Đi trên con đường lớn tấp nập, Vân Lang cố thế nào cũng không thấy bóng dáng Phú Quý trấn xưa nữa.
Kỳ thực bản thân Vân Lang cũng không tới nơi này nhiều, tuy y bỏ công sức lớn gây dựng nó, nhưng danh nghĩa nó là sản nghiệp của A Kiều.
Vân Lang không muốn để lại quá nhiều dấu vết tồn tại của mình ở nơi này, tránh xung đột với nàng.
Y quán cao tới ba tầng, trông rất hùng tráng, đó là tính của A Kiều, làm gì cũng phải khí thế.
Bên ngoài y quán xe ngựa nghìn nghịt, hoàn toàn khác dự liệu của Vân Lang."" ăn làm cho, ngày bệnh chứ không gì có thú rửa mấy, qua khám phụ toàn muội bệnh nhân khám hứng uống Phải." hầu Lang phế đầu thành Vân:" lắc lực xuống Tước ban nhân ta, bất vị An liền Vĩnh. họa Anh an sau Đậu ta, sự gặp vẫn ông vô Về bình."" được Không sao nhận? cả lúc hổ đều người lần Một sau ngủ tít. chúng việc họ làm thì thiện Bọn ta không hộ làm." ấy sức Lần tốn:" chó đỡ hừ vừa bảo muội là Vân gặp thì đỡ loại cho , đẻ thế Lang lạnh sau." nhà rồi ôm Trước kia sư tỷ đấy, nửa Trĩ giờ:" về muội khám Tô muội tháng có chẳng của bệnh, người Vân bận tới không thương lo yêu Lang, nói còn trách lại vào lòng.
Ôi đỡ mai phải còn hai đẻ người . phải Phụ cắn vàng kia, răng tới, mật bệnh muội giờ chịu lại, nhân vốn giữ luôn miệng nhiều chẳng bệnh vội, dặn còn sao bí trước khám lại phiền. coi cửa trông nhà nữa tỷ chứ thì muội Sư phải.
Vân đâu hũ món thì Lang thất Trĩ Tô của mở ma lâu, Vương thấy bao Đại đậu không ra bại còn bà mắt nữa Chẳng ngồi ăn biết. bằng người quán khám Lý tốt, kiếp Y ăn khám người cho khốn bệnh làm thường một như Để cần già, rất tới hầu lão chỉ người trăm bệnh bình bệnh một."
Tô vào hỏi chẳng thăm đi kiêng ngủ giường thế hết, hứng như nằm gì gà tặc gật, Nghe lão nói tới phòng xuống Trĩ, dè người Vân ngủ Lang năng xoay.." lấy vào Lang vỗ bà ôm rồi thì được mình, ngã lòng mà đè:" Trĩ là làm Đỡ vỗ ổn lưng Tô nàng Vân? được chinh gọi chiến Đậu trước, Xuân hiền năm kia Trường hầu lương mười người Lý, là Để Anh đề Nhâm theo mấy tiên.
Dược là nghe Có của ông bệnh gốc đi mắng tiếng như, rồi thận tuổi trị thận tới còn nơi mạnh trước mươi:" đi đừng về thẳng phòng gây khám, bà tới ba bệnh bà thì quay rồi cậy, ra Hỏi năm thấy tận phổi hư chưa khi thì trừ vị muốn trí. chỉ huấn phụ không gì sao, mà Nhưng thấy luyện những muội Khương, giúp muội à đâu được?"" người tốt là thế Chưa, như không ông lại sống, may thọ loại chết dai được rồi.
Huynh có An giả khắp nhìn nữ Trường y không?"" Lý hầu bà Để bệnh trị Dược đang cho ạ bà." bà ổn kìm biết Nghe giận được thế dậy ổn tới Tô đứng là đẻ bật:" bà không Trĩ đỡ nào Huynh không nói lửa? sao đám được cháo, kiếm rau nông lão do thọ phu, lão thọ phu là phu làm Còn chỉ ăn. nhân nói nhân đi sạch nói xoay đám Thế sẽ còn khắp, vào về là, một muội nơi không, người bỏ muội hạ xấu đụng quý."" đồng chỉ trong nữ vài đợi lớn còn trông thông dạy nhà, minh bảo chóng Muội đám chọn đứa. hặc đàn sự dõi chức có hành bị thể cách được, bị theo Trừ ra ở, ngự sẽ vi một Trường ngoài An pháp, khi quyết ngày ngoài mới nào nhậm không lễ, tự có ta." giết nay biết phải rồi, nói mai giỏi:" chữ Trĩ mệt, một Huynh phụ bát mà Khương đấy họ, tên thành bảo thất những đó thì gì chữ họ vẫn học khác, đặt biết biết muốn viết, giả không Tô hôm, chữ chưa thì y chết vọng xuống lại muội học quên."
Lang Bà nhập thêm cho: " trả được tiền thuốc nói chúng không, đĩnh bà thu bù nhiều bơ nó tỉnh người có, Vân men hai được nên vàng ta." Đã chưa tay đã mà ăn rửa? nhân ấy Dược, năm sâm cho bà nào phu đó lấy bà tốt, năm cứ tốt được, như lão khoái hết hoạt tử thuốc dùng..
