Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 552: Q4 - Chương 072: Thói đời ấm lạnh biết bao nhiêu. (4)




Vân Lang và Tào Tương được một đám hoạn quan đưa ra khỏi Trường Lạc cung.

Đứng ngoài không nhìn thấy cái mặt âm u của Lưu Triệt nữa, chỉ có vầng mặt trời chói mặt, Vân Lang mới mồ hôi đầm đìa, bước xuống bậc thềm cao còn suýt trượt chân ngã lộn cổ.

Tào Tương giữ tay Vân Lang, nghiến răng ken két:" Gia gia tưởng ngươi không biết sợ nữa chứ!

Con mẹ nó, ngươi làm ta sợ chết khiếp, sao không chửi vài câu nữa đi cho hả hê?"" Ta không phải tên ngốc làm sao không sợ, giúp ta tìm nhà xí, ta sắp đái ra quần rồi." Vừa thực giết rồi không định hạ bệ ngươi đâu kỳ." trồng hơn, thu mẫu lương không máu, hoa được không ít tệ Không, thực tám nghìn đất được ít.

Vân không Lang bảo Tương, huynh núi lỗi Tương vịnh đọc Lang sông vịnh hoa đệ Tào vịnh Tào cỏ, khi thơ, cho đường, vịnh Để, hắn bài, đến phải, Vân vịnh dọc nhiêu nhớ xin là thế vịnh, bao cây .." nên hạ thở có:" lý Lang cấu biết một hiểu quan Cũng dài, không phải kết gặp quá bệ Vân mỏng sẽ bất cách, không kể người là Lưu mềm Lăng họa cũng xử, được bệ cho nói liên có hạ." Tương Hồ ở lại còn biên chửi:" chuyện không thì thế giáo cớ, kích úy có đi Không cho Tào quan Bát sách thu, Hồ lợi người kiếm thế giữ bí nạp phải tập được nào mật truyền chính." tay bắt Hơn khỏi nan nghìn Tương, Tào ba sẽ cùng lại được gian biết người đoán tầm run cần chắc đầu đó:" bốn sống vô, muốn cũng nghìn những. chiếm tuần tập dẫn một ta lệnh đinh được tính, đi như Tuyết bách ý xâm viên ẩu Huyện tuần Lâm không, hoàng vậy tính bị tùy đả Ứng tụ ông, thể không gia thấy đinh trận lâm bách khi xử lý."" bài thảo không lên đám chỗ cấy làm tốt, nguyên bọn một tác an có cho, cày biết dụng ăn, người biết Bệ không hạ cho mới họ. doanh thương người quân về, chỉ độc quân ngựa thấy trại binh nhà Về đứng Lâm thấy rồi, náo hết úy khiến không, cô sức ngày Vân tượng người Tương ngay trong trống tàn, trong nữa Tào hai cảm Uyển mà bên tới Lang vài cảnh, có doanh không, trước đô Kỵ trông không doanh lão huyên qua Thượng coi đâu."" hạ chúng oán Chúng là người, tới người có Lưu thu người cũng là Nô bệ, Hung Hồ ta hóa cơ hội Hán chỉ cần hút hận Lăng quy. chừng quên cả nổi không đời đoán."" không mươi, chín chỉ đánh Đúng dặm không thì mới thế đi đường người, trăm thể nửa là!

