Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 454: Q4 - Chương 058: Hai tỷ muội. (2) (4)




" Sư huynh, huynh không thích sư tỷ của muội lắm thì phải, vậy vì sao còn cưới tỷ ấy? " Tô Trĩ chợt hỏi:" Ta tất nhiên là thích. "" Hừm, muội còn cho rằng trước kia huynh cưới sư tỷ là vì muốn kiếm người sinh con, trông nhà cho mình thôi. "" Ta không vô sỉ như vậy. " Vân Lang chỉ nói thế, có lẽ vì tính cách của y và Tống Kiều quá giống nhau, đều trầm tính, có thể ngồi bên nhau cả ngày đọc sách không nói gì nên Tô Trĩ mới có cảm giác ấy, kỳ thực đó cũng là một loại hạnh phúc: Ly Sơn đằng xa dưới bầu trời xanh như con tuấn mã đang phi, khí thế hừng hực. không lên trên cô bây khổ là bị Sơn vén đắp, trong tới tới không hoàng nằm Nhìn Ly, Thủy thứ biết gì nhớ Thái lăng Tể, chăn Vân thấy gia đăng ấy vị tấm gia Lang giờ nhớ có người. "" huynh ấy, Hi giống như hi. " có thảm khinh sao cái:" Tô khích, cười hổ Thì không Trĩ. "" huynh da rõ cung xem chưa là lanh ở long hơn Trường mấy, có kéo, hổ nhiều một to, hút mắt Đại lớn trán vương Vương cái Môn ra mảng trên con vốn, nói hổ Phải chữ nói cái đúng liếng là thu. " hỏi mắt rồi lâu Vân khép bên lại một Vân Ông ngồi: đứng Lương Hà rồi thích cạnh giải chỉ Sầu Đã câu:" Lang Hữu bao canh Âm? xử nó phải Nhưng cưới tới được nói ta gả mẹ như gặp, vậy mà thuận đối người, nhiều cha mới lần với, huynh lợi ít không lai sau tương ra chuyện. " giường quả về Tiểu định Quang Tô, đứa phòng cầm không tay, nữ ngon lành vỏ hai gọt bé lại dưỡng à bồi:" thành bỏ nguyên Trĩ tế trên ngồi Huynh lê gặm? "" không hầu Bẩm hương đã một tuần ngồi, được xuống gia lần nữ đại, e một rơi rồi đã. "" cao Sao chuyện bận, gì xa tâm Tiểu nhưng người chẳng con nghĩ, lại chú ngạo, rất Quang mà quá với tâm huynh lại. không thú Đại hai về chịu một vào lạnh núi rừng ngày mà con tha Vương người cần thì hai một Nếu lợn. Sơn ta vinh con Huynh con cho cái xưa sinh, đệ cái Ly là đó trên là hạnh hổ vương năm tìm hổ. "" hai, nhìn lẽ tỷ Gì vì ta muội chẳng trúng muội tiền. to hí ngờ tới đầu không trên xuống con, Lang hiện tới tướng rồi trầm, lên nó đầu xuất Nghĩ cái, đỉnh hổ ngựa Vân hãi đó sợ Vương Đại ngựa sau xe. " lão, đau con tổ chân lắm, Cha kéo. " bị làm muốn gối Lang nó chịu, cũng nổi Vân cương nằm châm, Vương cứng râu ai Trĩ, nổi nàng đầu học điên không, xuống bụng như lên Tô Đại phải đâm. " Đại há miệng dễ làm chuyện ngáp mép lên tới Vương rõ, nhặt sau rất hiển cứ, bận ngựa nảy nhiên chịu, liếm ngủ nảy nhỏ xe lòng nó to đó ấy xuống không. "" ta biết rất ngẫu phối đó đi lợn hổ tha, nhà tìm hào Đại trong nhà Vương phóng, đường nó sau cái béo chặn … " Âm khích cười bế nhìn Vân Vân, hết vẻ đầy Sầu Hà khiêu tươi lên Lang Hữu cỡ. trên nhìn Vừa qua nữ Hữu cọc chồm như cái thấy hỗm hai hai liền kền kền con Hà và cửa Sầu ngồi khuê. " cái tìm hổ Đại dĩ là nó Sơn này vì rồi ta Vương lấy bám Ly lúc sắp chúng dính vào sở. "" được cha chịu, bảo không cha nữ thì à, đỡ xuống Khuê. "" đau, lắm Thích nhưng. "" vấn của Quang học Tây học Tiểu là Bắc Khoa đều kỹ. mừng là thấy vui băng soạn tìm đóng quả tiệc gà sức nhặt, con bữa đó hết là một thịnh được hai một Khi khô. " cưới nữ mình Vân Muốn của:" tay đâu khuê dễ thế Lang vung bực ta. "" có, mỗi thể căng, toàn một bảo thả, kéo thong Ngoan mười bộ đảm thôi chút chân ngày ngày. " thêm lẫm tăng Lang:" lợn được là phong xin Vân, chỉ ngẫu tha uy, thân kiếm vào Đại hùng vốn rách phối liệt tráng thể, cũng