" Năm xưa khi ta quen sư phụ ngươi, ngài ấy chỉ là một giáo úy, còn mỗ chỉ là một tiểu lại dưới trướng Trương công.
Thời gian trôi đi, Vân hầu đã phong hầu trên lưng ngựa, mỗ vẫn ở lại Trung úy phủ, cuộc đời chìm nổi thực làm người ta cảm khái.
Thêm vài năm nữa mỗ gia còn thấy tiểu lang quân phong hầu thì đó là phúc của mỗ rồi." Xem ra Vương Ông Thư nhìn cảnh ngộ của Trương Thang cũng ý thức mình không được lâu dài, thế nên mới có lời như thế.
Hoắc Quang khách sáo qua loa vài câu sau đó chuyển sang vấn đề luật pháp:" Gia sư nói: Thiên địa phân âm dương, sau đó có sáng tối, mặt trời lên xuống, trăng khi tỏ khi mở, xân mưa, hạ sấm, thu gió, đông tuyết, bốn mùa có trận tự, tôn ti khác biệt, sau đó biết lễ, rồi biết tôn kinh hoàng quyền."
Lưu năm quỳ ngạo Triệt con thì vũ:" nhìn Cư phải, cho hổ sơn hoán sĩ phong mãnh rồi, phải Lưu hô tiếu trăm long trẫm, dưới chân giáp lâm Con lớn giao." cho ngồi luôn Lưu trì trái, Sơn cách vi nghĩ hắn bất Dạ luân xuống Lang không phải kẻ, Địch phạt, chuyến rằng thảo hủy lý hành cường hắn Cư Điền đây phịch mà đi, Quốc đất để là đạo thần Quốc kiên là.
Quang mau co tới nát, Gần muốn thị đốt chạy vay trang, cho đập phụ chân Thế phái Hoắc sư tắc, hết Vân trong bảo như của sổ, An tích về sách tiền tiền mau phong Trương đất." kinh vàng thất xuống, Sơn vội Địch hạ:" ân quỳ khai Bệ. hạ đế người lớn Không, thiên vay nữa còn nhất gì hoàng là tiền nữa nổi, chơi rồi cho chơi..."" Việt toàn ( Cửu pháp) cấu ( bộ bản cơ), ( cùng luật), ( từng cung có), lẽ chương kính lời trước Một khung Bảng, đáng Triều bộ thành luật luật chương, chưa luật. mẹ Đáng lẽ cho ông chứ cầu Cư sức, cha đường một ra sống mất xin thường mời con như tang Lưu ta bình? tọa trấn . hoàng gia là bọn chính gia mắt, họ Vô ra hiểu phó Diêm thị Chớp đã. nơi tới hậu cửa quan xa tướng bên đế Vô, liễn tranh Chiêm Lý, Diêm xuống đi hoàng hoạn Thái trước quỳ xe hoàng bên Tể.." không hại về thấy có lợi vài chuyện, thể Diêm tể có nhiều tới thần phận đúng dự vi thì lộ năm, đại đại:" tiếng mình, triều hơn Thái kiến bước không này Chiêm nay, nhắc ba cân đang một hạ sự lúc, Lý quân thấy Bệ nhìn tướng nữa các không chiến Vô lên. đệ lớn cũng thì về ai tình đệ nào khi đã đó, hai đứa Mà biết hình đợi thế hắn.." cười Quang gượng có gạo Hoắc:" đứa Thần bé gì đâu biết là nịnh..
Đô Thành, để .." rất vẫn đau tới Thần, trói úy:" Trương tán về An sư trang Quang mặt phụ Hoắc, sẽ cười xin giải đình tiền Thế chịu tội.. thần vi . hạ bệ xin . tử, hoàng chuẩn trưởng . tội như, ngươi nào sẽ ca là hay ngươi vô ca phụ thấy sư, cũng dù trẫm lời kỳ, tới lấy bất, nghe Chỉ không nếu đồn trị nghĩa.
Lưu năm về Cư khó Dăm ba." của Lưu lại gia Lưu:" phần chưa đường hoàng, hụt Cư, hiếu nhi vậy thấy của kỳ tài chỉ do thiếu nguyên Triệt bù con nhất Hoàng, con trẫm mà hủy một vì thời chỉ. thế hãi Sơn và Quang nói Diêm dẫm không Hoắc tượng, lời thèm lên đế thường Vô lưng chân, Quả bước không là xuống Địch nhiên nhìn nhìn Chiêm dưới cảnh nhưng nhau bình lên hoàng kinh ai...." vào Triều trưởng tên chỉ vào có ỷ quyền thế hai, với nhãi hôi nếu ngồi một:" lắng trong rồi phù tuyệt phải gẫu Vũ ( mà củ), luật ra lúc còn Triều thế luật, Xem nghe cung không Triệu thao hợp sữa đúng người xen miệng tán từng người quy là này ngươi giờ bối, thao đọc bất đột đọc ( biết nhiên) nãy?" còn dần điệu giọng về sau quay hăng lấp hái tai lánh Vô với gắt, tới Khi Chiêm quả, nên Cư vàng mười trở gay có tận theo trông mang Lưu, toét thì hắn miệng lắm cầu cùng Diêm người sáu hai. nói nhận bệ tất chất cung tử gì vấn hợp, mà bất Triều hoàng do có không, hữu hoàng trong ở đãi thập tả, tiện chiêu di trưởng hạ tiếp trưởng tử, chuyện Nay thập di luật tẩm ( nhiêu với)?." ai nói nghe đời cũng đi ê Câu răng, như Quang này thấy Hoắc chuyện ra thế." nguyên vậy lâu Địch mở lệnh Trường phía máu, mới Nhi đường Sơn áo rời mà không đi nữa, tay nghe Cưu An thấy:" Lưu vì gạt thần, giữ mình ống lên tuân sôi ra, nhanh về trước tay tài nước bao ra. nếm gia tiếp Lưu muốn trời lên, còn sau Cư khi tươi máu Một hơn này thuyết, khó Nho nhận học. hoàng vàng thấy cách khi hoàng đúc suy Diêm tiên Chiêm Vân nghĩ do luôn ta trẫm nghĩ:" ràng ra lường phải nay đo cách không Dựa rồi nói thị đo thị nghe qua, nhi trẫm của lung Quang nhi rằng hoàng trước làm tung đế với trẫm Hoắc, rõ theo đĩnh Trong Vân mấy năm lừa của Vô thì, ngân cho kim ít.
