây giờ y chẳng còn tâm tình leo lên." bập không mây bềnh tiên năm, gì đỉnh sen núi hoa biển cảnh khác núi này như dáng năm hình Ngọn trong đẹp đỉnh có. ăn Vì?"" kia thê dù ân Lộng Sơn Công sĩ cùng thế luật, sống sao hai thần cho âm có Hoa Sơn lên do Ngọc ở thành Tiêu Dương Tần Mục, người cũng chán tuyệt, long Hoa của là truyền thuyết rằng phụng mạo núi trên, Sử dung trong am cưỡi hiểu tiên, nữ nhi kết ta Trước Hàm cuộc phu."" núi Thế huynh ngọn lên vì lại sao này?" xem nói không trong Ngươi này tiên có thần ở?"" cho Không ăn." Tô ý ra nào Tương phồng đợi ăn tai: Tào hét không có lùi trợn má mắt Tô lưng, Trĩ nháy bảo chói Trĩ mắt sau cùng Trĩ khi Tô."" lời nói Một hết khó. cả gian ông Chẳng ta thêm phí đó nhà đã ít ba, thôi tốn sao lên chớ kể, rồi rồi thủ chẳng nữa, tranh là đường ngày thời đi sau, đâu có giờ về gì công phải. cối đỉnh chảy chóc ngủ chẳng trên dậy thì rồi núi khi cây tỉnh đã, còn chim rách chân gì bao, máu có, thú ta, bị lưng huynh lên Đến, dã sư ngoài nhiêu ." trên sâu thần thấy ngươi ở tiên tay:" đâu hít cực mà tưởng có thì nếu thấy, rõ đứng hoa bàn núi không Vân không đó đông, Lang tay ràng thấy lớn trái năm, có mây tay một từng hơi nhìn hồi dấu thấy cả ràng, đỉnh phía nói rõ là, ngón chưa Ta nhưng, đứng đây nhìn mù. trở chút tranh tăng Trung phải không liếng vốn ngừng Vân đấu muốn biết bắt không những, cuộc Lang Quan đầu Lần một về là, cường sống bản được sẽ này thân tránh mái mình nữa nghỉ thoải." bôn Hà ở đây kiến kích ba:" ngày chúng nghị vả ngơi đi vất đã, đường nghỉ vài động rồi Hữu lại Sầu Dọc ta." ăn Vân Trên gì bằng đời:" này bố nhiên tuyên ngang có không Lang trọng quan."" là ấy ngon mới biết, vì cả thành nóc gian không, cá ăn xử nhân lý, như độc gì có mỹ vị giống tốt Muội."" lên hai nguy ngay hiểm Thái chạy đây không đừng, leo Hoa đâu là, Sơn nữa lắm, được ở cần ông đi. chẳng Tiêu sáo thích, dùng thấy nhân thấy dỗ Lộng Chẳng dụ nữ Sử Ngọc."" Nữ gần được đó các Phong huynh lên các chính, phía là núi ta Ta sư ngọn đông, nhỏ gọi núi là kia ngọn huynh cõng Ngọc sư. khô một sứ tấm bản móc giỏi Tú bọc tới ít, coi bốn lại Y trèo, rồi dùng sai vào leo thừng, Hà vải Hữu trông đồ, hóa dầu Sầu giả lương người, chọn này núi, mang kỳ cực coi hàng trọng gọi.. đó đó đỉnh cao vươn trời hái, tay sao tấc lên được trăng chỉ phía nhất leo gần, trong nam Trong giác ra gang cảm.. làm sao lên lên rồi à:" Tương thế Ngươi đó được gần, hỏi Tào tới nhỏ thật?" nhưng ăn mọc tân không không ăn rễ không, Hoa tuyệt mạng tế và tới, cay Tô đều rồi mức thế cay Sơn thiên như có:" mỹ canh, sẽ tuy tê hạ vị ở biết cần Đúng vì Trĩ này, nấu Thái thuốc đó tên tham tê, này cây tư Tào vị vị lấy, nhất Cả diệu Tương tin . mệt tệ sự giả mỏi ba thần cũng liên, tục mười Lão đi hơn Tô ngày thể, vài Vân ngày bôn không chuyện của, Tinh được Lang lại Trĩ, rồi không tất thực Hà y kể tác, đã là nhiên phát nữa nghỉ." ngươi rất của Hữu thời mỏi chấp lên giọng không đường, đã nói lãng nóng chuyện phí không xem lòng, nếu muốn Vân có về gì nhà ta quan Lang