Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 197: Q5 - Chương 025: Quân tử khả dĩ kì phương. (5)




" Tuyền Cơ Thành ở Tắc Sơn không sống được mới chạy tới Lộc Minh Sơn, ở Lộc Minh Sơn không sống được, nghe Dược bà bà kể chuyện hai sư muội, mới chạy tới Trường An định nương nhờ hai vị sư muội.

Khi tới ta còn hùng tâm vạn trượng, cho rằng dựa vào y thuật của mình, mang lại vùng trời bình yên ổn định cho mọi người, dè đâu ..."

Trần Côn cầm cốc nước ngửa cổ uống sạch, nước hết rồi, nước mắt lại chảy ra ."" Trĩ giận của trộm Tiểu Tống đó Dược nô phiên, núi hai dẫn có, xuống núi bà và bà nhà, khi sư lắm ta tìm tiền phụ không lén muội phó xuống sư sư ."

Vân ý nghe giờ:" phải tức hắn Vừa là gian Côn rồi gì hồi ta hai nàng ngồi Tắc đẹp chủ làm tươi đề, xuất cho Trần thời giận ức Sơn người ở đường của Lang?.." Trần khi muội ra thì thích chìm, chìm ta khi ức, cười tới của: " vì thế sâu ấy đắm y Côn, không trong cả hồi đạo đó nụ muội trong câu thì Ta một sư tất ngây, một Tống khen chỉ được cười ." làm khám lực lên hết dù, sơn tìm hái đã dân cố, thuốc đầu sức chế thuốc núi, cho thuốc, bệnh tận rồi mà ta Ta. ta, chuyển môn sư lợi đi Ngươi dụng ngươi đã ." giận cẩn ý có phụ lặng rượu, cho nước thấy mỉm cười lẽ phụ không thận, vẫn Hoắc Quang sư rõ sư thay nhìn. nhưng với một rồi sư đắp nhận muội, bù lần tuy quà, nào không đủ lần cũng ấy ngày, cười cười nào gì mỏi ta nụ cũng nói mệt Tống. cưỡng không bức thiếp sư phải làm Trĩ muội cưới ép Tiểu rồi bách Tống?" của đây quân là lý Lang nghỉ chính Trần nhìn tử:" thể họ bằng, chính lẽ đầu thấy quỳ đấy người trong Côn chòi lừa họ có quay Con Vân." được ta Tống Kiều của cưới các nhu phận Vân:" nhìn về ấy ôn Nàng lầu, tốt tử phúc là là Lang nữ."

Trần lòng lảo nhà sẽ nát, chết một không dậy:" đảo hạt của cõi ăn Côn, lương ngươi đứng Mai chứ đây ta tan rời khỏi thà.." thích hái ở rất, sách Tiểu mặc sam cả trắng Trĩ Sơn Khi, áo như sư Tống hoạt, Tắc không, bát muội đọc chỉ ngày thuốc. gặp ta nữa được không ấy muội Rồi." thấy khi không Trần đặt sầm gì vợ ấy Lang nói là, mà Côn như chẳng nghe có đến xuống, tin đã Vân:" đã ra nhận biết hay người lòng bát không chết ta muội, uống nước Rồi hết thì ." hài Vân muốn thể Tống được có thì cũng đi và, Lang phản y như tham Tiểu:" Trĩ quán sư ý không cho, sự ấy muội của rất thiếp đồ đó chút lòng, Trần phu tờ Kiều thực vào thiếu ứng chính, đưa một giấy với gia huynh quân người." mặt thiếp, y là rằng ra Trần đường tốt để huynh làm cho chủ nhất quân quán Phu sư.." dưa Lang trả hạt hấu phun lời một ra Vân bằng đống." lĩnh vàng của lá hét trúng Liên rồi, chạy đúng đòn dậy Quang hữu thấy rất là phụ Tiệp sư Hoắc, bản vội cây dụng mất mạng đi bay phủi đứng giữ lớn. không y dặm một sẵn trăm, tới cách ta đường còn bệnh nhìn xem cả tìm xem được, nan sàng trị chữa phải Gặp đi chứng cái?" ý xuống tử trà ấm như Vân lặng Trần giơ Lang muốn bỏ ai ra thấy thế đầu, hiệu lẽ tay Côn đồ:" Quang nó tốt lên Nữ, Hoắc bỏ ra qua?" phun xuống Quang ho không đất được cái phụ từ nhìn sư, mình nước ra ngước đã quỳ, nhiên lên mũi rùng đột Hoắc, ngừng vừa ngụm một mắt uống. tới y chỉ khách chăm mặc, dưa Kiều cười viết phòng phòng Lang lốc tiết Vân Vân lách quả khắp khanh đang Kiều, hấu lông đang một Tống đẩy, chú Tống thấy Triết lăn..." thích đúng nhìn vỗ:" ta Côn, đùi ấy muội Trần Đúng lắm cười. đìa Sản sai nuôi con cá người ao ở ao Tử coi.

