Vân Lang xuống ngựa, nhỏ một bông lúa, chà trong tay, những hạt lúa mạch vàng chắc mẩy xuất hiện:" Nhìn thấy chưa, Hoàng thị ngu xuẩn cho rằng ỷ vào chút thuốc nhuộm trong tay mà nghĩ Vân thị ta phải cúi đầu với chúng, thực sự nực cười.
Vân thị ta không cần dùng thuốc nhuộm, chỉ cần dùng tằm chế tác chăn tơ, đó chỉ là cải biến nho nhỏ từ một phụ nhân trong nhà ta thôi đấy, vậy mà đã dễ dàng hóa giải tình thế do Hoàng thị vất vả tốn công tạo ra rồi."" Đối với Khoa kỹ Tây Bắc ta mà nói, trên đời này có rất ít bí mật, chỉ cần bọn ta bỏ công nghiên cứu, hừ, thuốc nhuộm à, chẳng phải là thứ khó khăn."
Tang Hoằng Dương tất nhiên không phải loại dễ dàng dốc lời gan ruột ra chia sẻ, nghe Vân Lang nói chỉ mỉm cười gật đầu biểu thị tán thưởng, không chia sẻ ý kiến của mình." Sáu vạn mẫu ruộng, không chỉ tự cấp tự túc cho hơn bốn nghìn người, dự kiến có thể nộp cho triều đình mấy vạn cân lương thực, lúa mạch thu hoạch xong sẽ có kê được trồng, bằng hai thứ này thôi, dã dân có dư thừa lương thực tới mùa xuân năm sau. với dưa khi ăn đĩa Vân, cực Tang gia sứ của Dương xong hứng Sau thú Hoằng kỳ hấu." trên bạt lý lòng này động, nhìn xe Tang ruộng Lời lắm đứng lắm ngàn:" Dương Hoằng có đồng ngựa. mạnh sao thế ứng như đã hiểu phản Giờ đại vì ta Tang phu chứ rồi? ta tộc cười một thấy rồi tảng Hoàng, không thị hoa quả tiện thực đáy, đĩa nực Muốn dùng thị Vân một nền, gia quá tùy chèn thể ép cái hiện sâu sự thứ đã người trở thành mức."" thảo bản trồng vạn dư bọn sự được ai, cơ không thêm Nếu còn cải, tới cầu họ đất có làm.
Hoằng thích Lang hôm lấy Tang bảo nói gặp tay Nghe nay thuận hùng hội vào nay:" Thu Dương đặt tặng cuốn cơ Tang một Xuân xưa, giá trên như tay Vân, Xuân anh kiếm coi đại phu Thu.. thì như thẻ được được, dù lấy là vài mấy trúc chữ Nếu trăm cân?" ta vàng giàu sớm trứng Dương, cho gà tới là trứng khẩu thế bằng, Tang cùng danh bát á nhiều thực Vân Hoằng hơn suýt đũa được đồ, người vịt có hơn thôi người, hơn rằng lắm tốt nhiều nào nhiều lắm ta, thị ngọc nhiều nghe cùng ăn tơ trồng nhà lương lụa người ta chỉ thì." thể lão nhìn chuyện khác với đầu mộng giá Vân, sánh biết trong sách:" như nghĩ nói quá nhiên mới mới ở thị Dương, so đem Tang mình phu đương nhà hết Giờ được ngẩng Hoẳng không." mở Lang cửa và Quang ngoài, Hữu Lão sổ Vân tông đang ra Hà thế Vân sân chỉ Hoắc Âm dạy:" tổ nói võ Sầu luyện." lạnh thì Hoằng mát hầu, Dương Hoàng thế Tang chết giới hấu, thái nên ngừng nhưng lý gia đã hợp thấy, vận là dưa hấu dưa dù vô hậu được cho chuyển cắn không tới cứ này cùng miếng dưa lời ăn cũng Vân một ăn."" thể tới thể ăn nay có đầu nhà ta lấy Nhưng, thị tới có mai Hoàng ta trộm! này Sau hình xâm phòng hắn cùng này thư từng điệp nghệ gián thảo, Vân mất luận thuật thức có Lang đó nhập mẻ mới quên."" đại thành chuyện nhất ra rằng chuyện biết Trên tốt lớn nghĩ tích một tới xảy đầu, mình đời chuyện ắt cười làm làm tiểu kẻ điều bên sự, nhìn không là nhỏ lòng này cạnh, chính cúi không chỉ, đại là nhỏ biết thành những này nực.
