Lưu Cư bị trúng cái tát mạnh tới mức lỗ tai bùng nhùng, máu mũi nhỏ từng giọt xuống đất, lòng ủy khuất tột độ, bên tai nghe giọng nói âm trầm của mẫu thân. " Người vào đại điện cận kiện phụ hoàng con không thể quá ba người, trong đó phải có Hoắc Quang. " Chưa bao giờ thấy mẫu thân nổi giận như thế, đôi mắt lạnh lẽo tàn nhẫn như mắt sói, Lưu Cư sợ hãi nhìn người hoàn toàn xa lạ đó lùi lại dựa vào Định Sơn. Địch Sơn đỡ lấy Lưu Cư, chắp tay nói:" Hoàng hậu . . " Lưu lên vọng cuối đi lạnh ngã điện: có cái đài vào nhìn đại cao xuống cùng, Đài cao cười như được Triệt tới ngẩng, đất thế vời Tên sức, tuyệt đầu hắn đài vợi leo Hồng không béo cũng . không Chỉ hắn sau rẽ đó mọi chuyện chiều như là mong đợi theo hướng. " mã hiếu Tận Địch vẻ Sơn:" gật vui thôi đầu. "" với nói, thích chuyện sao sau đợi cũng chúng chẳng nghĩa hơn, rồi tình Chả dây đệ dưa thông minh chúng. Đài nếu kiến lên đám Hồng đàn rất đứa Phu khẽ nhìn thiếu tốt, Tử ngã mỉm, chết hơn, vài leo cười niên tốt Vệ như càng. giống không kia Bọn vọng triệu, thiếu ở được niên vẫn dứt rất hi chỗ tại, kiến đi họ đám khoát. kiêu ngao tử, sự có trưởng Hoàng phải lòng. " một ngươi Ta nợ nước giày, đôi ngươi một sẽ hoa, quả xuất cung trả bình. " được tay vô nhìn Quang:" đáng Điện cười Quang, minh trúng chắp anh hạ Hoắc hạ không đức tài điện Hoắc vô. " dài nắng lo đã bị:" bé trúng thương nhiều vong rồi chỉ, gây đứa Phu Tử thở Vệ ra có Thiếp. lợi ngày dự có Quang không giác cảm bại không Ngày nói phải thất mà, xảy ra chút Hoắc với kiến chuyện của làm, nó nay thuận một theo là nó hôm. đối Quang như Hoắc tuy con xử, dám còn ai với trẻ trẻ nó con nhưng tính. . " sao của mất không Thiếp:" nói Phu khí này, Tử bệ, thế lời rồi lời ngươi thiếp dù thi chuyển Nhi, nhớ cho người Cư, hạ ba phần lễ những Vệ đi thân. Trương Quang Lương dắt của Cư Thân Thế, Lưu tên Không rất theo tình béo vẫn Đồ, cung Hoắc rời An chạy, được bình hòa tâm lựa chọn sự. "" thân nhất trên ngón rằng nhiều cho Thiếp là tay đầu. " vái cái một thành nhân hạ Sơn:" Điện nhất, sẽ Lưu đế tử Địch vương ha Cư định. . " cái tay trẫm mới:" đó tuổi giáo Triệt đâu khi nào một lỗi tới, Lưu mười tát Khi phải không mà hai nó phạm qua huấn xua. . " đi Năm ra đầu người tiên. " khỏi năm Ương Vị, Cư cùng Lưu mừng cung lắm, triều niên bái thiếu lui. nước béo móc như dưới nhìn ở Tên lên tên Lưu:" Cư? Quang giết con định nó, rồi Nhất Hoắc. " vội hậu Địch Sơn:" hoàng, Hoàng nói . . " người đằng đó đám để xảy:" leo trẻ rồi, Tử chỉ đi đi Vệ Hồng Mau ra, xa Đài chết đừng Phu con. . " Trương An cạnh chỉ cười nói không đi bên Thế. " cười Lưu mẫu ngươi:" thân chớ khổ đánh ta cản nữa Lát sẽ, Cư năng khả. " vì các để đều Cư thiên nhận, cho thiếu vốn hi muốn đại không:" được gặp tiếp cơ mọi còn nước hội vọng lễ sức ra tiếc, niên là có Lưu Ta nói lại người ngươi, với nhan xong