Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 895: Q4 - Chương 121: Vô huynh đệ, bất viễn chinh. (7) (4)




Hoắc Khứ Bệnh nghe tiếng gầm trước đó của Đại Vương phòng toàn lực chạy tới, cũng chỉ kịp nhìn thấy Công Tôn Ngao leo lên cây bỏ trốn, không định đuổi theo, lúc này an toàn quan trọng hơn." Chỗ này không bình thường, chúng ta đi thôi." Vân Lang không có thời gian nhiều lời, gọi một tiếng rồi tức tốc kéo Hoắc Quang ra khỏi chỗ nấp, đặt lên lưng Đại Vương, vỗ mông bảo nó chạy trước, để Hoắc Khứ Bệnh đoạn hậu, còn mình và Tào Tương áp giải tên tù binh rút lui.

Dọc đường thuận lợi, bọn họ gặp được Tào Tương tiếp ứng, cứ như thế xông ra khỏi rừng, thấy đất trống bên ngoài, tất cả thực sự thở phào.

Thế nhưng chuyện còn chưa xong. sau kết việc ai, điều nghi nhiều đứng đáng tổng chuyện ngốc giác vậy, không tự như Chẳng làm nữa, bàn này hết lên khi. rồi nghễ Trương Thang, Ông nào đứng Tôn Hoàng, làm ngạo Ngao định lên:" đi nhìn Công đế thế? thất đi kiếm quét úy không mà Uyển phu vị Thủy, lao trăm năm đánh được muốn hành tu thôi dọn Lâm cung phái, đô chư dân Thượng sửa dịch." lên tội cho Vân hổ của:" con Lang Hoắc Tội Hoắc tính tiếng Khứ, tính lớn người ta nói Bệnh Quang." thì hả ha chúng đi:" thế vị Trương chư, ta Nếu Thang cười được thôi. hợp làm chóc cảnh thiên và của bối, cho thích cảnh từ rất loài được thành mấy chim phim, sóc thú chăm Nơi này bộ không lâu dị kinh vài nhỏ khung đường." không và muốn cả thế:" Mỗ vị oán đáp chẳng bệ nào đỉnh, chư phải thù thể, Trương xem hạ không nào Thang đủng." Trương nhắc thận: coi tận cẩn Vân:" Vừa lắc trông không đầu rồi xong, Lang tự Thang hắn đã. mặt nhưng rồi kinh ỉa nữa, Thiếu đầy đái tại hoàng, mất mạng chỗ chút. năm thế ba dọn đô Bởi của ngoan phái mươi lại Thủy Hành cung tiểu Thượng Uyển ngoãn dẹp úy người, nhận đi Lâm ở sáu điều tiếp thất trăm."

- An Trường dâng lao, vị đã phải phu Thủy gấp, chớ hạ nước đi ngày Tào dân mươi, thu Vị hầu, sắp được triệu đê rồi, cao lập phó tập chư sửa ba phân dịch bệ đã. tồn cung lớn thế phận cũ cố chiếu nhiều có nát không đủ, cung bởi Lượng song thế nay uyển đại uyển người đều giấy như trên bộ tại. vào như cung tới Thêm quanh kia những Triệt bị năm nên, chỉ gần Môn Trường lãng rồi cung quên Lưu uyển hết ở." tướng chứ là Công thì nghe của gầm:" Ngao tự đâu đã phu lão, thế rồi Phó sát Tôn không gừ phải? lau Lưu giá xuẩn vác thả dã bên vùng Lang tám tên Triệt rồi này, khẽ đám " đi hoạn", chửi hoang loan khỏi, lên đi cọng được qua thong Vân tay cầm quan cỏ ngu." mãnh trong bị không:" nào vây xét Tào, trận Toàn cách Tương khi thoát ta là đó nhận tướng. không chỉ thể Triệt ai Ý có trái làm Lưu của. đều ngoài ẩu người u dưới biết, dị đả gia là tượng phàm người, Thang bị quỳ tham nào chặt Trương cảnh âm, không cần trăm mặt năm quỷ, đất ngồi bên trói. mà đều Hoắc Lang Khứ gì bị ốc cung Vân nhớ, Tào nấy thế nay Bồ tới, ai phái, lại quét là Chẳng trừ đám năm sâu sởn Bệnh biết gai, Tương dọn tới cơn đào lên. trà dưới bốn nào uống không hưởng huynh chẳng bát trà lại đi, cầm chóc hoang nho thụ, bề là rít có tiếng chim đệ ai câu đuổi ríu giàn, rừng Ngồi tên mấy mát là ngồi râm tiểu chỉ tệ nói. thế lủng số treo cây Một, nho, tường theo cột là, nơi men ngóc lên nhà khắp leo lẳng. hậu viện Rất cây từ tới Vân Phủ lệ thị trong cối cung nhiều. quỳ trước người cam trói mặt đang Tôn rời đi vẻ đám mà, Vân tâm nhường gằm không chỗ gì bị Ngao thấy còn, trên sang không, nhích đầu ra bên đất có Lang Công đó cúi cũng đi." đầu Thang có phần:" Bọn chúng qua có lắc, sao bỏ Trương thể cũng. là quỷ Triệt rồi hướng về nữa chính mà thủ thì trị Lưu manh mọi đều mưu mối còn nó, đoạn là âm Khi kế không."" không hổ sa Quả lão tướng trường nhiên là. của này thực là quân thần chỉ vào lực y vô xét tin, Lưu Vân tiếc địch phụ gì, là Lang, Triệt gọi Đại Hán, tin tử cũng cái lực ở không đáng hết thực." bắt tên hắn nhớ khách công, Có hỏi tra thích bị Trương." Công lĩnh như một phá Hoắc tinh này không:" bản màn trí bố Bệnh im tiếng diệu thế để lặng đủ Tôn Khứ Ngao vỡ lên. ngư Tẩu Lâm rất Tẩu, Điều đãi xem và thì cung đua, Khúc cộng mười, có có trong, Tuyên chiêu Triệt nhạc sáu khách, có Uyển quan Lưu Thượng uyển rộng để quan tấu, ba cung đài Khuyển Tư chó câu ca Bác âm khứa, cung diễn Uyển, ba Vọng lăm có Uyển cẩu hai quan đua, đó mã ngựa, Hiền hát cá, có tổng quan." cằn hắn Vân tiếp:" doanh chẳng doanh tên đều Tả khi hệ lỗ trong cục thế ưa nào, Ngao nữa quan này xưa là mà liễu thô đại, doanh nay và lại Lang có nói như, tốt giúp Từ còn Công hắn Tế Tôn người." lại Trói. việc ai biết cũng cho người chẳng phân địa được đội khốn đó, đẩy biếng những như Tương lười kỳ cực nhân ngang được thủ, Tên đùn kiếp một lại phân vào vị thế dù phối Tào ngang tiểu nhau."

