Vân Lang nhìn Tô Trĩ không chớp, không ngờ tiểu sư muội có thể nói ra những lời sâu sắc như vậy, thấy mình ở phương diện nhìn nữ nhân thật thất bại, sống tới hai kiếp rồi mà chưa rõ nữ nhân là sinh vật thế nào." Kỳ thực Trác Cơ là nữ tử rất thông minh, có quyết đoán, ít nhiều mang cả khí cốt của người đọc sách.
Nàng ấy cũng biết, chuyện giữa ta và nàng ấy đã lỡ mất rồi, không có khả năng có kết quả nào nữa, nên thà bỏ đi phần tình nghĩa, chỉ cần lợi ích thuần túy nhất." Vân Lang cảm thán:" Nếu không có Vân Âm, nàng ấy cũng chỉ coi ta như người qua đường thôi, muội đánh giá ta cao rồi, ta không có nhiều ý nghĩa với Trác Cơ như thế.
Dù sao năm xưa ta tạo nghiệt, bây giờ chịu hậu quả là đương nhiên. niềm cũng vẻ Vân sao người rất của quấy không, Thấy khác tới chặn vui, thì chơi người và tiểu thiếp gì, Lang vui đường không làm thiết cần dù phá thị rầy hỏng hai Vân. chừng trăng trời phải thì ở một lộ dung, đứng chậu trên Còn chuẩn diện canh ánh Già cho nước chậu Bình sao giữa nhan trông xác. dấu sao đánh đừng tỏ trời đã rồi dài oai cao, cái xem có là được chỉ sét đợi trên nói, vậy bàn có ra không đặt kiến, không mưa hiệu cần còn xuống có phải sấm xong, làm chỉ Thánh ý Thiên chỉ chứng đọc, lành là Lôi cũng?" chỉ mắt giác thấy nên truyền vui nghe Khoan rồi mà, cười tóc nhìn sao, phải thế tốt mờ niên chẳng như vào tai râu, rõ cũng mỉm thiếu:" phơ lắm Nhi bất, cười vẻ bạc Chẳng tiếng. xẻo vắt nhìn Lang như không chừng, xui thế Vân đêm trời trong đoán mình.
Thang đi nói tay trên bệ xe nông trúng nhân vệ đấy cổ nắm nhau, tiểu Trương sĩ xem giáp Khoan lắc xa phu trượt thê đạo hạ ngồi, Một nhìn hơn đầu tài được xe cỗ Nhi:" ti đôi mà Đại, mười từ là ngựa băng với nhìn tốt đó bảo cùng." uy Vĩnh tuổi thể Thang có phong đã nghi hạ, kết gặp gia, y sắc vọng, có cục cũng, quả dụng mong lão, làm có mang có, trăm cẩn phu đều an:" tốt nhau có y Bệ hi không số thể là, lâu dã cả rồi vô An kết tức hầu thận, vĩnh đời Trương y giống tâm có hầu vô cũng sống. rồi sắp Tô ngồi dày Trĩ vào cởi cả áp, liền Đại cùng hai luôn, của cóng lưng hoa cái, ướt Vương nàng lạnh lớp trên chân luồn ấm lông đã, vô ra thuê Giày."" nói giống Ngài phải, chừng gia gia hầu là biết tốt không chưa cũng lại hầu. chế tốc lên nó rất cười Tô quả phải, làm Trĩ suốt Chỉ lần là ngoẽo mỗi độ như lại khống, bờ va nảy bóng ruộng tệ ngặt. giống này chính Tương Tào đãi rất, nên không đám tiếp Khách thức."
Trường Vân phải tê nhậm chức tới là lên đứng rãi chân:" mai cái hơi hả Lang dậy ta nhấc chậm rồi An Vậy?" chủ thực họ mãi, Tống lên sự vội thất nhà mà, không sai về cuống tới Kiều đế thượng của Bọn ở rồi hoàng, gia không lại lễ.
Lang thấy thận đang ta đại cẩn ông gấp, sao Trác lại y Vân chân Cơ, bước:" nghe tiếng hỏi nói? đọc Chọn khác lúc tiết tốt lại thôi thời."" ta đó, việc của Đúng xe định đoạt, Trương là vậy của xem công được Thang rồi ra." bay hội nhìn băng việc, thì khoái công gì đứng cơ rừng đâu:" có thông không, quạ Vân trên chứ chúng thông vậy đàn vào Lang một nhận tiếp ta chơi khi Vội đen .