Tuyền các phải bộ Cơ Toàn giá Thành trả ngươi." loạng hai hàng thèm vốn ra Côn, khụy vào đành nhìn choạng giờ người xuống, chòi ào ai phía phát sức cổ từ, lê bánh ra ào miệng nghỉ không tuôn mắt, từ nghe lòng nở nước mắt, ra không tiếng Trần ghé đĩa nhét, mấy về nức họng bước." có ạ che phải cười phụ gia:" chạy miệng sư Quang Hoắc Không theo pháp."" tới đi mau làm lương còn tâm bánh ăn chút y, việc thì mai quán Nếu ngươi.

Lang ăn con làm dã Vân nhân đôi hai tay ra, lấy không quả như bằng luôn bốc, dưa một phát thìa, một người bửa một đấm cha nửa.

Quang đầy nước ý thay, rót Côn Trần đi bát Hoắc, cầm biết đã chạy, rượu vừa lên lấy cạn rất uống." ngươi Kiều ung nói Tô lảo Công bước thân pháp Lang hình, sẽ Trĩ dung Nhìn gò:" Trần Tống đảo, Nếu phải, gày chịu đi của đi gia Vân."" Thôi nhân, thấy thương vậy đáng chưa là tới làm, coi, mức ta nam đúng ta cả, nghe chậc gì như." ha hai mà thế đi:" lớn nhà, tài nữ nhờ ha ha một Vân quý là, chứ nếu đông Lang đâu đúc nhân, cười Đúng phú ngươi, nhân cũng phải . y an vai thử chuyện là qua, quán nhìn ở bài đầu thì Thò ra đang nàng. này Đợi nó Tương định, khi giáo nào sáng sự thuận thỉnh nhất, thực Tào Tào là diện tấm tiện phương Tương gương ở một phải.." lườm Kiều là thiếp cái y:" ao đi Tống dìm một xuống Hay. nhưng học vã tử sư thế sư sẽ nó cảm phụ thương dáng, hai vẻ tuy không mất mặt nhất theo phụ nam mặt, định thôi vị mà không giác rất yêu, vội làm sư này nương sư đầu lắc của nó phụ ở Nhìn.."" chàng sao rất, định là kiên Trần thiếp lát sư bảo, huynh sao khuyên định được Thế người, đi làm là nữa?"

Rầm!" cười ít người như lòng mai:" Kiều hoa mỗi cười, đồng lần đầu Lang rất gật Tiểu Vân say, trong tán lạnh tuyết.

Chẳng dùng lay lẽ phục thuyết, dùng tình động lý?"" dại muội tặng ấy ngợm ta, đám đệ xúi hoàng cho ta tinh thuốc hái Bọn về nghịch sư, được quả đi hái.." trước khổ khen nổi Vân các rồi, hiểm sư vị:" đi nàng đây phải đầu giận loại xoa nương, nó Giờ cười ngợi hai của nhận khi nguy, con với lỗi ta bỏ Lang.." lại Nói chết bỏ đứng đứng rồi Trần đi để dậy Côn chỗ tại.

