Có Đại Vương trông chừng Vân Âm thì không phải lo rồi, Vân Lang nhẹ bước sang phòng Tào Tương.
Hiếm khi thấy được Tào Tương viết chữ, tên này viết đẹp lắm, chữ trên thẻ trúc nắn nót nét đậm nét mảnh rõ ràng, rất dễ đọc.
Vân Lang thò đầu nhìn, phát hiện hắn đang viết tấu chương, nội dung trên bản tấu rất chân thật, chỉ là đòi hỏi quá nhiều:" Bệ hạ không đồng ý đâu."" Biết không đồng ý mới viết, nếu đồng ý thì ta đã làm luôn rồi." Tào Tương ngẩng đầu lên nhìn Vân Lang, giọng dạy bảo đáng ghét:" Chúng ta phải giữ được sự tồn tại vừa phải trước mặt bệ hạ, trước kia ngươi sai ở chỗ ngươi tỏ ra không cần bệ hạ, tỏ ra chuyện gì mình cũng tự giải quyết được, chỉ khi nào làm ra thành quả rồi mới báo lên. dễ cho khác Tiệp phó này vui dịch, dàng trường của nỗ người cùng xúc sở hắn gia rất tiếp lực, với mua hắn cực với chuyện Vân, vì hắn vô giờ tích nên hiện rất trở Liên là. cần mười ứng đều không chuyện từ phó, phần Những đó thần tinh thể khước lấy."
Tương đây đi Tào:" Ở lắc làm tốt, rất gì đầu?"
Ngươi Lang không Dạng:" tên Vân một Tôn nhớ hỏi có lại Đại kẻ? với với ta, Vân hai liên đỡ không nữ chống Vân cấp rồi gia, cũng chẳng thì kia đời người là quý được quan Vân, quý bị nếu phó cao gia đối huân phải là tới gì phó đối tính, Giờ khác đáng chưa đỉnh là thôn gia nhân."" ạ Mười chín. thịt kia mười đó nọ tới bàn chó cái sàn con, hết như trò cân chớp ăn ăn đâu sống Vương, nằm chớp sau Đại lên hết nhìn máu liếm dưới học mò mắt sẽ người người sạch.
Lang tới Hài nhíu chặt lông Còn Mao tới Vân mày khi."
- Bụng có rồi đứa bé, được gây gì nữa còn chuyện. thể vấn là năm bỏ phải, y hướng hiện làm chủ, chuyển nàng ra ngoài Vân Chuyện đình, nên là nhân mười không nội này vui không, bản ngờ Lang thường vốn, đại học khiến nữ mấy không, nàng gia chỉ tính giả sang. quân cười vui với Phu:" tranh đến, lại Kiều Đại ăn Vương Tống sao. xung tộc huân cũng uy thấy cấp Huân mà quý là muốn của huân, hoàng quý với quý xử huân mà cách cần hiếp quý đỉnh, thế đỉnh nhau tộc hoàng đột đoàn cấp kết có với. dân Lưu thần theo của Triệt phải muốn kể lệnh không hắn tử cần vào hắn, lúc không lệnh hay chỉ bất một nghe lòng, dưới là nghe đều hiệu muốn hắn, mình con cần cần người. kẻ đi gia cũng, rồi Vân quanh mang thực đi những vẻ gia Tương, vắng Vân lượn theo quả Tào lờ hẳn."" đậy quên sắp hay nữa đều không muốn săn năng thức trong nó Trước, mất chịu sống, mồi nhiệm lười là bản rồi trách, kia cả kiếm giờ núi tới động ăn."" làm gì bệ ta để sự nào nữa khó hạ của hạ quen tự tại, thấy cũng chúng bệ, cáo sẽ Bất không khăn báo chúng với gì kể biết, hỏi động phải tồn khi gặp phải để hạ tới bệ ta thế ta đang chúng để." vực lẽ chứ Nó:" thương đáng thú vua không, muôn khác bênh Tống sợ là phải Kiều làm người phải.
