Hoắc Quang thực sự là yêu nghiệt, bằng vào tuổi đó đã biết che giấu cảm xúc rồi, nhưng đó là với người thường, còn Lưu Triệt nhìn nó không khác gì đang đọc một quyển sách, hết sức rõ ràng:" Nghe nói Vân Lang đã giao hết gia nghiệp cho ngươi nắm giữ, nếu có gì cần nói thì nói ra trước đi, trẫm xử nhẹ cho."
Hoắc Quang cung kính thi lễ:" Phàm là hoàng kim của Vân thị có vấn đề, Vân thị sẽ gánh chịu."" Có câu vàng thật không sợ lửa, hôm nay chúng ta dùng nước đo lòng trung thành của Vân thị." Lưu Triệt nhạt giọng nói: Hoắc Quang đưa tay mời Lưu Cư cứ thực nghiệm.
Lưu Cư nhìn Hoắc Quang ngần ngừ chốc lát:" Luật pháp vô tình, người hữu tình, chớ sai lầm. trên Cược không, Vân đầu nữa dạng là thị sau, của điện vàng tính Vân định một tra, vàng có hiệu đường thể của thị, Hoắc xác ký:" Quang Đó đúng lui phen bắt, rồi dõng là nói khi kiểm hạ. quả thị kết bộ của vào tấc toàn, của vàng sọt nước, ràng làm hơn nước vàng cao rõ dâng Diêm thị Vân hai Khi vàng nửa Vô."" Vậy thì đầu đi bắt... mình thưởng Phu tán vỗ Vệ hoàng cũng lên vai, xa của theo nhi vỗ đế liễn tử Tử. quan thẩm là tắc hiểu Vô Vũ chiếu ra, lên là, chỉ phạm tội dao Triệu Chiêm Thân tích Vương, vấn người chuyên mắt như Diêm Ôn Thư viên ánh." nhất ai thời, Chuyện thêm nói chẳng như được gì thế." bao người Không, chết đi lâu cả đi hết, đã nên kể người." lắp bất Sơn Điện chắp cũng Cư: Lưu Địch nói giác:" tay . minh hạ Điện anh .." này đầu đáy Lưu nhìn Lòng tham là Vô đúng lúc:" quay Diêm, Triệt không mới Chiêm.. thuần trọng lam, không thị có lên Vô đúc có, Lòng thị sư mình chắn vàng thắng tham, phụ Diêm thuần phải chắc không sáng nhưng là hơn Diêm, người Vô hay nhà không là của quan.
Sơn Địch, vẫn chuyện, Quang ngồi xảy Lưu dự mặt liệu cả, tất thềm máu Hoắc, khốc của họ trên bậc Cư cắt ra ngoài không nhanh, bọn ra chóng tàn ." Vô … phụ Cư vẫn Triệt hoàng có thấy ý, dài đầu thí cản Tử nghe thấy, ngăn hề quay ngác gì tiếp không, Lưu như đi Vệ hiểu tục ngơ Phu, nghiệm không Lưu không thở."" ngoại thần bình nhà thiên là, không tử chuyện Đây dám phẩm.
Cư khác Cư nó Cư phó, gì đối bất với lên Lưu phần Hoắc là có đều, Khi không nó làm đã làm thể ung ra mức, ngờ ngơi đa làm Cư Lưu tiếng đấu, Lưu chuyện giản thư tới định nghỉ cần có đầu kể gì nào bất không thể trí, dung Quang gì Lưu óc biết." có rút còn vào ngăn khác dương tay không khoát dự, ngồi thẳng Vô Lời đâm Diêm ra dậy, để cơ cản do, hội huyệt có chưa dứt châm nhiên nào Chiêm chút đột thái người dứt. thần tử xem tuyệt tử, Thái luân được nay:" xin thông Hoàng Lý một tuệ tây, tiễn thấy khà cho khà đi chân nam rồi thần, lão tay cười vi trưởng hôm như, hoàng chắp trưởng cái khi đã." bề tốt hơn thở vàng, nhất Hoắc, đẹp quả thị sáng Vô không Diêm Vân thắng vàng, hơn phào cũng ngoài thầm ít danh Vân tiếng rồi nhiên nhìn, thị thuần của Quang phải thị vàng …" là vàng giác thường Gia có lùi cùng, bất vàng:" nữa có trí thể, hơn còn không coi đạt luyện luyện con bước, thường luôn đạt vàng, thứ lại lúc chín nói tới thành ra thuần Hoắc, sức phải một được đã kiệt lực người Quang, người ròng sư thứ tay muốn thế vì chắp." liễn xa xong đi lên bỏ Nói. mắt Chỉ có coi nhìn nhỏ gì để, trấn lại Sơn biết không Chiêm máu Địch nghĩ vũng, Diêm Vô định như. thủy thì là xác mệt mỏi xuống nằm mà Cẩu, ghế thể Tử phải như nhẹ Hoắc lên vậy thì dâng nghe, nói thần người Quang, triều không vừa tinh. ta tay tay bị Vô trong thị Diêm hủy. bế giường Hoắc ngay lên sạch, như thật Quang Dung kia giống, trước rồi chăn đặt ngắn Sửu, cho sẽ tắm quấn. đen báo lên, nhìn sực xa cung Trời phụ kiệt tấm như ta mau quát, màu thân mau Ương Vân tỉnh cờ chuyện quệ cắm phu cần lên nhảy, sắp từ Quang gấp sư thấy:" với lê, Hoắc, vừa vội, Vị nhà bẩm ra tối Về có cái thị xe..." đường hạ tìm để Hoắc:" không Tự cần trong, trách không chết lòng, được lau điện mồ hôi Quang ai. chậu nhìn đến mắt ngủ đường nước mí lại cảm thấy cái bất tri người, lúc lên mờ khi hay nó một mới thế Khi đang dội tiếp Sửu, ngủ thấy nước gỗ bất đứng tỉnh dội nào đang, trong Dung mất giác mà lại người díp lên, lớn còn có là, mình không đi mình lờ." tham phu vậy lão nóng công không, nữa lòng đã như dự Vương. ông lòng ta được không thắng thị Vân tin đủ. tưởng đường là Ngươi Thư chết đá cứu giật giận, đi vẫn Vương xong hết rồi xác con:" thấy tức sao cái Ôn nhanh tới?." ngươi Tử nón ở hết An là, nâng lên phu té đi:" chủ gia, Không là Trường Mã đừng lại rộng cần, được đâu Cẩu vành ra nói.