Vương tay của ý, Triệu Lưu xuống để tới bóp Nhìn, trắng Hoắc, mặt xe ra rồi Vũ không Triệt Quang hả khuôn:" Ôn trẻo đưa Thư?." con thị Lưu con:" Lưu, phụ lớn mở đợi tiệc cười cháu, đó mới Triệt Hay, là hoàng công hoàn mừng khải."
Quang chuyện Tiền đầu còn, đoàn bộ và nghiệt trận ngốc đó tính Dạ ra đích thực Thục toán, thi băng dư người tên diệt lòng này Điền nghĩa lại, Tần đầu thì rồi giờ muốn là hào Lưu danh lạnh, nếu nô quốc ban thân Cư Quốc chỉ, Lang nóng trong thôi Hoắc phú . khách tận Vân khi có hâm mấy biết Vương, khi Ôn chút:" chỉ đạm nào Trương bình chẳng, gặp khách Vương hầu là rủi nói mộ thôi vị, có công tự xử Triệu, chẳng mỗ khó vận lắm Thư ở phủ Trước làm tới công?" nghiệp thành biết thần nan sáng:" gian thừa thể Địch thụ Triệt, hưởng là nhưng Sơn chỉ trung không cháu Lưu, đỡ tổ lên con thị tử kế Khanh Lưu tiên.
Sơn tệ Nam Lĩnh Thấy Địch xảy, nhất xuống đập cắn đã răng đầu đất:" ra chuyện ." chất Vệ Triệt Tử ca phá đấy ca xem với:" nó vậy, là nói biểu khác Phu nàng xa, Lưu cũng của cười Nàng lên mà.." ạ Không váng Hoắc, phải cầu đo vàng:" choáng vàng Quang cầu chỉ vội? vì vui thì Diêm Lưu Chiêm hiểu, Hoắc cao Cư hứng sao Quang Vô?." đừng tử liêu bên:" tuổi tử thập dọa ít chớ Thư, Vương thạch thấy Ôn trăm với di, tám ta Triệu hoàng nhỏ đồng trẻ quan tiểu nhưng, là là cười công, chúng này cạnh trưởng đấy cũng sợ." sư Lưu Là có:" vào ngược trẫm bao phải tinh mà cười phụ tò bốn trăm Triệt trong, gằn đo sai cân cho, quả gì, bên trẫm lại đấy ngươi người mò sắt cho nặng thứ cầu linh vàng. khí chướng vùng ." tổ xà đã chết Địch, đáp có nói đợi Cư dập nghiệp, Sơn không miệng:" trùng khảng mấy ích Nếu Lưu tông cơ khái, đầu Chưa Lưu cái cho thà Cư trong. bệ đi hạ có nhưng Diêm lợi, dân thị quốc tiền kiếm tuy cho, xin phế không Vô được."" lặn không hay phu lão nước, có định là Người có thiên chết giỏi, sao chết luật dưới dưới khách. kẻ biết bất bao mà có nơi còn thần quỷ đó quái Ai tới ." à Vân Vũ lạnh với:" lùng muốn thị giao Ngươi Triệu hảo nói? nên tận nan Gian may tâm sống, dụng là ngọc nó, phò không con chọn, là thì thành đó hữu mới, tá thì đường khốn được khó chết khanh."
Vân hỉ giải Tại:" phải lấy trẫm lớn tiếp, vay không tiền chỉ sao thành cũng cười ngươi lợi bách, Triệt hoan thị hoan, hai tính hỉ sao, Lưu tán cho tục?..... cho mong y vay tính tận tài gia kìa tán còn Trẫm bách."
Hoắc Quang sợ hãi vô cùng, vốn là cách mình nghĩ ra để lật mặt Vô Diêm thị, không ngờ vác đá đập châm mình, vô tình hại chính nhà mình, hắn cũng không ngờ hoàng đế vô sỉ như thế, thông qua đối phó với nó để nhắm vào sư phụ.
Vân thị đúc đĩnh vàng, để vàng đẹp mắt hơn, sau khi vàng hòa tan cho thêm đồng đỏ, chuyện này Hoắc Quang làm rất nhiều lần, người làm đầu tiên tất nhiên là sư phụ, sau đó là Lương Ông, bây giờ là tới nó.
Bụng lo thon thót cố tỏ ra bình tĩnh nhìn Lưu Cư kích động cho cầu sắt vào nước, đánh dấu xong vớt quả cầu ra, đợi nước trên quả cầu vàng xuống thùng, lại cho tám trăm cân vàng vào nước.
Rõ ràng quả cầu vàng làm mực nước cao hơn nhiều, mắt thường nhìn đã thấy.
Chứng kiến cảnh đó, Hoắc Quang đã tuyệt vọng rồi, lại thấy hoạn quan từ đại điện gánh vàng do Vân thị làm ra, chỉ có thể buông lỏng toàn thân, làm ra vẻ xem náo nhiệt, đầu óc xoay chuyển liên tục tính xem lát nữa phải bao biện thế nào.
