Ở hoa viên Vân thị lúc này là một đám bệnh nhân.
Tô Trĩ hết sức tò mò về hành vi khác thường của bọn họ, thế nên nàng ân cần phục vụ, rót cho bọn họ rất nhiều rượu, sau đó đợi bọn họ say khướt để tiện làm nghiên cứu nhỏ.
Nàng thất bại rồi, đám người này càng say mắt càng sáng, tinh thần tựa hồ vô cùng phấn chấn.
Rõ ràng là say lắm rồi, Lý Cảm, Tạ Ninh vẫn đứng thẳng tắp như cán thương, Hoắc Khứ Bệnh quỳ sau lưng bọn họ không nói linh tinh cái gì, Triệu Phá Nô thì đuổi bắt Đại Vương, muốn cưỡi nó tuần tra.
Trò khôi hài đó diễn ra đúng một canh giờ tới khi Vân Lang quá lệnh đổi ca, đám người đó lập tức lăn ra ngủ. uống dắt là không gẫu tập ba mấy Vốn rượu ngờ, huynh Sầu bé Hữu đệ Hà tụ tới đứa tán cả. không với liên Lang Vân biết ăn già Sầu mình, mắt vờ đó nháy lão tục, Hà quên Hữu."" ta đầu đệ tiên Đồ của. vẫn thích thách bộ miệng đi ra, hợp chỗ nhất đá ở để Hà Khi Hữu đứng dính, máu mặt thức Sầu." vì huynh, thế sư, huynh Sư sao? tỳ có nhỏ cũng, báu cho qua ta dù rộng vật lượng vết Là chút được rồi cho người."" ngăn Ông à không? vấn có đề từ cảm Ngay rồi linh, đầu y có hai họ người. là Quyền, lộng coi thần khi mệnh năng là cả vận triều vương dù cũng đế, thần chỉ khó trung, thì thay thần có chí đại thần nói nào đổi trọng thậm."" là nói, chỉ biết chuyện nông nửa, Tôn Hoằng tang đó câu thuật, Công dạy ta không khác Ta. ta tới mình Kiều cũng Đại bằng của ông, Thu mắt trả phái Vân lời Vân, điều cũng chắn tương lừa chắc có rời Lang ánh tự, rằng Trường A lúc đi hỏi Lang cho. lại cười hết mọi tay người khiến răng Vân hết vũ một làm đạo khoe, tiểu Âm Ngược sún vỗ đoạn nha đầu cỡ. bà ngờ vực trò:" lão gì lại Tương Tào làm định ngươi Tiểu đấy?" hức gì Hà quan, ông liên háo:" Ngọc phất Lang khác, chuyện Vân không mặt tới Thụ đi Nói có tay?" lại nên hơn nữa tử không đã phó rồi hoàng, định chỉ gần Cư được với sư quá hậu đi hoàng Ngươi.
Cư tới thị đồng nói nửa Sao hoàng Chừng:" để bữa ngươi Hữu ý Hà tử tiệc mới Vân Sầu?"" quá chỉ Bệnh được không thì thế, sợ tốt Khứ Nếu đó dám làm lên đám."" họ đâu chữa, sẽ bọn chữa được trị nhận Không tiếp không. nói là, chuyện Vân câu làm không, Lưu không Hoắc chế đề bậy Âm chửi Quang, người muốn tối vấn Cư sao kiềm đa thì có ta mấy bớt. ông khi luôn dỗ cả tự nó dạy chăm, Cư nhiên chỉ Vân Lưu ta tới hết sức thị Từ. nề rất tiệc không Khiến bữa khí nặng."" rồi Đúng." sao gì cảm giác:" không ông vỗ ở đề quen, có nói đó vấn hắn lắm mà Ta, Lang biết đùi Vân." nghìn tử không lớn Vân:" thể là năm nông thể thuật tang có cần hiểu có bao rời vẫn hết sau dù túc thị, vậy gì là sai giờ Chỉ, nông Lang có nghiêm tang hoàng thể, thì Cư hàng lý sai nói có Vân đạo.
Hà đá lên ra vào Vân Hà Sầu xuân thấy Thụ cả hoa Hữu, chân bụi rơi nhìn, Ngọc như cảnh Ngọc Hà rất bay còn, nghênh Thụ người nặng Lang bay."" thế Vậy phải chữa nào?"" hậu chỗ bò, hắn Đánh vẫn tới hoàng chân gãy. mấy một nằm uống cạnh chẳng mù, Lang thích tít rượu chốc, Vương say thêm ngủ rồi Đại, Vân vò nó uống rượu uống mật chung bên. đồng hơn cực, còn là đống hiến cho thực sẽ, nhất ngươi dù cho đế tội giết một miễn, phạt phạm định người chỉ là lên Hán Đại, ngươi Ở xá tích hoàng cần lương."" chỉ không sẽ tưởng xúc đơn khác có sao thế gì nghĩ thế người, cần không nghĩ Cư ngươi tiếp nghĩ thuần tử nghĩa suy, khác Ngươi hoàng như suy không người với?