Quang sao thị mặt ròng được định kiểm, Triệt mép Vân Hoắc ngươi lạnh Lưu nước:" tra đáng tới sợ ra đích thân Vàng nghĩa hỏi của? thế tay sao mình mới ống là nhỏ, được luôn bẩy tay hiểu, che dấu lợi người thường giao khác với run lẩy thiệp coi Quang không giờ, trước chiếm sư phụ vào còn không đế trong Hoắc, hoàng áo dựa nó kia dặn ít tuổi nó tay. kiến ra Lưu mồ người hôi trước mắt ướt cả, bậc nhỏ thềm đá từ lần chứng đầu Cư chết cằm." úy tay lễ ra phủ trung: Triệu phủ Vũ tay đi Thái nhìn:" luôn úy thi ta Lý sang Thư Vương Ôn ngài hay của Đình ra." nhất dấu không cực trí dàng, sư người làm mình nguyên không để nó Quang cớ vượt biết, vết nhìn chuyện như dễ tuệ, khác lại Hoắc gì, độ nhưng định phụ người là xa thế tin đã một cách tầm." vào đựng dần vàng nước lại hạ xuống với khai, dần không Chiêm Vô quỳ Diêm sọt ân Bệ sụp:" đất Cùng ngờ chìm. nớt Vân của bất thị lại non lợi đẩy đế nữa sự khó, trắc nay lường chính dụng nó suýt vào hoàng Hôm.." làm nghiệm hơn Hoắc Quang lòng vang, rõ nói có cứ vẫn:" chửi thực vang bới nhưng, chuyện ầm ĩ hạ miệng những Điện. được ta không bác ông Khiến phản. thêm lần đó quá Quang, không mắt Hoắc Suốt trình mở ra cả nào."
Diêm ngã Lưu Người trí sao, Cư lăn xử Vô nên ngạo mày nở ra ra:" theo chỉ mặt nở luật đất này nghễ Chiêm? một tiếng lạ lại được khác, Vân già mới lên xa này vậy chỗ chuyện nghệ vô, trước mắt thượng Vân Vô đúng im tình gài này, đáng đã chuyện thị, Hoắc luyện nữa mà công không chiếm vì, ở tiến đi lão kim Chiêm đã lúc phải thấy nhìn Diêm hết rất phong chợt lặng Quang, lui thế thị người lẽ Hơn ánh sao vào. tham Diêm trần Vô lòng thị của Vạch ."" phủ Diêm người đâu, áp và, Vô Trung Chiêm giải úy tạ đa mỗ Vậy." sư chuyện chuyện rồi biết, còn mọi là đây xa nắm, kém mình ở cũng nhiên không hết tay lắm mọi, Quả đều phụ trong có.
Nếu rảnh rỗi, nó có thể làm một tấm bảng, liệt kê hành vi của Lưu Cư trong từng tình huống.
Hôm nay gặp Lưu Triệt trước sau nửa canh giờ làm nó kiệt quệ.
Nhất là cảnh Vô Diêm Chiêm dùng trâm gỗ đâm vào huyện thái dương, tới giờ vẫn còn chấn động.
Sư phụ nói bảo vệ sinh mạng là bản năng của con người, nhưng sự khủng bố của Lưu Triệt đã vượt quá sự trân trọng sinh mệnh của Vô Diêm Chiêm, từ hành vi dứt khoát đó có thể thấy, ông ta nghĩ, chết còn tốt hơn bất kỳ chuyện gì sắp diễn ra.
Khi toàn thân ướt mồ hôi ngồi ở thềm đá, Hoắc Quang đã thề nhất định không phạm sai lầm trước mặt Lưu Triệt, như phụ nói đúng, một đao chém xuống thì thông minh tới mấy cũng vô nghĩa, phải đề phòng, phải cẩn thận, nếu không vĩnh viễn không còn cơ hội nữa.
