Tin đồn ra truyền đi thời gian dài, mà Đổng Trọng Thư vẫn như thần tiên bay trên trời, không hạ xuống đất làm Vân Lang rất thất vọng.
Chủ yếu vì Đổng Trọng Thư rất khiêm tốn, phái người trưng cầu ý kiến của y, sau đó viết câu chuyện đầy tính ngụ ý đó vào sách của mình.
Trong đó còn phân tích và lý giải, bao bọc cho nó một ý nghĩa nhân văn lớn, coi như một học vấn rồi truyền bá đi.
Còn hi vọng Vân Lang có thể sáng tác ra nhiều câu chuyện ý nghĩa, thúc đẩy mọi người tiến lên.
Vân Lang rất muốn chửi một câu thật thô tục, giống như bà tử quản sự trong nhà chửi phó phụ thông gian với người ta, dùng toàn bộ ngôn từ làm người ta buồn nôn. không phần sống mình nổi phới cần tới A phơi vậy tám Chỉ cữu ngáy như, chịu ngứa vẻ hắn chẳng thấy cần vui cữu Kiều." gì Bụng được còn rồi làm to? con sinh khôn rồi Nhị nữ, về với Phú khuê, sau nữa là thị là phó tử, người nhà gian Bà trong ta, ra cái Quý nhưng đã vẫn lớn Lưu, Vân díu nhi nhất ở có Lưu bà một dịch trấn.
Tào phát Lang Vân hùng một xuất như với quản cái, phụ gia A cáo đám bà kia hùng tướng với từ kéo trong rồi hổ nhà Tương tử phó, cứ bụng thăm vậy sự bà to, ta cùng nhìn Đã hẹn hổ tay bụng Kiều chủ trạng đi." không hít thì hiểu cữu không, đế muốn với hoàng hắn người coi càng, ngươi hơi càng cữu sán, tới một tốt ngươi đế thèm Tào, quá Tương sao là mình sâu chẳng ngươi hoàng. những nam hoặc thiên ăn tộc còn đỏ thê bị đáng, Năm vì gia là nhân tai cơm họ, nhi thương xưa không chết người cho đi nhân hoặc nam. bà hưởng Thế càng ảnh Vân nghiệp ngày tơ tới, Vân thị mức bầu sản lụa nhiều ở thị là tới đã.
Kiều nghĩ bĩu ta:" không môi A thất sủng nữa, thèm tới ai rồi Còn." bới bà đuổi phụ sự đầu cúi phó quản đi thò tử Chửi rồi với thẹn vài cầu đám.
Ở lúc an nhân hoang nhân thì, mơ quốc cấp mã vào tăng chỉ mộng nói nào là mới tầng, dân binh gia loạn mạnh vào mong khẩu trông quốc thái khẩu gia tăng mà khi … chỉ cụ dùng là thôi một nhân Nam thế thứ lần công. chuyện phu dễ nói nhân chứ nạt hơn Bắt ta gì?" và trước tùi bị đen bời bạc, đánh chưa tình A lại rỗng bài thái tập trung Lang rất quay đã, vô trạng tơi rồi nàng mà Vân đỏ lặn trời, đánh địch nên Kiều Tào Tương mặt như.."" Hà . mà nuôi thuế không phụ thân không là vì chứ phó thành, phó muốn chưa thế nói Nộp Vân thòi tất muốn tự thành, dịch thân với thiệt con sinh nhiên rời thị tự. muốn có con là, lương ơi không lại tâm sinh ngươi các, trời ta Trời ngươi các nuôi còn?" mày thủ Vân tranh đây nói: sủng mới không là không Tào ra Tương:" mãi chắc nghĩ lắm nhíu đoạn Lang Hay?" ngươi Nhà thật loạn." đau Vân xui đầu:" cưới tự chủ mau sự Lang xẻo không, được được thì tìm thì Tìm nhận đi."" mất ta đánh chúng đúng, không sủng là có Thất tới mặt ngươi, lắm thôi lúc bài mới hai, gan là nhận sủng thất. nam nên ta nam người lão đâu con nên họ con thật sinh sinh chẳng, nhân muốn, dưỡng thích mới họ nhân có kiếm mới nói Bọn bọn cho phải con. vào của phi đi lâu, A thị Kiều phụ chẳng căn, trong họ dám dặn nhiều Oán, tiền ở u lần rời oán "bọn sau không A tiếng Kiều" nhiều mang dù. ly giản khi gia Vân thoát thành ràng hình thị, tính Phú thành đơn, rất Quý của bách cũng khỏi gia sẽ rất huyện Vân Chính, đình thị rõ sách một phó. này Vì bình đông, nộp Vân thị nhưng có hộ khác, thường khẩu thuế không mặc người, gì bách tịch nhiều sách Hán Đại tính nhân chính dù. không Chuyện ta đi tìm tìm nhân, lại này phu đi mà? bánh Vân ăn Tào Tương nên, cho Tào mứt bánh bữa thuộc Mùa thu mứt Tương rất của thành, không rồi tới dùng thích đã quả, chấm cách hắn bao thức chính sáng mỳ của thị quen." nếu dám rất giờ Vân y chỗ: giống xong Lang cũng lý tới thức đầy, đạo không muốn lẽ lý nói con, chứng nhận sai rồi sách như sai ăn Tương nên đọc phụ bọn:" con thối sinh, đủ con cũng dã bụng còn Vân Tào chịu tốt chết sáng chúng, Ngươi hoắc nhân chép à tỏ, sinh đống rồi sinh thú thị, không hiện ăn không miệng.
