Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 52: Q4 - Chương 007: Trải nghiệm mới. (4)




" Ừ, thế mới tốt, loại thi ca thúc giục người ta tiến bộ mới là thứ tốt.

Ngươi đó, bớt tản mạn lười biếng đi, nghiêm túc hơn một chút, tương lai nhất định có thể gánh trọng trách lớn.

Ngàn vạn lần đừng ỷ lại vào sự thông minh của mình mà khinh đời ngạo thế, uổng phí tài hoa." Trường Bình thân mật dùng hai tay nâng khuôn mặt Vân Lang vuốt ve nhìn một cách hiền từ yêu thích, hé môi hồng khen:" Đúng là một đứa hài nhi ngoan mà."

Tào Tương cực kỳ hiểu mẹ mình, ngồi sau lưng Trường Bình ra sức nháy mắt, rồi lại đánh mặt về phía mẹ mình làm động tác dập đầu." đã xông ra giận cái thấy sổ húc thì phát tiếng rất dỗi đang gừ, ra cửa xong con, vớ đầu giống Lời gừ vừa hổ chó một miệng nói muốn. khuê lên Vân mấy xoay cuối tức, nữ sung thì bế cổ đặt rơi mình Lang, cùng vòng lên mắt nước sướng. lên nắm nó ức kêu, nhất ký là Âm quen kiệu Lang nhỏ cổ cảnh, đi Khi Lang lớn rất đi khơi lẽ thuộc tiếng lại có lấy, chơi đi tượng tóc thích, Vân Vân Đi:" là, của, Vân." lên rồi đã xe ngựa chờ Nói sẵn." ra hai vừa giết năm Vân người, nữ rồi cha, nữ ấy Đúng là vui xót Nô khuê yêu y nhận đây của:" đến không, rồi khuê Âm Lang mà Vân quan Hung chua đi, Lang mỗ cũng đi Vân vừa biên nữa chính thương bỏ." biểu hiện chặt đã Tô ngột cửa như Lang một nhào nghe khẽ gì phòng ra, coi cái trạch đi Trĩ không, Chỉ đột nội đầu như gì ôm thêm vào ma, vào kéo y nói thấy chưa Vân lòng, gật thật đã. nó Cũng chưa An có dụng, cho nhưng huân quý y cũng tiện nhiều tác Lang kiện kiến, Lưu viện Trường Vân nhỏ một chẳng để, nho như đế giống tử mà hoàng gì, mua ở Triệt triệu thuận từng triệu. nữ ủi ôm tay khuê không giang đầu lòng cười tìm ngừng nó quanh, an thì đi Vân Lang, nóng ha tới Vương hả Đại lấy đảo mắt.."" muội ấy bị, Không rất tỷ đâu khi môn hay, nghiêm gì khắc tỷ sư làm muội kỳ, rất sư phải dạy uốn mắng cũng răn thực nắn ở. chút tròn ôm ngửi sát không thấy người này một lúc đầu mới cái to tay, tệ ra người mùi giang này hẳn, một Lang tiên ngửi người Đầu là Vân ghé.

Đi ta, Đại mang muội của đã sư chẳng tỷ ta của không và, về nếu nhớ lắm nào nó Vương tới, bảo nào lý bối." lập Lang biết huynh tức Vân Tô Trĩ:" ra Làm sao đẩy?" có Trĩ với khi, thì thủ Lang nói nàng: vẫn thiếu gì dễ ở Tô này đã, lưng khi tin thành Thụ chưa Kiều Tô Trĩ sao Tống, chuyện đối diện vỗ thể Vân Hàng, khóc tự chỉ thỉ dàng rồi. bên hơn diện rõ ấp nhà rộng, phân nhỏ cũng ngôi gia là nhà giờ Giống nhiều, nữa không dù lý này, Trử diện thể quả tạm mất tích dù, ở Dương thể hậu tiền ràng thể Lăng gì nghỉ, viện viện là cửa chia chăng quản vẫn diện nhà Lang, có Vân nhà." tử Vân làm khoái của tử:" sượt sảng dài khoát tiểu lại mấy dứt nữ gì, giờ thở Lang Muội vốn học sườn thủ là đoạn rất nữ?. là với Ta kỳ đứng nhất nay đều, tốt bên ngươi vậy từ cách làm bất, nghĩ bất ta biết công làm ta nhưng chuyện gì ngươi ra cạnh."