Bụng rượu kích rượu rất bừng ăn, bừng uống chỉ trống mặt Trần đỏ bát, huống cho vài hồ ngày say Côn dễ đã ba bị thích không.... rơi cỏi không thường người mặt trước coi Vân là lệ bị Lang hề nhưng dụng, vô kém nhân hắn khác Nam coi thường."" Xéo. ao nó lại coi thì ra Lúc rồi quẫy vụt Người ăn có: "nó thì con trình vừa về thả lờ đi đầu nó lát, cá xa rồi rằng mà đờ, bơi vẻ tự trở đuôi nấu đắc giây". ánh vô mắt nhìn lâu tình dài quyết tiểu phía thở tâm Quang Hoắc Vân về Âm, của hạ thì Đang..

Tiểu Nếu huynh sư hoạch cho gặp tay:" phu kế quân và phẩy ý, nương thân Trĩ phe chuẩn đã sư lễ trong, bị đồng Kiều Tống thiếp hôn Trần đi. danh hầu Ha ha hạ đứng chính:" là khựng phú, thiên đây nhà, biết Vĩnh thảm vang Trần ta, An lại ha chính quý Côn mà đây cười." Gia Lang dùng đá co quay đại do sư:" chân ngươi lăn thường nương pháp Quang Vân Hoắc . sách chăn lớn trời hướng đá vừa phía muội vừa có trên mặt dê phía núi, xem tảng Sơn sườn ấy ở, Tắc Ở đó, thích ngồi về." thành Lang lên vặn muội phu thế như khi huynh Tống, trẻ Trần hiếm Mạn thân vai:" thấy trượng giờ vừa bóp đã Kiều con sư, thích Vân sư lâu để họ đứng. tượng hiện kích đả chênh và lệch Đây tưởng là bởi giữa thực.."" bài tốt, mình Rất đã được của con học có."" dưới, bốc quỳ đang sư Hừ đất nàng kìa Trần ăn huynh cơm của. học tử dám Thấy ra mồm, Vân cậy Lang vội cũng chậm dưa không hết, trễ ngoài nhi moi muốn hạt." yếu cân nguy này:" bỏ để loại đầu sạch được hậu làm ai Quang nhắc tử gì, nắm quả trước nhất hiểm, khi việc định không kỹ điểm hết, Đệ sẽ Hoắc gật trước càng sau. đuổi ăn theo sư hắn phụ cách, rồi hớn Hoắc:" Trần nói, nhưng hở lắm Quang, ăn phụ Côn thảm chạy Sư.

Thiếp phu nam mà là thiếp, rồi còn quân tân đã huynh suy có sẽ mà nhân ái có, với hoan ấy, cựu gì phận quá có quên nghĩ.

* người tử khả Trịnh sống biếu cá có, dĩ Sản Ngày một con phương xưa Tử Quân kì."

Nàng Lang u gióng thế:" Vân âm khuyên nào định? phách đám nói cho dậy xưa, sư bỏ Hoắc lợi qua nương muội hồn sư Quang lạc đó nếu Sư:" sư bị ta ngươi với đứng Côn với sẽ khiến, bỏ rất nay ta phạt xiêu đệ đứng của đi, ngươi Trần xử ta không tốt nghiến nén nương nghiến đối ho răng. ý lại trần thì thành phải là tự bầu giới thiện thể do hạ học, không vấn Mọt công nỗ, nhưng cao gánh trời biến này vấn có thế, bay ở nó xuống thu thiện nặng lực sách nếu, lại mà hồng phải lương thành được với đôi học khi không.

Tử Sản nói: "Nó được ở đúng chỗ của nó đấy, nó được ở đúng chỗ của nó đấy".

Người coi ao đi ra nói (với người khác): "Ai bảo Tử Sản là trí?

Con cá tôi đã nấu ăn mất, thế mà ông ấy cũng nói: Nó được ở đúng chỗ của nó đấy, nó được ở đúng chỗ của nó đấy.

Cho nên người quân tử có thể lừa dối họ được bằng cách hợp lẽ, chứ khó lừa gạt bằng cách trái với đạo lý của họ."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.