Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 545: Q4 - Chương 071: Thiên hạ phong lưu đệ nhất nhân. (4)




Tào Tương không ngờ chuyện vốn có thể qua được lại trở thành thế này đại kinh, khấu đầu:" Bệ hạ khai ân, bệ hạ khai ân."

Lưu Triệt lạnh lùng quát:" Cút đi, chuyện này có thể khai ân sao?"

Thấy hai võ sĩ kim giáp sắp bắt Vân Lang, Tào Tương cắn răng chắn đường:" Mọi chuyện do hai bọn thần cùng đồ mưu."

Lưu Triệt rời giường gấm đá thẳng vào bụng Tào Tương, rống lên:" Y Trật Tà có thể đối xử với ngươi tốt hơn trẫm sao?"

Tào Tương ôm bụng:" Không thể."" Nhận rắm cái."

Triệt cười Được trẫm:" tránh, A Lưu trách lạnh cho trẫm, Kiều chết bạch minh ngươi. thị khán xuân hà hựu, quy quá Kim nhật niên." chân hai Vân Tương võ để sĩ thu giáp kim quát, hai bị cái đá còn Ngươi lại trói đã Lưu Tào nói tay, nhìn:" chuẩn Triệt gì Lang bị. tình Nguyên lúc sách được giả danh bắt tệ trẫm kỹ gốc đánh được, này tay ngoài Lưu chắp Lăng suy:" Du chuyện hạ mang nghĩ mới xe thám thám theo đàng một Tú Nhạc hoàng, nhổ thấp sau tâm Triệt Lạc rất tháng, Nguyên biết Gần Y tận, lệnh trải điện qua nhìn Lưu, lên nói mật Du càng cỏ, sứ lưng mật của trước thoáng mới."" Nghe trần, vời rồi, gian tuyệt tuyệt đúng bài thế ca là.? xuyến minh hưởng diêu hoàn, kim Oản bộ ngọc chuyển."" đề Lấy làm cỏ thềm dại dưới. reo tiếng cẫng như lập Tào con khỉ lên tuyệt ca nhảy ngay lớn thế:" hay quá, hay hay, Tương Ca, hò tức." há đất nằm lên mã mồm như nói cùng Tương Tào lời và mặt Vân, Lang hà không trên."" kinh cao thần nhân khả, thiên thanh cao cảm thượng, tinh ngữ xích trích Nguy, lâu thủ khủng bất bách. yêu trọng giác khinh cố, nhất tri Huyền vũ biệt. sa noãn uyên ương phi, dung thụy Nê yến tử." khuynh nga tự lúc mắt xưng thong một ngâm, thành lai mở Lang: - nhắm lập Vân thả hào, độc Do bổn rồi ra." nhỏ kiếp dậy vũng ròng cú nhăn đã, xuống Tương quá, lên Tào đã hiếu tởm mũi Lưu nhìn đó, Lang máu ngẩng mặt đất hiền ghê xuống nặng Vân, Tương Tào đất càng thành khốn nhúm Triệt chống dạng và ròng cha ngồi bộ đầu con. đó tới, tình trẫm ngươi tâm Lang có biết Vân khi tệ ." vỏ sĩ thấy Tào như giáp đất bị xuống tới bịch, trói kim lại sống luôn Tương, rút xương cởi ngồi mất."" lệ giang Trì hoa sơn, phong hương nhật thảo xuân." phục không Tào rốt phải phải có nay:" đồ nếu Triệt, gặp Trẫm từ Tương tin đầu hôm Lưu, cuộc cuồng ngươi cục kết không, nhưng hiền y tên xoa. mau y có Vân đốt trên ngẩn, còn quên thiên sàn lửa ngồi, giận cái nếu khoanh gì ra:" danh ngươi, lấy ghi không lắm người, Lang biết gì thế nữa không tác chân, bút mực Tương là sắp xuất thì chép cháy, cố tiếc A sợ đi." không cho Lấy càng càng làm nghĩ, Lưu đề Triệt nói xuân nhanh suy:" Lang kịp ngày Vân lúc." ngồi lớn lên Vân, thẳng hạ ra:" bệ Lang Mời cười đề... tới giọng Triệt thất Giỏi cười Tương, hồn bật Lưu giận giỏi gằn, Khi lạc:" Tào, phách, giỏi!" cuồng thể giận gấm hắn thiếu tin, trẫm sao yên là tới được ra đoán oan giường quan đồ thì trở lòng chút, nộ giờ có và tâm Nói liên Triệt:" ngươi nào Lưu y không niên Lăng cao ngươi, hắn gì lại nhau càng ngồi rồi này cuồng Lưu càng trong ngạo không. là có Lang hoạt tay cột, đệ Vân đó dựa huynh bên Tương Tào với để hắn, đúng động cổ kéo tới vừa rồi lỗi vào." có đề y điều tức muốn nhưng, câu với chỉ ghi nhận, thần này không bệ không không sẽ, cười y nhớ Lăng nhường mất dù:" bệ hạ thỏa lòng phá, lý nói nói mà nuốt, tình bệ ủy trong hạ thì rồi hạ đánh, kết Lang chuyện giận khuất trí là cực thần tính cũng không mãn ra lên sẽ, tội ra vừa điểm thần, đi Ân lời cho Vân vô, được tuy vẫn cùng nhún có của Lưu thể. hôn thị hảo hoàng vô, Chỉ cận dương hạn Tịch. đứng Tương rõ lên Lang nghe mở có Tào, tri Vân miệng là thành bất bài tài, rồi đúng rồi lần bất thơ giác này hắn thơ. vô hay thế được số thể xuất họ tâm, từ nếu bát ra nhạc sư tập hát, lệnh đó làm nhưng, không Vì triệu bọn nói bọn làm họ bài, hát nội trẫm hơn là không thì phát."" Hả . rồi lẩy Tào Vân đầu điên mất chắc nay mất, bẩy run rồi tay, mà rồi, này Tương là, ánh tên vô hôm Lang cái điên nhìn mắt hồn. này ca của phản đã Hung cũng đã bài Lần chặt, trẫm cho đứt câu đi tới không Lưu, chẳng giáo mới trẫm được ngươi Lăng nhìn, tâm rằng khi bị úy lại Bát lẽ Hồ đầu này Lưu, mưu nghe kết mái bài còn thoải, Lăng sai tiên tư Nô. viết hát không cho Lưu rất nhất ngươi là thích linh duy, do không đó phải, bài mà nhân trẫm Vừa điều thích rồi là Lăng ghét trẫm." mà Triệt sững bị quát Lang Lưu sờ vào Vân mặt. nhìn nên phải Uyển, rồi ảnh không đọc linh tích chằm trở, trở tượng tắc tựa hồ Lý ra y, nhét nói lớn không nhưng muốn hai hợp ở xát, ra mặt dung như chẳng Thiếu, hắn ngừng Lang Vân, thể Quân xước đấu y Lưu pháp xuyên, vải hồn ngay cao lại tuy được hình Lang đề định mũi Lâm thấu với chằm vừa mày hình Triệt ngờ Thượng Vân này.. không Thần Đại hiến một cuộc à số, bằng cống cho ca vô rốt bài Hán? gian diệp Liễu hoa mi, đào phát thượng kiểm sanh." rồi đi được kìm quay mà cũng chân câu sinh, Tào giận thèm lều Lưu bọn, chứ lớn vương Cữu Tương nát ngoại:" biết Hung, Lang Triệt là ôm Nô chẳng nữa hét làm, lấy lên không, cữu cái mấy gì, Lăng với cho có Nô Lưu, đá không ngã Vân, cái át phương khóc gào người Hung lăn kết bắc."" xuân khô phong Ly bất, thượng nguyên dã hỏa tẫn, thiêu nhất ly nhất xuy, sanh thảo hựu vinh tuế!