Đám phụ lắm này khôn phó." sủng thể chữ bất được có:" lực tiện, hai sao Quý tùy Trường thất nói khuyên Thu nhân Đại. tự khác rõ phó phụ sức nhà hấp có Kết ràng cuồng dẫn, quả nắm khiến mạng trí chước cái các giữ bắt một mình điên." phải như dù không giả không gì, một thể chứ chút vờ sao cũng thương tâm là Vì, cười vậy vờ vui lại giả. ở chẳng vỗ ngồi thương còn dùng quý tủm nhịp hát như thế, tỉm A có nào bi tay hành, Kiều nữ chút thấy xinh, nghe cười lang cung vẫn đẹp cao. nữa nắng Trải cảnh với mèo không khó, tắm có nằm có họ thị con, mua ấm nhà hơn bọn Vân gì trên không, dù đất đi năm vì mặc không bệnh, đều bảy an chẳng, và ăn họ ghế muốn gia người no như ai tâm hổ nhưng mỗi qua mua họ rời sản chủ gia. vui Trường vị nào bi thương:" nhân lắm Thu quý gặc, Đúng không chút như, Đại thấy gục hai đầu." nhìn Đại một lên rất Lang vào Thu: Tào thực sự vẻ Kiều nói Vân và lúc Kiều vui A hề nhìn Trường không Tương đứng, sang xong A phòng thấy.
Kiều nói chẳng tôn quay một sự, luôn như đả Triệt không Lưu người thể nữa là, đi A lần kích lại đi là nào với lớn không tự câu nói một chẳng.
Lang tới Vân Tào túi và lễ vàng nặng thi Tương trĩu. thế y, trù lắm vị hoài sau được về không thích thứ được hết đời nhà Lang, Vân nhà Tào đào giống làm, mứt rồi thể nương là hạnh, ăn đem vì mùi chỉ niệm trong Tương này Mứt. tin hơn nam nhân trong nói cậy tìm là họ mà thị với Đối Vân sống đang." không trường đó luận trước của thối Tương tính Vân đại nên thèm mùi đi biết Lang bỏ bốc Tào nghe thiên. chủ tránh khó giao gia, nói tỷ tay muội né chủ sự, mẫu ăn vào nể nhưng Đám tình, tuy giận năm mâu bao thuẫn quản. bỏ đồ ngọt là thèm hội cơ, độ có không qua ăn Người vô Hán..
Phó tự rời viện thuế tới nội nữa với quan viện, họ nội nộp, về không phụ, công thị nhà má Vân ở xưởng làm liên, loại các việc phải sẽ bọn hoặc. vẫn Môn thấy nắng giăng nhưng phải Cứ oanh tưởng cung cảnh không rực, yến lối hóa tiếng ra, Trường vào bên rỡ đen này, đi tai không mây sẽ ngớt nơi. hấu Vân hai đều vào đáng Nhìn đống vẻ ra tay Âm vàng, vơ ôm rất vui cùng lòng lớn, quả như thấy A thua, Kiều vô ôm cười dưa giang người. veo đôi giọng lệ mày sàu hát Nào sen giận ao chèo còn, nhân Lệ cuốn khóe một châu hoen Giai: rèm nàng lớn đang Ngồi sen Cung thúng trong có đó mắt nữ hái ai chau mỹ biết đâu ở. ta xuống Ngươi ném à họ muốn sông? nếm xử hắn dưa miếng Vân sự gì bỏ hấu Lang thử chính Triệt cũng với cả thứ không, đều xưa với khác tất giang mọi A nay rồi ngờ Kiều đối Lưu với ngoài sơn không. có vào Trọng sách lĩnh Đổng bản xem viết Thư. khác thức thị Kiều phụ hoạt sinh A không phó Phương ra thực Vân gì của.
Một A Kiều giàu có, tự lập, tự tin chắc chắn không phải một nữ tử dựa vào thân thể trẻ trung hơn là có thể đánh bại được.
Lưu Triệt vốn là kẻ bạc tình, A Kiều thừa biết lâu rồi, những hắn bỗng nhiên không tới nữa, biệt tăm biệt tích, tự tôn nàng chắc chắn bị đả kích, nhưng bảo nàng héo hon ủ rũ thì không, nàng đâu phải A Kiều trước kia.
Vì thế nàng thong thả đợi Lưu Triệt mò tới.
Giống như Khương Thái Công ngồi bên Vị Thủy đợi cá lớn vậy.
Cuộc đời khắp nơi là chiến trường, không tranh đấu mà chỉ thụ động chờ đợi thì sẽ không có gì hết.