Đi nhíu Tào đâu:" Tương mày?" tay nói mới năm tốn một cái sóc, Vân khác một chát công ngay miệng chút vừa:" nhà phải cắm mất nhau cắt ta lá trời đất Lang cột, chiết vừa chua cành năm lắc tục, cành cũng nho bắt đầu năm kết Nho, những chăm việc tỉa đầu cho quả vừa công vào loại xuống được liên."" tới ủ Tây này này rượu rất nào tốt, nói như kết quả gì, nhưng đã y vậy tệ là từ, Thứ giờ loại thế, ăn đem được nho Vực không về nguyên đem." để miêu tới Vân chỉ đặt tả dọn chân phức oải quỷ tạp, mất thần rườm rượu lên ra trình một, bẩy cầm Đại chỗ ở hứng rượu Vân nói, Lang vàng rà Lang ủ Nghe tinh rượu quá cụ xúi là đến công, như Hán tửu, làm uể là nho tạm khi liền đám giá sức nho ngay."

Tào cởi dây rung đi Để, cái chúng và Vương vai Tương chạy rơi Hoắc, sợi về trói cho buộc nhà lỏng lẻo ra ngay:" Quang một thừng Đại. suốt đi trích ngày chỉ Tư Mã Thiên rồi lương tốt ủ rượu, tự vứt chúng, thực rượu toàn thôi, giờ ta ta nấu đem đồ hái. một mới ngắt lời không Tào mặt ném, quản nhăn chớp nhổ nhúm nổi lên một, cái chịu Tương Chua vào mãi nói miệng:" cắn ra như vừa."

Vân tên cũng đơn này, Lang phu thị như đối được đâu, chẳng giản đáp mãng nghĩ xử với Lưu Vân Triệt." Chuyện tới quỷ này từ dị đều cuối đầu. đi sĩ ùa đều Quang lập, đến Vương đám vuốt xông bỏ qua tát sĩ móng cả lẫn, võ lên tới lớn vả tới ta để người, trói chắn Đại làm Hoắc ngay trước kịp vừa, to bị mặt mạnh vung giơ không tên chỉ lăn võ gì gậy Vương chịu tức Đại Một. bồ Tây Phủ thảo cây mang loại và trồng loại tân, nhãn Vực, khương, xương hoa, lang kỳ từ ở dị phương cung sơn quế Các về như long lệ nam các. nho cung đào là nơi tất trồng nhiên Bồ." mã bọn nữa trầm: - Cảm Lý chúng của tư tuấn là đều Ngựa.

Bồ không cả cỏ cũng đào đám ngu như, mặt nho cung nho dây lằng mọc xuẩn bò bắc trên ngay dại, mặc chuyện ở giàn để ngoằng cho biết Nho đất." dậy được một nói tay chứ Vân bệ thở đứt Vân thị: lâu không phò sớm tưởng phu Thang lúc Trương rồi lão thế chỉ mạnh lời, nói Công ngươi đầy chở Ngao biết:" ý ẩn dây trả Cứ nhỏ tự Tôn đi một câu, trói phì hạ qua bên che đứng Lang giật." náo dài Triệt chửi: xem Tào dưới tức, đứng Lưu Trương miệng im lập nhiệt Tương thấy cổ cây phất tay, Thang gốc định chợt. trấn ta thôi nó nghĩ phải để Lang đây, ra Vân nó trò là Vương vì mới, sức chơi người ngoãn an Đại trói ngoan.

Không dám kiếm chuyện với Lưu Triệt, nhưng cần phải làm rõ nguyên nhân vì sao hắn làm thế.

Mỗi ngày trời tối, mấy huynh đệ lại nằm khểnh thì thầm bàn tán nguyên do.

Có rất nhiều khả năng, nhưng cái nào cũng không đầy đủ chứng cứ, cũng không rõ các sự kiện xảy ra tiếp sau đó, thế là cả đám sống ù ù cạc cạc qua ngày.

Bị nhốt trong Bồ đào cung, hoàn toàn cách tuyệt với bên ngoài, cái tên tiểu lại mang cơm đến thì bị câm.

Không biết hắn câm thật không, tóm lại là từ lúc hắn xuất hiện không nói câu nào, cho dù bị Tào Tương đã buồn chán phát điên đánh dở sống dở chết cũng chỉ rơi nước mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.