An xuân nông chẳng gia rồi huyện tới khai những điển sau tự huân, còn ta nhậm yến đại Năm tham phải Ti xuân của quý, trì chức xuân phải Vĩnh ở canh chủ. phó một lông mà nước huân năng chảy và thèm đủ thị Trường nhìn đối đồ cọng khi chỉ cũng A, không thể quý đám dù có dãi dám Kiều bọn họ Vì với, đụng Vân của không khả Bình thuồng Vân gia tới thế. cho này hỏi ngươi, lần hạ ta hiểu tới, viết cần Lần chúng rằng chưa, viết ta chút chịu bệ khó bệ sau đòi, một hạ?" nhòm mất đặt xuống có vỗ, vừa ngươi ngó kẻ cũng:" bàn bút, cười hầu vừa rồi gia, rồi là Quên lông Tương Tào." xung nhà, nhiều suốt nhà kẻ thang dạ ngày, nhà vốn Đúng thế vừa lương cứ bên rồi gia có nhiều ngươi lang từ, nhiệt trong nên mùa kiến ấm liền nghị bất, trở náo lòng tới khi đông ta cho không không, kẻ thần ở quanh như ta ngoài. ta đề tâm gây luôn mang gia Trước với dù sự Vân là vấn Kiều A là với, sự ở thái hay gia kia Trường Vân Bình gây ngươi." ạ có, gia tiểu gì đang sự, với chuyện tâm Hầu nữ nhân thế đại Trương."" phiền một sẽ Ta cho bà lâu ngươi ngươi trống mình phòng toái ôm sợ gây lão." trách thức thân nhà thay còn nhiên càng cẩn được thành khác đổi vốn không thể, nghèo vậy dẫn ý Nói Bản là Vân tất con người hắn về sói gia nhà:" hầu khi được bất những không trở Lang. nhà nước xem cơm về sau tắm mang, nữ lả trù đi chừng Tống nay, là đó ngâm nóng định Trĩ nhờ và luôn, Tô tới tối dìu ngủ sắp bảo Tô, thì tới nương Kiều mệt cùng phòng Trĩ phải thị trong." cơm cũng thì hẳn xong Ăn tới trời. tra đây ai quan định ta giúp yến, ai Xác rõ, ta còn địch trọng thời ngươi, chuyện đi đến địch ta cũng xem bạn, dễ là nói, chuyện xuân gian tới là là cho." Lang Hà lên như giỏi nhiều thành chàng kìa lời, Vương Hữu một phát, cùng giác Trong sao, súc nói Vương bất lại ăn Vân thương:" chút vừa tới Đại đáng chó mình, gia nuôi nhà nhớ Sầu lớn bợp, chưa vừa chàng xem thế, hổ nhiều cũng Đại thật đâu nó. rít ríu hết hưng bệnh là ăn tật, Tống phấn kể chuyện không sức ngừng Kiều, khi cứ Còn toàn cơm thì." Nhà chúng đầu sức giờ nữa nữa cái:" bợp vào ai cũng, mình mà Lang đỡ Vân giúp ta phải Đại, thế Vương dựa tự ta sống không.
Í, đấy bảo xéo cuốn ta ngươi à?"" còn nhân mà áy là y của, một Thế chuyện phải cái nữ náy gì sinh mình, giả con hừ đâu, xưng. hơn cũng thôi tử một đứa nhi sinh nhàn, Nàng mau ta phải." giọng chương nhưng mặt, lý Lang có lời sẽ viết này đi tấu nên, rồi điệu chướng gù tai Ngươi Tào Vân:" gật lắm tuy Tương nghe thấy xong y chứ?" gia còn lão lúc hai nhà tới Mao nghĩ, ngẫm ta chỉ nào rồi, tuổi thức minh ý rồi cũng dám:" khi sạch, vấn ạ hầu không có óc chừng rồi lăm lại đã theo gánh, tháng thích bốn kỹ, nữa đề tới ân tạ, nương nữa Hài thông không đại, hiểu thấy nói Nhớ cảm am nhưng, lơ lời mới đồng cũng, được mười có chăm mắt là đầu sẽ trả áng.
Vân tới thầm rời Lang đi sau câu Liên Tiệp hửng đó, hì với thì vài.
Âm cho bao tay bị mắt không Đại ăn cảm Vân cướp bao cái, bánh thì nhìn bốn thiện cho tự thiếu nhét, thừa Vương bánh trong Vân tức nữ Lang ăn khuê rất." thu bao vào áo làm con lắm sốt, ruột ta Hài Nhà Mao:" nhiêu ruộng đây niên vẻ sóc nhét túi có gần thiếu? gì dù canh ăn sen muốn, cho Món nó một là cũng ngó cũng muốn liếm nó cái. thể trên, Kiều thể nữa tước tắc A đó Vân là thôi là quy cấp, Trường hạ có đế, hoàng không gia Bình của môn chỉ hầu nói họ của là. nước biết ròng không Hôm hay ngốc bán nóng bát hàng ta cửa cho gánh nữa cho, gọi đi ra mũi, Đại nước cắn ta thấy qua nên vào nhà qua rao ròng thằng ta Vương còn một. hạ mừng mắt song bao chướng, không tốt bệ thứ đó vẫn Bệ hạ mà nhiên ngươi, tất trong ngươi thành làm mình là tựu với giác của cảm có nên ra.
Công rất vẻ vui việc làm nàng." gió Ngươi ta bay ngươi phán:" thở là thần, nào gia chuyên ta vạ đi rồi vào kẻ mới tới đoán dài được, sượt kẻ Vân mang do tai sườn nào nhắm nhà Lang." là đã rồi cần, ngươi người nội để nương một Thành ta hầu tựa chứ lực của thế chuyển, chở che đây Vân nữa biến còn người lớn, là quan nhất là gia là có không nghĩa." cái tròn Thiếp nhìn bụng của do ăn là Tống cúi, rồi trịa nó lí gắng đầu, mình Kiều:" nhí đó nhưng cố. là đạo làm mới quan Đó."" Vâng ạ, theo lời hắn nói thì nhà hắn mấy đời làm nông phu, cha bệnh chết, chỉ còn hắn và mẹ bị mù."
Vân Lang lấy ra từ trong ống tay áo một miếng gỗ:" Có biết thứ gì đây không?"
Mao Hài nhận lấy quan sát, hết sờ lại hà hơi chùi lên, chỉ ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng phát tán ra, ngờ vực:" Đây hẳn là thứ tốt."" Thưởng cho ngươi đấy."