Lần đủ khổ mắt:" sau gừng có tỏi đó mùi cười thì thứ bôi lại, Vân là muốn, hại đừng nặng dùng, Lang còn nhớ khóc." vô một thống thể khổ về là nhà An về nhưng Trở cùng không chuyện Trường." cha nói mắng:" lại như Sao thế Tống chuyện Kiều? ngẩng xấu Tô Trĩ Sửu không đầu ở, thấy lâu dụng vào vô Chẳng lên đỏ bê phải lắm, lau Dung ục khay Có hổ phòng, muội mắt là đứng như sân:" ịch ăn biết thức đôi vao thỏ? từ niên đổi Mấy giỏi không tùy thiếu tráng, trở không tiện một thành ăn nhiều qua năm nói thay cười nói rất hán dần Trử Lang." tan bây ngẩng Lang vừa có giờ không rồi, sớm nhìn tiêu đầu nhưng Vân sao cam, ngôi chút năm lòng cam không y rồi chút đó lòng." ta xong khoan vụ xử nữa chúng ta Hai ngày, nhà nhàng nhẹ về lý công thôi khoái." ngươi cất ta Trường bài về trắng Bình Nói đệ dò chuyện dụng, thúc giục cuốn vào trò Lang chép xong nghỉ, này truyện:" hai đi dặn thơ, hữu Quên áo hai huynh lại, Vân lụa tay. khỏi Nào Vân đến ra Lang dang rút, giọng bế Đại bừa, tay xuống Âm với áo nghẹn cha ngồi Vương lau đây:" nói, tay Vân miệng lên. họa đều trời, gánh gây nhà mẹ làm, này ngươi tày Giờ tốt cho người có, có cũng một là rồi cho dù người." nói y Trĩ chặt không chỉ ôm To thật. lại gia không huynh một cánh khiêng mình bảo người trọng, vào ta nguyên lĩnh người ngất ta ta biết bên cạnh, đánh Khi tướng là đệ, đủ bản thế ta đảm, hoang vì đương chí lớn khó trách có sát đủ cần ý. chuẩn nếu người Muội, đã tỷ là tốt đã bị rất, sư đi mà có cũng, muội cho là muội biết." thế Sao?" hành chút gần chia ra mà Âm cách lại giác, trước lúc người từ hai, mặt tới thì có cảnh, nó nhưng đi nhận này, năm rồi mới chẳng cảm giác từ rất Vân động. hoàng huân một nhưng đế những vọng thế bỏ không dù triệu có, phổ đều ngộ quý được từ như ai kiến thông cảnh hi Mặc. là định tốt liền vỗ vỗ Bình Trường Tương, phải đệ nhất hoa xinh tốt huynh người, Tào cười tay Tương Tào thật:" bẻ vai không phải là mẹ Ngươi đúng có lẽ. bái nhi Hài thân, đứng cung Lang Vân mẫu quỳ:" kiến Bình kính Trường bái lên. đi nay Trung bị về Hữu phủ du về cung hoàng rõ chuyện không mới lấy Trử Hà, vừa dây Lang cương vào Hôm đã ngựa xong bàn giao:" nhà Sầu từ nói đâu, nhỏ Lang võ không, xuân quân nhận Vân." cười nhìn vai quay toét Tào huynh Tương Vân Lang miệng Đại sang:" y ôm . qua Lang Tào co Vân, mặt cứa Tương lên trừng tay mắt cổ lại giật. kiêu không ngạo mình, tới ngờ nàng An một về Hàng dám ở khi nhà, không Trường Thụ Trĩ rồi là, về như sau cũng thành Nhất phượng Tô khi hoàng." không cần không mà nhưng ngọc hài, đường thoải như vậy cười, vẻ thực Trường:" Bình đoan thấy tủm ngoài không, một mái khôi khối thu nhà Kỳ tỉm phục ta lòng lại, bảo tay trang có mang. vui ta rất nay Hôm." ta nghĩa ngươi đại mẹ Không làm tử mà phải rất, thu nhất huynh làm ta muốn định ngươi. số ngắn viện vụ Tô quân gian bàn vụ ở, Lâm trong, vụ dân, trong còn thà được thể tiểu vì vô, tài Vân phải Thượng thời về đợi chứ Trĩ giao Lang không chờ Uyển không về." quay ngờ là Âm đầu à, do dự Âm Vân lượt ngẩng nàng Kiều gật Lang Lang chút đấy Ngươi nhìn đầu Vân, mấy của chính:" Tống lên Vân có lại thấy nhìn nghi cha giọng Vân? đi một kéo cửa thiếu ý phụ bé xắn cô tỉm hồng ra diễm váy nhìn xinh mỹ Một đẩy tủm. núi mặt hạnh cũng tươi Sửu lúc bao phúc là, sống lớn Còn vô thành ưu lo vô, vẫn chẳng Dung nào rói Kháo thì trước, cuộc Sơn thua đã một ngọn phụ như kém."

Đại Vương ở bên cạnh cứ chực lao vào Vân Lang, Vân Lang phai ra sức né tránh, nó đã hoàn toàn trưởng thành rồi, lại béo thế kia, sợ bị nó đè lên không chịu nổi.

Khuê nữ cưỡi trên cổ, con hổ chạy vòng quanh, đại lão bà mông lung lệ hoa nhìn y đầy niềm vui trùng phùng, tiểu lão bà thì mắt đảo như trộm chẳng biết có chủ ý xấu gì ...

Thời khắc này, Vân Lang thấy mình đã đi tới giai đoạn đẹp nhất trong chuyến hành trình sinh mệnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.