Lạc vui Ngày trời Đánh lên, chẳng đồi hôn Ánh ngang Nhưng muôn xe; tới Du rồi rồi chiều vẻ, lòng hoàng mất chơi tàn ngắm nơi điểm! đâu cởi luận thần thi, trói qua người Coi, ta quân ngươi rồi ca như. miệt hồng diễm sam chức, bảo Tiêm nghi yêu thành." chế lần Mỹ né, ra không đó ngữ quyết vừa hài chỉ hạ cần chưa ca rồi hò quá, hạn phát làm thì hai ý rồi: cứ như tiết định phải một Vân, nên tránh Bệ Tào cũng không điệu:" lòng nữa đề chuồn trước hội đã cứng dù, đầu sao cơ sau đẹp ra ít phun khích, nhân không lần hắn họng Lang reo, Vân Tương lần Lang mà nhân rắm còn."" nữa bài Thêm một." đã kỹ đau răng hơi Lưu Ngươi:" chưa Triệt nghe như hít?

Bệ chứ thần này không minh muốn thần chết bạch phục cũng hạ thế giết, thần có dù để phải. giúp làm không nữa phải được cách Hắn nào biết rồi huynh đệ còn mình.

Lưu còn nói không Triệt gì tức:" hả Thế, càng nào giận để càng nữa nói?"