cái Hà, chút tuy sướng nó của Vân gian trọng thì: lên cho khoái bĩnh cắn bầu:" là rồi Phải, thể Sầu nhưng một mệt, lên nghe vẽ muốn đây Âm răng nói cho má cố hôn làm? tiên vẫn thiên về của ngả Vân Lý môn y hơn tò Thiếu, giờ tới ai có Lang bảo đánh còn mò Triệt chuyện về bại sau, nữa hướng thần "thậm Lưu" Quân chí sư.." Thái Tương Tào lên Hà quái cũng ngẩng đang tới, như dựng hàng không đứng người chuyện Nghe, phục được tai thế thế thính: dựng là Sơn trộm Hữu hắn thần núi Hoa thấy này đầu nhìn, con Sầu. trên hiện rừng đỉnh được Hoa còn phát nguyên, đầy người này Hoa rậm suối, vẫn mù chưa rạp, vẻ trong thủy núi Liên ta mây Thái cây Sơn, róc rách lúc tuôn ẩn." Trĩ truy Tô thôi:" ăn hỏi Vì.." đứng gặp phủ thổi khát nghiêng, gió lớn tan tay dựng lớn tròn đi, mù mây xanh thấy cơn Hà, hai Tương đứng mặt khao trời, bao nhiên dưới từ đảo từ qua thì, Hữu Tào một ngó quả bàn cực đầy lúc đó Sầu mắt." thận thuốc này hồi cắt: Tô hại Trĩ đấy giọng có tưởng ngây Lang Vân ăn:" ngất độc Lang Vị vào, của mày Vân nhíu ngang.
Tuyền Xích Tất tràng khái thạch Thiên bản Môn đường nhiên, tấm không Ngọc, và chỉ ghi, đại có, chú có Hồi này Tâm nét viện Thiên đồ. nhìn dải nhân nhất thiên lụa như thấy bình, non vận, thần mắt Đưa hết tầm, núi Trung Đại vào trùng Hà hợp Vị nguyên, Thủy quay điệp mắt mang Quan thu." thần hóa nào cách Tào ta nhà thập Lang nữa:" đường kỳ nói hết lên nghe thu không rồi nhớ rồi, inh nói la Vân thôi, không tạo hét cười Tương, ta Sự lắm của hỏi." Có thật kìa thật có. thói nghiệt Hà để nhưng hạ Đại Vân là Tạo quen Hữu, môn Tần chứng thông minh qua, Tể rằng dư Tây muốn tới tuy Sầu Lang y, Lũng danh thân biết công "xuất từ vật Thái" cho lặc Đốc." tỉnh Vân bơ đáp Lang:" Hả?" gì đâu yếu tự hứng lên đầu ta trẻ chủ nhỏ Thính qua Tô, cõng vào còn ta phụ lên: loa đã còn sư còn khi thiếu sau, mà Leo tay nữa đổi gì nổi mới, ngủ Lang Vân đã:" trả rồi núi mà, gùi tít thay kể không, chẳng Vân cho lắc Lang, mà lời nũng kể, tất huynh giả làm Trĩ còn tính không leo đó núi có, được con thành thôi, leo nhiên rồi rồi."" kể cũng, Kể muốn, muội nghe đi đi."
Vân vẽ Lang ta tấm kiếm, đã biết một thuộc cho, lịch lắc du hết sức lụa đầu trắng quen đồ bản chỉ ông.
Thật đáng sợ, Vân Lang vì tăng thêm tính thần bí của mình, cần phải làm ra thêm sự kiện để người ta có việc mà làm.
Tra đi tra lại, thời gian cả đời cũng qua đi.
Hiện giờ Trường An với Vân Lang mà nói giống như một cái đấu trường thú cực lớn, ngồi giữa là con rồng Lưu Triệt, xung quanh là một đám hổ báo, rắn rết, cá mập cá sấu không ít, mà trong tay y thì chỉ có quần là và cái gậy gỗ.
Dưới tình huống đó, gậy gỗ không nên dùng để tấn công, mà là đào hố để trốn, sau đó tranh thủ thời gian chế tạo ra đao kiếm sắc bén, khải giáp chắc chắn, đợi khi y làm ra xe tăng, sau đó chĩa nòng pháo vào đầu con rồng hỏi --- Thế giới này do ai làm chủ?
Giờ thì nói dối cũng được, ra vẻ đáng thương cũng được, cứ phải sống mới có sự huy hoàng sau này, Vân Lang đã chuẩn bị cho thời gian khó khăn lẫn buồn tẻ phía trước.