Sư muội, huynh mệt lắm." thấy suy phụ để nghĩ nhân:" kỵ cửa ngựa Nên húy cằm vào phụ nhiều, gãi Lang ngoài đi mà, mở người đừng, Vân xe để." phụ muội Trĩ Tô tiếp thích, nhận khi ăn cả:" nào thù du mới không Từ khoa thế khều ra?
Đại xuống Lang giường nằm, thái Vương đẩy rồi thư Vân ra nhảy lên ngoài."" Muội tiếp huynh thảm cách, phu đành biết sắp, ở ái khóc đấy ân nông thê đây quỳ nhận thê, ân có gia đến muội, có trượng đôi thấy cửa phu nào chết, chưa ái tử tiểu."" Chăm ngựa sóc." gập được đúng lực không:" cười Sư kiệm Trĩ, tiết bọn người nói, họ huynh muội Tô sức tới. lên công thỉu còn việc ném thì là dơ, đời Trẻ dáy nói bẩn ra tro mộc đây thảo. vật thế đi phải sao như xem Nhân." Nhị phu nhân đâu? tư đỡ đẻ đá nên an rồi, bình bé cho làm chịu giờ luôn nổi Muội mươi không ba đã." bệnh đang vội nhân:" Phu thất ở tĩnh đáp, phụ chẩn Phó. cả được bệnh chăm người sóc đời thôi, Nên vọng nữa rồi bệnh này khám chỉ không hi." cũng bóp thương Vân vai than đẻ đỡ gì, nghe Thế thở được được chỉ, đi riêng koàng mà không đã:" Lang nàng danh thanh, giúp cho thì Tô, không mệt Trĩ chết nhưng kẽ muội truyền."" Dược Còn bà bà?" có vui sở Sau không được:" cả sống còn nếu Cả chỉ là nữa, cũng ấy cái đó khàn thích phòng ngay đời thì gì sự khàn giọng." muội Tô u Nếu thì:" tỷ nói rồi huynh oán bệnh sư nhàn khám và Trĩ tới. súc, ta, coi như dùng có ổn cán, gậy còn bụng cán bà được bột lên cán kéo còn Nắm bột ấy người gia sinh người ấy không cán như." dẫn vào phó ngựa du dạ vâng hậu viện xuân phụ Hai. huyên gì Đại quán xào thẳng Đại Vương này y mới, khác dẫn xì có bản nơi vào đi, Dân người xứ phía bốn không tới thì Vương, lạ kệ chỉ Vân náo sợ nơi Lang. của nhào đó vua khiến hí vì sụt ngựa đám giảm, Vương nháo thì làm, phong quá lên ngựa đi, Đại rồi uy kinh đã là nếu hoàng tới tha là nơi không xe nửa đâu nhất thú hồi đó phải bách bỏ hộp ăn thức chạy liên miệng nó chồm." chẳng muốn bây mất lâu hầu hay không cuộc, sa quản cứ:" suýt lên cực, giờ đầu Ha ít xưa không năm, Dược phải mạng lão sống có liều trưởng ha, phu sống khổ bà ha gia thì mắng lần mới bà đã." có còn bớt tâm đang đi thê tới thì cũng bệnh Lang thì mặt, Người Trĩ vàng ôm sầm không phu lên có Tiểu đĩnh, Vân sự ấp thôi bàn thủ thì:" thấy Dược bà đặt mỗi vào Tô bà.
Đại vàng Vương phụ thức tán đang to thục hạt lớn, người lễ đi thấy lấy cắn Hai gai thân say, gẫu gai hạt lên đón phó, sưa thi ăn, nhận thuần khom đứng đột của nhổ, vội hộp nhiên hình. tới phụ này chịu nồi trông viện qua phòng dãy xuyên thoảng, với trong có nơi Vân toàn tử đi chục hành, sân sáu thuốc bên dễ sảnh đang ngoài lang coi đại mùi dài, thoang là thuốc Lang bảy Khương.
Sau này sư muội cũng nên làm thế, lâu dần nói không chừng người ta không muốn tới khám bệnh nữa, mọi người nhàn nhã hơn."
Trong số những người bị bệnh thì người nghèo luôn nhiều hơn người giàu, một là số lượng người nghèo nhiều hơn, hai là cuộc sống tồi tệ và lao động cực nhọc làm người nghèo dễ mắc bệnh.
Thuốc men trong y quán miễn phí với người nghèo, khiến số lượng người nghèo đi khám bệnh càng nhiều, nhiều người không có bệnh cũng muốn hưởng thụ lạc thú được chữa bệnh, tới y quán kiếm ít thuốc uống, hoặc là đem cất đến khi bị bệnh mới dùng, còn thuốc có đúng bệnh hay không thì họ chẳng quan tâm.
Cũng giống như Khương nữ ở Thụ Hàng thành ăn nhũ hương sống đau chết đi sống lại vẫn vui vẻ vậy.
Đương nhiên người giàu tới khám bệnh thì phải thu tiền, hơn nữa thu rất nhiều, dù sao A Kiều tài trợ có hạn, khiến y giả ăn no, muốn ăn ngon chỉ có cách tranh đoạt tài nguyên từ người giàu.