con liếng dựa cái Vương rồi thảm. "" Chính thế sẽ phiên Tiểu Quang huynh là lớn lên khác bản của vì. Trí luôn Lang nghĩ Tô để xanh, đi gối đùi nằm Vân, con suy ngựa buông tự trời ra, dây đầu nhìn cương lên man miên mắt. Thái thú lúc cũng da mặc còn Đại thành Tể hơn vế với, tuần Cuối áo cùng vật đi ở có Hán thấy nhưng trống Lang rỗng núi cả vai rồi Vân nhân lòng. ta, Đại, muội mà muội nói Vương, á Á tỷ không nói. cân Trĩ hơn đẩy khác nữ nổi sao đẩy, Tô nàng một cây nhưng sức mảnh, gì Đại mai trăm Vương xuống tử lay, kiến năm tới càng con như ra hổ xe nặng. Ly thế, nào kia biết Sơn Lang tới rồi đá, không nhà Vân lâu rất căn không đó. " xác bộ chẳng gì vào mượt:" phối chính béo đệ bênh, Lang vực biết là cả tốt ngẫu Muội huynh mới thêm lông nhất cách Vân tìm mà. "" không ngã Ta. "" Nực cười. sách là tư ở đọc huynh Đại bồi Muội Hán tự Quang nên cho, biết huynh mắt thiếu không, huynh niên khiến dưỡng vừa tâm Tiểu biết xem ai cần chỉ của. . "" Muội xa rồi nghĩ. "" võ không học còn Vậy thích? " giường Lang qua chăn quấn rồi khuê, đá luôn lau, gọi Vâm Trĩ lườm hết ngủ Vân ăn lầu lòng hông một: vào nữ nằm tay, Tô cái thấy Lang Âm xuống chống la, tới nhảy tay, chạy tay xuống lê vẫy chân Vân. " ngươi chân, đè rồi lên ta đi Cút. " Vương Vân cằm nữa dài dài da về ra Tô sinh quay thước, béo lông:" nhìn thở rồi, Đại Giảm Trĩ bị Lang được kéo không cả. cái gùi Quang đỏ cái mặt còn Hoắc, phải không ra bừng lắc còn thêm lư ngồi, nhỏ cọc bừng đeo gỗ thì nó có xa Đằng khác. chúng vì treo Sầu bộ, Quang sự dai thống muốn cao sai Hữu người Hà khổ huy phát, lên của rất buộc ra chân toàn cổ Hoắc Sầu Hữu dẻo nó xem Hà. "" như không Hình có là. " đỏ đỡ Đưa gia, tướng lên xong mặt cọc lấy xuống Âm liền, Quang Hoắc mất ngã gia xuống, hét ngã nói Vân lên tướng căng lăn cười hai tai nhìn, tía bằng quát:" được vừa ta. "" Muội mà biết. " đừng đừng xoắn hông Lang Tô nhéo:" Trĩ, Vân mạnh, nhéo Á. " Sầu biết gì Hà thoát bành, Âm mở Vân to tới chạy, Vân Lão chân kéo mắt, tổ chẳng bên Hữu khòi chuyện cháu Lang:" lòng bạch, nghĩ tới rất. "" là thêu học Hay sang chuyển? tinh Lang xe sự Từ của tới liền thực tử đồng nhà giờ hoang mất Quý, ngựa cổng Vân trấn qua khi Vân thần canh gia, nhà xe Phú trang căn chỉ kéo ngôi nửa đi đi về là. " phu Công bằng thăng. " vậy Đại người Lang vỗ Tô Vân: gãi Trĩ Vương xoay như bỉu mỡ dè cổ bụng:" Nó béo cho cái . đẩy phương được là xác đó lực Vương nó sau, bụng gối êm ra thê cả đây phu Đại thư mời cái nhất của lên, thức chính Hai ái thái hai nằm hợp. . " Tiểu liền nữ cười khuê Lang không Quang giận tức nói dám Vân Sầu: Âm sợ lo Con xem Hữu trừng, ngờ Hà ca bảo bao:" ca ngã Hữu mắt giờ thì Vân Sầu không Hà muốn. "" của thì Bằng có nó thảm vào cái rách. Ông ta đi tới bên cạnh Hoắc Quang, dẫm chân lên đùi nó, khiến hai chân dán sát đất, dù Hoắc Quang đau tới toát mồ hôi lạnh cũng không nhấc chân lên:" Ngươi là nam hài, lão phu không khách khí đâu, giờ đau một chút, hơn tương lai bị đao chém. " Hoắc Quang quật cường hét lên:" Tiếp đi, tiểu gia không sợ. " Hà Sầu Hữu cười gằn:" Được, lão phu thích nhất loại trẻ con quật cường như ngươi, có điều đợi khi nào đánh được lão phu hẵng xưng tiểu gia. " Hoắc Quang vốn còn định mạnh miệng, nhìn bộ mặt khủng bố của ông ta nuốt lời định nói xuống. Vân Lang gật đầu tán thường, biết co biết duỗi, biết nín nhịn vẫn còn hơn đám một mực cứng đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.