Dương Tang mặc tổn bức của tới vốn, thất mở tranh nhìn thư Vân thấy định Vân, liền Lang thủy giá một cửa ra phòng thị đánh Hoằng." đã dấu ngoài đóng cái bẩn Tang hỏi đi làm ngay sổ nhìn không một lại thị nhơ, Dương phu tội:" cản Té lão Hoằng phu vội cửa ngăn gia nói Hoàng ra, chuyện vã cứ ấy ra nghiêm, hầu mặt sân chỉ lão. gia chúa biết trên chẳng chỉ Sóc giống Bình, Tương kinh đều tốt Người, là thấy húm trả Vân đồ, công lấy tiền Tào tới đồ hắn rồi Trường Đông, nhau hàng mừng tốt Vân thấy Lang dưới có từ còn nhiều thế tên là, ngạc có Phương nhìn gặp khốn." tới của về ngự xem bức Lang Đại vàng hết sau hoàng thư phía sức gần phong: tường tay tren bái tác lạy Dương đế họa, nhiên chế Hoàng tự vội Tang ca phẩm chắp đó Vân chỉ." phối tiến trắng rồi ba nghiên để, máu thiết khác dãy rồi cứu ta thả công:" ra làm mở xưởng được sổ có còn lại, thẳng chỉ tường bảo, thuốc trộn màu, thị, Vân điều sao lại hóa, Vân cửa độ sẽ đã nhuộm lam đỏ là đã cần Lang, quanh thong tệ không vàng." đĩa món bàn trời giọng sứ ngươi chú, cái ý có:" đĩa làm Vân đời thật lại chịu ngươi của ăn, đi là khó phí hiếm Ta đất cái ném trên, mời từ uổng ngon Lang lên. trên thời tẩu gác lấy, chỉ phải một mạch giàu cũng bị đây vàng gia hạ tán móng hắn thiên, mà mệnh Dương hoảng nắm xây hốt Hàm lỏng lẻo thế Đông, tía muối hoảng gia là sao mới Quách cái nền hốt nổi một Một bán từng chùm lầu như sản?"
Tang bẩy run lẩy mình chữ bàn nhưng, có tay hít nghệ hơn tám mà có ngàn Thu chỉ cầm, là tay vật đọc nằm nắm mới mở sâu thẻ nhàng quỷ, sánh nghìn cân gọn đoạn Xuân một một nghìn giờ thật vậy gàng Hoằng lên, trúc nhẹ tài lời ra, như Dương vạn thế Thực nặng trên:" thần chữ bây nói lòng cả cuốn.
Vân mới biết thị khác thấy rồi mà Nhưng mắt hẳn ... muốn canh là bệ hạ mở, trăm nếu nhiêu Đừng đây rộng nghĩ hàng có chuyện quân hình, mô ra bao lương nhỏ này chẳng nơi tác. chẳng thời lắm mươi Vân nhiều đi vì mà, bệ với Mà mới, hai mỗ đối nay thứ sao Hoàng thị gian phó khó, hạ phải làm nhuộm thuốc năm há chỉ?" về hứng hoạch nào thị coi theo trở, Vân dưa hai Dương Tang quả thất, vọng Hoằng cao cho không được, cuốn thu lớn lên sách hấu, song dù như thể bổn rời mang là. ta mỗ được làm ba một Nhưng chữ hận, mươi này sao mối cuốn vạn thị, lấy nuốt Vân đó Hoàng trong sách của có." thứ hầu, là là này Vân ." chỉ rồi kín kẻ chữ ta phu thư:" đại đã của chật lẻn Vân sách giá tâm phòng vào nói tư Giờ hiểu Tang Lang?"" lấy được thị đồ gia sao định làm do Hoàng hầu gia là Vân khẳng Chỉ? phòng trống nhận rồi thì ba bằng lão phu chấp thư thực dọn với làm ở nhà cũng mà sự, vạn đi Lấy được cả sao chữ mươi. gõ khăn như Tang ngà tới Dương nghe, xanh đẹp ngọc Hoằng Khẽ nhìn, lên hoa song văn cả trơn nhất, trên còn hô mịn cũng ngọc đó, lại như làm kim tựa tiếng hấp là hơn khó loại." đông thi, tần đi hóa bệ chính, hiệu hóa ta chỉ biến khi Biến mới, thôi đi món hạ theo đây sẽ hoàn đồ, trước thiện là mà, hóa ngừng có biến được không một nó là.
Cứ nghĩ dù Vân thị bây giờ đang đắc ý, nhưng nền móng chưa đủ sâu, nếu bị đả kích sẽ mau chóng xuống nước, không ngờ nó lại là cái đầm đen sâu không thấy đáy, chỉ nhìn bên ngoài không cách nào biết rốt cuộc có yêu ma quỷ quái gì ẩn trong đó.
Xe ngựa rời xa Vân thị rồi Tang Hoàng Dương mới trấn tĩnh được trở lại, khi xe lên ngọn đồi cao mới quay đầu nhìn, thấy cảnh nhà cửa san sát, tường trắng ngói đen liền thành một mảng chấn động tâm thần, vội vàng bảo xa phu đi gấp xuyên đêm về Dương Lăng ấp.
Cái chết của Hoàng thái hậu với rất nhiều người mà nói là chuyện lớn bằng trời, người địa vị càng cao ảnh hưởng càng lớn, còn xuống tới bách tính chẳng qua là để tang vài ngày, hoãn lại hỉ sự thôi, sau đó nên làm gì làm nấy.
Cũng có người thì hoàn toàn không ảnh hưởng gì cả, thậm chí chưa chắc biết thiên hạ đang có đại tang, thế nên thương thế của Trần Đồng vừa lành một cái là mới sáng sớm đã tới đại trạch viện, cầu kiến Vân Lang.
Đó là một hán tử đôn hậu, cũng là người biết báo ơn, hắn quật cường cho rằng, mình sở dĩ còn sống tới ngày nay là nhờ hầu gia ra mặt.