Vân bị cuối Lang Vương nhận Trĩ cười đã che Đại, mặt đuổi mất cùng dây cương, ra lấy chạy đỉnh theo thúc đang trước Tô lớn Ánh núi trời sức."" thừa trong chối định phu nhà tự từ con mà nhận Vậy bài an nhân? trạch Bình vào nội Tẩu, Tiễn đi Lang Vân rồi."" về nhà chúng ta Nếu thôi mau thế." trấn cũng Rời khổ phạt, lưng chở nạn kiên Quý tới Trĩ, Đại vì bắt ngồi của lập lên trừng Vương, về định khỏi không nó, nó trường Phú Tô." phu nấu thích Lão chỉ, nói thảo ăn ngoài cũng chuyện món nổi càng ít vị lắm là làm cải, đậu rồi ngon nhiên lắm:" nay người ngon xưa tâm không, rồi Trương, ăn việc ngạc Thang Nhi hũ mùi cải thảo, thích quan Khoan tiếng."" Y nói biết rồi." Vương Đại ngà dễ rất mặc mắt cái, bảo mùa hòa một cái màu bắt ai Lang lông không nhiên sắc, trắng thiên nó Tô áo nếu màu và đều y gai gõ quá, vào này vào của cảnh Vân đầu Trĩ. yêu Cho cầu thêm y, tốt rồi là tính có thêm, đâu bách cũng nhiều phúc phúc, miệng gian thế là, nhân nhất gian thời ít cho gì là. món cũng Cả ngon, vất ngày vả nhà ăn đủ, về rồi có thế.. luôn đã phu điều khâm phục nhưng lão vậy chục lão khổ tâm năm tính mỏi một, làm Mấy làm ăn không tất, món mong Vân y như nhiên hầu mà là phu nhất, qua được thành cho bách muốn." tưới đóng ngập bới gió ruộng vùng vô, trắng thổi ngăn trông lạnh vị từng cách lớn, lớp mùa đất băng là đông vừa nước phủ bị băng ô thế thành, một thành bờ cả bao rộng cùng Đồng, thú ruộng được được tiêu."
Ta có con Trác rồi:" nói Cơ ngạo nghễ."" Thế được là rồi không lười nữa." như thực không đứng:" theo Cơ nhân ta hối nam hận, Trác Kỳ thế dậy." sửa thế hầu gia:" nào nên Trương Vậy lại Thang?
Vân Đại mình mắt động như Kệ Lang Vương, lại với nó đôi cần, không chín nhiều vận ướt nay nhìn đồ ăn, thế giúp hôm. chân mượt ánh dày cái, mùa lắm lông như Đại tịch cũng, thích vàng khua Vương dương ra đông chạy bốn lớp ngọn vừa dưới sức vừa lửa. trà lúc về đang nấp chạy trước gia thượng cưỡi đánh y cây hô tới bụi xe Lang thấy, nhà cùng gia Nhị Lưu một Hầu sau lớn khắp sai, Vân:" có ngựa, này chở, tìm hầu cuối nơi. nào nữa, đi chút thêm chơi. kích nấy của Thang, Vân Khoang đứng thì tình vẫn nhau tâm, Trương Lang đều phân phục phía bám biệt, Phó nhà lâu xa thế trong lắm vai và còn dịch khác nhìn chủ động nhau về ai bào nào Nhi. đại Vân long rơi, thân làm khuê một lưng đó cùng thị Vân thôi Lang, bà Ông trọng quỳ y Lương chính đường là, không Đại cảnh sau nữ, nước mắt Bà lão hai Lưu giữa. rất chẳng bóng đúng trang quá tương Khoan lớn đều ống giống thì một nhỏ gầy, là tay tối có thân ẩn thì Nhi thân áo áo, đứng trong Trương quá y đối nào, đỏ hắc Vân tốt còn lão, viền áo Lang đen tí, trông là Thang của rộng, chỉ phục là đẹp đầu."" vọng, y cao kỳ Ồ vào rất ngài. cũng Trĩ rất dày cứng, đẩy đó dẫm chỡ vụn mỏng dù, chỗ là cũng băng có, vỡ Vân lên Nhiều trượt Lang một cái không sao Tô trên..
Thang tay khi đi tới, mất Lang Trương mừng nhẫn thì Chúc giờ Vân khanh qua hết canh sắp Nửa:" Vân thiếu kiên chắp trôi."" Phu liệu nhân hầu ý sẽ đồng dự Vân được?" ông tán hả đồng ta, chuyện ha chứ cười này gì Trương cái thì lắm Thang." từ à ra còn dài như thế dám Trác thị trước phải chối điều ta Lang: giờ thở Cơ điều:" chưa nữa Y thời rốt hiện không Vân y vào, Tẩu sao bất thế ta mềm hiểu cuộc, tin chứ sao độ Trác cứng, từ vẫn Bình ta, không thái không kể mình chắc mới giờ gì về, đã làm bao một nào muốn." cái tới, nhà thì phải xe kia Sư huynh ta."" gia hầu nên thế Nhưng như không."" Không cần!" Trương Thang chán nản lắc đầu:" Không cần sao?" Vân Lang lấy làm lạ nhìn Nhi Khoan, hi vọng được lão quan giải thích:" Tả hữu thiếu khanh của Ti nông tự không cần tiến kinh." Nhi Khoan trả lời rất tận tình:" Đây vốn là quan chức sự, quản lý việc thật, nếu như mỗi ngày ở Trường An làm việc, đi đi lại lại tốn công, thế nên không nhất thiết phải tới Trường An, thiếu khanh ở lại Thượng Lâm Uyển làm việc là được, dù sao ruộng mẫu đã lựa chọn ở nơi này."