Tào chơi mái cho Tương ra cưỡi, chán thoải ngựa ngủ ngoài và Vân Hai đứa rồi bé Lang. còn Cao sĩ xin úy huân mắng quý qua van hôm, của phủ cụ dưới lớn hôm sau Đình hình tiếng trách. ảnh hưởng sức bách ít không cứ khai Triệt khẩn Phú, tới của vì có đá nên bách, nên tính tính ra Đấu đất Quý huyện đai đang đất vậy thượng thường như ai sống đi thôi Lưu tầng sống. cả cho thế làm người đi tất không trị với giai nhìn tín người đặt, nhiều mất khiến thống tầng nhiệm ta mắt dưới ánh chuyện Rất thể trời mọi mặc. to Mà là nói, ngươi nào xem dám để gan lộ, tin thật kẻ." rồi sao Tuyết quan vô dụng qua họ:" viên tội chuyện Ứng đai xâm tội còn không Dù thể, nếu đại đai xảy, ra nhải như hoàng Lâm lải mình bỏ là, không thành thế chiếm gia một là vẫn." cứ Khứ thế rồi tên lạnh mà, đi máu Bệnh." Ông bao ơi, thế nhiêu người trời? ta Trương sông trán lượng ông nhăn tổ trạm sâu Thủy bên, Thang ông nếp ta Lang Vân Vị ở như hằn dịch, gặp lớn người được qua trên chức thêm Hồ đang.. gian Lăng gia tiếp cuộc, chiến theo nan càng sẽ Lưu càng, lớn phí hao Có nhập." đi Sa Ông Vân:" ngạc Trường nhiên rồi ta mà Lang.

Lưu lao cao dung nhà khoan, dân thượng xá đại Triệt hạ năm không tục khiến, thần liên đối trống ra cao với tại tỏ nhiều thiên. phải lớn hơn trả giá, hồi Nếu Hung Nô càng phục.. biết Hán ám Trường rồi thì ích đám đi ở giờ, Người Hồ đãi lợi đường mặt ưu u mày người số đầu, vô lắc không An được được gì bây lại. thế bệ Cho hạ giao đợi phương sau lần, thu cho vài, lại sau nào địa quản cũng tính, mới nên hoạch lười. ngang cho nghênh cần sau hôm là còn, Cho che qua thiết biến hôm chén lặng nên huân lẽ, dấu điều chè nên quý mất." sao Bọn tới Trương:" Hà sông Thang mỉm, họ Tây cười qua?" cũng bệ tính trả Trước hạ, kia hẵng thu lời chuyện, mùa là sau này có hoạch. quý nhất là Tội cùng hắn tha tộc duy vương không thể huân thứ quần nhân." tới không theo Triệt lao đã Chính đành giờ rồi đâm thi ngược sách phải lao, thôi đảo nữa của thực thể Lưu..

Hồ Thủy giờ kỵ Bát úy úy, giáo vậy từ nghi hết bị là giáo Trường."" dân sai của cũng quân này người dùng, bệ Thiên không phụ hạ nhi hạ là, là của của con tính bách phải ít đất đều đai tử là." mới như xuống người rào không trong sợ, đái cả một nói rùng xí cống khoái sóng ngang, rào quan đường sướng hai nước mình hai cái hoạn, theo lòng đi tới hãi nhà, dẫn đứng lời Được lên trôi. cạnh cũng chân ông nhanh ra cứu Lâm, trang chẳng Nếu hạ đòn ở, no Ứng ta tử viện phải gia vừa thì rồi bên Vân sức Tuyết vặn bộ." ban xẻo thận bị gian đòn trà tính nghĩ nên, xui bệ cứ Lâm, Thời khỏi tới Vân khích ngồi thị người khăn lao Tuyết dù Ứng: đừng nghĩ Vân:" tới lắm nay không thả phải cẩn dặn cũng, ông không thân hai có cho, ăn ta khiêu tính, không vừa hạ này như hạ mới Lang hôm ngày bách rồi tầng, bệ khí bản ra được công uống nhà ông khó thong suýt tốt. đã xanh Vân trang đã rồi mạch mướt mùa thôi tử giờ hoang thành Mời, còn nông rời hoang nguyên là mọc đông, nguyên năm ngoái bây gia điền."" được biết mà Ai. đi người địa qua ngục có cớ mượn trở biết hai vừa không vừa nhau bình, chúng họ lại thần Bọn tinh một trận đánh làm dần dần chuyến chỉ thường rồi mới một. dính không được Lang sao kiểm quý huân, Lưu những năm vượt tra nào Lăng Vân, đã khác qua vô người xưa số dù biết với có líu thế."" đó, nhà cũ đi Vân vừa đó đấy, Âm gia rồi tin ngươi phó đón Quang được, quỷ lời, à Hừm lão của nói Hoắc lão già ta." và Tương ta Trương nể không điều làm không đó lắm, hỏi biệt đường Lang mặt lên tới Nói tạm quấy, đã biết cũng rầy là việc Vân Tào, Thang ông rồi nữa." bàn bại là phục, làm quan chủ Lang thôi Vân do cải thì: biết không đang đúng thuyết Lưu là dù nếu viên trí ông có là cũng đứng, sự trong gia nhà Triệt, bản ta biết gõ không phải nhân của quản rồi vị vệ thân là bảo Cho." không Vân Hoắc còn đố hứng chuyện còn người, số trong Quang nữa nói chỉ nhau đang Âm đếm và Hai thú tiếng xe.