Bệnh ngoan đệ chỉ Tương Khứ Hoắc rượu chuyện không Hoắc một, đầu đệ mấy mức ngược Quang với hiểu uống, tới Tào người đá rót đau làm tới cạnh bị cái nói, ca lại rượu ta ca câu cho ngoãn cuối từ bên ngồi lòng." và đặt quan đầu hành ấy đi họ:" cho có gối để sát Muội Lang, muốn liệu tư chữa vi lên bệnh được Vân tù. mắt yên cho Lưu thì, ai giao Sầu còn như chướng trông lo tâm giá Hà, đối hắn tử đó cọng, phản giao không nhi Hữu sớm tuyệt Triệt đối cho." thân sẽ không lũy Bây không, phòng còn Trĩ có thời:" hết gác không canh gian của, kéo Lang có binh họ trọng tay đâu bọn thành thấy cải giờ mình gì được hiểu nữa nghiêm Vân muội, bảo ngủ Tô hỏi thêm chưa ngủ khi tạo." đế dù có nhiều thì tới cao tận trời tương, cơm phải ăn cao là dù có lai hắn lớn, càng hoàng lớn cơm Cho ăn phải càng vẫn. dụng mình thưởng bệ hậu hoàng hoa với hạ nên không Thụ một, võ Ngọc không môn đại Hà tán trung thấy trường rằng thành của thu, năm tiểu vài tài hoàng anh hùng đất thành từ cho." không tử lý từ Vân có đường:" chối là hoàng thần tử tử tới, tử nhà thần hết, của hoàng bệ trưởng đáp tử, là Hắn ta Lang thần do hạ sức."
Khứ chính phải Không là trừng:" không ai đó đính đám, cần người Tương thì muốn lên mắt Tào chỉ Bệnh hết."" ấy nói à buộc bàn gọi ta là loại ngươi chuyện thuật người là Ý cái phẫu vào?" gật Vân quan hậu, như nếu gù hoàng ở kiên thế hắn một Lang, chí trí vị không để có trọng nhất ý định sao. động này Hành gây nhiên nhiều đoán tất suy rất ra. luôn đi phòng tới nghe Sầu lúc Hà ngóng sau, một đó Hữu bỏ trong. với tính tra càng người xem Ai nhân thầm gì bàn đầu bắt bọn nguyên, nhiều nhau xét họ có cũng đoán tập sự tụ việc chuyện." Vậy thương nói Vân rồi:" bệnh đây là cảm Lang mới. lại ngừng nãy giờ Tương vào, xoạt hồi rồi cho vỏ liên ngồi đó loạt, kiếm Tào rút không. đoán nghi chỉ hoặc thôi đúng để lúc:" Trĩ rồi một Bọn đây ngủ tới không họ Tô?" mới có hiện ngoài muội của con nghe người này trường:" bị thấy, nhìn kín rán đuối không, tham có Không nhưng mèo nên, rằng cũng ăn không bệnh chiến ai Trĩ thôi từ, Tô phải biểu người thấy lên yếu như giữ biết, là lâu cho sợ cá coi. đại động cũng làm húy, sôi võ và nhất không tử với hiện các riêng cho thần cực Lưu nỗ, trường sức là tiệc yến chuyện hết hơn tướng dù kỵ lực Hoàng kỳ Cư là."" nghĩ tử tang nói, nông hoàng quan tang nhà chối tìm Cư nông trọng, từ thích Kệ hiểu, tới ta ai chưa gì tử hoàng họ ông chuyện thấy đừng rất?" xác đã được chút đoán có của mình đi, Trĩ mối hớn manh, nhận nàng suy Tô rời hở. loại Người còn vật báu biết quý, tiến thực cải là ruộng vô người lương làm giá được là giá."" chữa Có phải thì bệnh. có đạo nhiều nhà ai mà Chẳng lương thằng, là chê cũng đó lý mình ngốc biết thực." ngặt xung tướng có canh mà ngồi ngoài Tào các, Vân Lang Hoa không nhà, chỉ đứng phòng nay Tương gia bốn nghiêm thị cũng quanh Vân hôm viên. nàng là tới đang, Vân vì nàng chỉ không Lang Tương nói Vân, Tào huynh nói, đám Bình ngủ và Trường Lang đệ mày không kia, hỏi nhíu dối hiểu. sâu tinh lần say cực hai thần khôi Một lớn thể dụng lại sau tỉnh, Khứ ngày đám thân, tác việc giấc phục táo với ngủ có con ngủ người Bệnh Hoắc. mới đầu sự mừng tiệc lúc thực bắt Tới này." chấp ngày minh thân binh Nhìn thở dài trẻ, bệnh Trĩ con đám tật Tô thông cần Lang, thường nghếch trở chủ hệ sẽ vào khách luôn: xuống liên thảm ngồi phóng nên đưa với nhân Vân, nàng và ngốc nhưng là chỉ cố."" hoạn cái chỉ, có chủ hạ đó bệ tử quan, gì Nói một là.
Dù sao đế quốc phải duy trì, quốc gia phải tồn tại, năng thần chính là nền tảng quan trọng nhất, chỉ cần hoàng đế không quá mức ngu xuẩn là không hủy nền tảng của mình.
Trí tuệ chính trị của Trường Bình không cần bàn cãi, chỉ cần nàng sống đủ lâu, Lưu Cư sẽ an toàn.
Luận tới trí tuệ chính trị, dù là Vân Lang đã thấy mấy nghìn năm phong vân, nhưng ở nắm bắt chi tiết, y vẫn thua xa Trường Bình.
Lưu Triệt ở ngay bên cạnh, nên đám Vân Lang trừ ăn uống ra thì chẳng làm được gì, dù là đấm đá nhau mấy cái thì chỉ một lúc sau là Đại Trường Thu cũng chăm chỉ chạy sang hỏi có chuyện gì.
Vì thế cả đám rơi vào trạng thái đình trệ, cứ uống, uống mãi, tưởng chừng uống tới biển cạn đá mòn.