các. " hoàng dù nắm hắn hắn:" ta tử hắn Cư đúng, không trưởng đó, phải thích, không tay ta ta chặt, cần Lưu cũng Nhưng mới hiểu, là điều sai ta hắn. một một bách ngày tính che người lần mọi cùng muộn vì chở, đừng chúng lợi Chỉ, chí mà ta bất thoái sớm mong. " cười bác chỉ hành này nụ nở học:" cái Địch còn sĩ ra Phu sự bản dạy cung cần vấn sao, trưởng Tử Vệ sau dạy hoàng thoáng tử do. "" Lấy ba người. . " một tức thiếu Cư niên: cười Lập nói bước có tới năm bước Lưu mỉm. . " thái đợi ngày Hán các ngươi đồ tệ hoàng trung niên mong, sau tốt đều phấn ích Đại với với, đấu tử Không có tiền có, là trẫm lang tốt chỉ của, chịu các ngươi ta sẽ khó thành thiếu. " úng cúi ra nói không lời đầu Địch ấp Sơn. lần Chỉ một có . tử phấn đỏ thân lau khăn bảo che Tử rực nga nhi, lấy cung ngón Phu nhi lấy, cho thương, tay đích Vệ vết thở dài, vết trắng tử cho mũi nhìn tay máu. cùng sức cảnh năm đợi có mấy như hắn trước Khứ thích Lang Tương nhìn mặt Hoắc thiếu, hắn Cảm hắn niên vẫn trước lên, cố Triệt duyệt lực kiệt, Lý đứng hắn là chút khái, thế Vân, kiểm trước, ngực đó mà Lưu cũng lòng thấy, năm Bệnh nhất Tào ưỡn cảm. ngươi Ngọc xứng đi thành là một vỗ:" có người hạ vai nhận, ta mới Lưu điều theo được, đó cái Cư mài đáng bệ mỗi gặp các. " Hoắc Phu muốn lễ Vệ:" Quang thiếp Tử lam cả Đa, bệ thân thi tứ còn tham ân hạ tạ thêm. . . . hơi Trương làm Đệ quá nhẹ:" nói rồi An nhàng Thế. mấy Đài Hồng thấy lúc tới nào Không cũng gian Triệt nhìn cung Lưu người cuối đám nơi này Nàng:" được cửa thiếu niên biết cùng từ nan leo tới? tuyệt nhìn Ngửa xanh mặt vọng trời đầy lam bầu. "" phá của chuyện hỏng Nhưng nó con. đứng đỉnh xuất cật phấn thiếu niên trên hiện Một đánh, lực lên đầu mặt mình béo tên trở. " không lên nữa được, Nói xuống đứng ngã xong. "" dặn Cư kết không Nhi Thiếp đã dẫn Quang quả, dắt Hoắc tới tới thân nó. " Lang An nữa cùng ủi lẽo lạnh mắt đầu không Vân ánh an Hoắc, lên Trương xoa nó học nhưng Quang muốn làm, rất cuối Thế nhìn thôi thấy. " Cư Lưu lại tính:" Ở là đi, ngươi đầu thở dài người tiên. lắm, Khó khó. " phức tay vậy xua ngươi Hoắc:" Tùy phiền Quang. " vọng cho Ngũ hơn Bệ thở Nhi thiếp chỉ, vị đổi không hi gũi thể thầm, muốn gần bác có:" đáng Vệ, sĩ tiếc thể Tử cha dài Kinh Phu thân có một vốn con khác Cư thành hạ. " đi dắt hừ thiếu, hùng bỏ Lưu niên hổ cười năm chế lạnh Cư nhạo. " sau như nó làm sợ nhà chúng, trong ngã Ương niên làm hốt, sao cực cung về nếu còn ai Cư đó ăn hãi Lưu Hoảng, theo đám kỳ những bối thiếu khỏi nó nói chạy, người nó trưởng sao triệu dám mà tập Vị tới chết. . "" Địch thân Thiếp thấy Cư tài hoa ở không là chỉ, người lâu hợp Nhi gì quá không Sơn, bên hủ này nghi của cổ ngờ. "" bái Thân điện hạ Tiết Lương, nhân Đồ Đồ hầu kiến Thân Hậu. thiếu tới chỉ giành dự trước Quang không qua Hoắc muốn nó khai, niên khi người nói công, dẫn mặt Ta Cư mặt đi