Thần tất hai thế nhiên: " cũng không quan đồ sao đầy có đau, lai Lang có tể, có đã cũng đi Hung hơn một Vân lẽ ý nội, chẳng phản theo tướng hầu Tào mưu tốt là mươi thể nói thêm, Tương phen mới y nhịn y mưu vài Nô năm tương dù chưa?"" du thanh sơn bạch điểu, hoa nhiên dục Giang bích."" liễu khiến si là mà, sao chỉ tàn thế Lăng à bại Lưu ngươi Vân hoa Lang Vân mê Lang thứ như? cữu ra, rồi chưa làm Vân Cữu, Lang thể có đi?" chết Không cũng điên thì.."

Lang Thần lửa bị tỏ chẳng ra đè nói gì giận nhưng, Vân hãi sợ giọng đây:" xuống phải phần đất đôi? ý chơi Có sẽ trẫm không cũng vừa làm nếu nói, không trẫm được, điều thơ chết ngươi ca... yêu, mã ngũ là thế xá trẫm mãn, thây của thỏa đúng có ngươi trẫm cầu tội lớn, nếu không Được ngươi ngươi, lĩnh bản, vô trẫm nếu như phân.

Cữu cữu . nghẹn à Vân buông không sang Lưu, đây chết chân làm gì giọng:" Tào Tương Ngươi phải làm không, Triệt ngươi đó cho phải đấy, thì quay nói tốt Lang lúc, lời khoác lác đâu đùa những ra?.

Mỹ cung đề làm nhân kia, một ca phi làm khác Lấy bài." lầu đề làm Lấy cao." luật thích bài tả:" Lưu thể là là càng gật thuận trang Triệt được, thừa nhân vẻ chỉnh công, cung ngươi xa có mỹ, sư trọn vừa coi đầu vần vũ, tư thể nhưng hợp nhạc thượng miêu có miệng ca bằng Bài thái mỗi một, càng đạo trong của kém rồi, coi thêm vẹn không cung đúng quá." sửa một nhận chịu cho trẫm tha ngươi trở khai ngươi cần:" Lưu những nghe cũng có, mạng dần bình, này Triệt thể lại Chỉ đổi tĩnh lời. mình Càng kẻ biết này đi hai hận sao quen lại. quốc độ quên Tới triều sao cả?"" ngươi vậy thì Nếu mưu gì làm phản?."" rồi, vừa rõ ngâm cho trẫm, Được nghe trẫm còn lại nghe chưa." tới Tào thế giới như đế như lộn chịu cơn con cường nhìn tử, lại bước không quật hết này lên hận lừa nhìn mình Tương Lang, cái Vân lui hoàng lồng sư con hắn." thì mà Triệt nói xử ca, hạ lý ra, rống nổi mà bài ca muốn, lão đi do ra được chỉ làm khó bệ, mình rưởi khúc tử nhịn má như ra nhẫn thế lão tử miệng Vân chuyện, thật như thế với chó té làm mà thôi:" mà dậy thường vì y má ngày, ngồi hạ vậy loại thi Bệ không thuận vào thế Lưu đề rác một, lắm chỉ chó có mặt, Lang nhịn đối ca gì, cựa có thế này không thôi rồi gì là vì!" lả để đáng nghẹn, ta giận không mạng:" A bao, gian đừng, Lang đỏ máu qua, bình về cũng chã tĩnh nhà đã lại mắt, nước nước đất ở trải nói rồi, chuyện rồi giọng chúng huynh, đừng mắt Tào nan đệ Tương mất, bắc rơi . số lắm, kẻ ngông rất gan đấy, cuồng trẫm có Gan từng thấy nhất cuồng trong là ngươi đố ngươi." mũi mảnh vào xé Lang một vải trên nhét rồi Nói Vân người." xa ý Hướng thích cổ Khu: - lập Lang vãn Vân luộn, đọc bất nguyên đăng tức."

Lưu Triệt liên tiếp ra hơn mười đề mới ngừng, ngửa mặt nhìn trời hồi lâu có vẻ cảm khái gì đó, cuối cùng xua tay:" Vừa rồi ngươi nói đúng, nếu trẫm muốn thi ca hay, cần gì chiêu nạp nhiều kẻ tầm thường như thế, một mình ngươi là đủ rồi.

Hôm nay trẫm vừa bi thương, lại hoan hỉ, bi thương vì thiên hạ vẫn còn vô số cẩu tặc cam lòng nghe Hung Nô sai bảo, quên tổ tông, quên mảnh đất dưới chân mới là nhà."" Trẫm hoan hỉ vì ngươi không làm trẫm thất vọng, ngươi và A Tương đều là nhi lang tốt, có các ngươi, những thứ yêu ma quỷ quái đáng là gì, dưới thiết kỵ của trẫm, chẳng qua là một đống thịt thối thôi."" Đi đi, bí thư giám đem những thi ca vừa rồi ghi chép cho trẫm, trẫm muốn thưởng thức kỹ tư vị trong đó."

(*) Đã nói là thi ca rác rưởi rồi, mạn phép không dịch.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.