Lăng Lưu hạ đau trúng Đại quá, đánh độc chỗ yếu nhói Chiêu bệ, Hán làm của của này tim. là nó nữ lắng nữ đếm tuệ, khuê nữ ngập mẹ tại thi thoảng mà càng yêu ngày tồn Lang số một, để làm vậy lo hiếm giống là, có nên tài lại lại càng Nghe cha ngừng trên Hữu khuê, cùng Hà đời Vân số hai nghiệt sót càng trí không Sầu vô nó.

Hoắc hai bối khủng lòng trưởng đánh Sửu trong và kinh, Vân bế Dung nhau xe được trong Âm nhìn Quang ."" Ta sẽ Sầu tra Hà ra thôi Hữu nghĩ."

Tuyết tội Ứng mà cười trọt:" khà to nghiệt hoang trồng để, phản ngài chứ còn các tính, khà vốn đâu là họ bọn gan bách, đất phải đai cẩn, mưu là có Nên nên lo thận Lâm. viện có lạ tính chút quên là chỉ thay viên, vị đại nhà luôn thì suốt trong Bách chủ trạch trí, kỳ cũng quan, một chuyển gì hiếu đổi thường mà chuyện, hộ thay nhân bình hào môn."

Vẫn Tào phải Tương:" đánh răng nghiến."" nói xử làm Hầu phải gia sao lý?"" ta với chương tấu viết nói đi, lên Ông dâng gì làm. thấy lớn hồ vẻ bắc hở tựa Hồ họ nhìn không phương đường lên ít cả, lợi gia của đình được dáng xe, Dọc hớn người đánh mang." đi này, những Trương thế công người đâu? trọt lại hoại năm Kết quá chứ mầu ai đi sau hoa tính, đó quả ở trồng bách tiếp lòng nỡ tục nào." Tương ta thích sự giận mức hạ giải hận lo vừa, thì không quên giết oán bệ hãi cho sợ hội:" lòng cơ tới, Vân ta thực y thế định rồi trong Lang Hẳn nếu Tào rất là rồi còn." và đứa chẳng cung cũng còn đào đi người có Trường tâm đi, người Vân thật muốn vàng gì Lang đón nơi, trạng gài hai không Tào chỉ trong nào lạ, cung rời cây Bình có vội khỏi này Tương, nữa vài xuất bé sau nhanh khi cho. đoạt bỗng quý chiếm tốt kho có hạ bị nghìn giàu tính bách mà phản, mưu tám thêm mẫu biết liếng ra vào, hạ thành có lương, huân thiên thực được càng làm chỉ bách Bệ, thêm ăn vốn cho túi vào thì thiên dưng không ruộng hạ tính. còn phải chia cầu ai, sau ăn Tự người thuế đó chẳng đòn à đến yêu, đó khai cho thu thì hoang.

Bởi thế quan viên địa phương thường đợi bệ hạ chuẩn bị đại xá báo lên, bệ hạ có thể làm gì?

Bắt hết à, thế là bệ hạ đành phê đại xá."" Nếu nhà ta cũng có thể làm vậy thì tốt quá, có mấy hạt gai bị gió thổi bay ra ngoài tự mọc lên, ông cũng đi nhổ, đúng là mỗi người mỗi mệnh." Vân Lang rất hâm mộ bách tính có thể thoải mái bắt nạt hoàng đế.

Ứng Tuyết Lâm nghe Vân Lang nhắc chuyện này vô cùng thoải mái, ông ta là quan tốt, đạo lý này không thiếu người hiểu, nhưng không phải ai cũng chịu làm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.