mọi, thắng mất lợi mất cần làm Ương nó danh Lưu:" ngươi cung năm Vị. thân xưa bật rồi trở thấy sao giờ mới nãy sai Cư dám khóc Lưu hòa Con mẫu lại:" như hiền khuất ủy? " Hoắc bần đã dù An tới Hồng hai thì Đài chân bật có đứng Trương và Thế, có thẳng run Quang xuống người Khi nơi vẫn từ. "" càng sao lấy, gia được thế Chết điển chúng dễ tốt nghĩ ân hoàng? "" khác đó dùng không đúng Nhân suy dùng nghĩ thiếu, là hoàng không để toàn một tử không, là hoàng thể thiên ai gia, thì Quang dùng Hoắc là người hạ có tài. "" ta, huấn phải gia thì Không nợ, là khác đó trả thị Đồ người Thân. "" rất sự biết thực số, người minh Ta thông thích Quang Hoắc hắn, ta trong là nhất minh không người thông. đó hay Quá kỵ một, bên một hoàng ỷ gia vào của người nào đại là. thế như Quá, thời phí cơ tốt hời lãng . " kích với xuống động trung điện thành:" Năm niên thiếu Thề quỳ hạ. " đầu xin hạ mà ra củ Thần phá phải ngớ:" người người hỏng bệ chọn dám, không lựa nhất Lương không quy, ưu lúc tú lắc tốt Thân dùng rồi Đồ một. Bệ chỉ, hạ, người gặp ba . . " cảnh trèo Lưu niên lên thiếu phong trẫm nhau của lòng này nàng Cư:" Nhi mới, Triệt thấy đám, gật Tùy chút đầu tranh hài có thái thấy nhìn trẫm. " vậy đám trong niên mới chọn Cư số đỏ Đài: họ nan một Địch thiếu được nói Nếu năm Sơn leo:" mãi nhìn câu gian người Lưu mặt Hồng. " Lưu cạnh gật Hoắc:" không lợi quang nên Xem nếu cũng rất, không ra Triệt, Quang tốt nó tán bên Cư thấy thích Nhi uy trẫm gù Cư Hoắc thế ở đồng lập Nhi, bất cần cho quyền. . " Hoắc nói nhỏ Quang:" Không xua, như đáng vậy sao vội cũng tay chuyện? muốn Sau có này . "" thời Giờ bắt sai không con Hoắc nếu hoặc hỏi Quang, nghi nói có gian nếu, con nó dạy mẫu, mẹ muốn đúng không nó đi thì có nói thân bảo. " người Cư người khích Lưu ủ được ủ Những thì khảng cứ, rũ thì của khái không lệ khóc khóc cứ lời rũ ai. " tới Lưu lên Hồng:" leo được Con nói chúng cuống gì Đài, chúng Cư làm là lên Hồng Đài? " người quy củ đáng, Là quý. thấy Tử thấy Hoắc nàng Triệt Quang à, cười:" Vệ Phu vui Không, không vọng thất Lưu? " Triệt nàng hợp đầu:" thích lắc ai nghĩ Vậy Lưu? lắp Sơn tuy xe nhưng, này thật không năm có học à, được người Địch nói tài. "" thế Sao? Như Vân Lang sao? Để Địch Sơn bên Cư Nhi, trẫm có thể đoán nó sẽ thành người thế nào, còn nếu là Vân Lang, trẫm không nghĩ ra y có thể biến nhi tử trẫm thành người thế nào, dù tốt hay xấu đều không phải điều trẫm hi vọng, dù sao hoàng gia không cần nhất là bất ngờ. " Vệ Tử Phu không nói nữa, theo Lưu Triệt bao năm, nàng quá hiểu tính hắn, hắn có dục vọng kiểm soát quá mạnh, bài xích bất kỳ thứ gì nằm ngoài tầm khống chế, muốn cả thiên hạ phải vận chuyển theo ý nghĩ của mình. Điểm này không bao giờ thay đổi. (*) Địch Sơn nói lắp nhé mọi người, mà dịch hắn nói lắp mệt lắm, nên mình để bình thường, mình đỡ mệt, mọi người cũng dễ độc hơn.
