Ăn uống là đại sự hàng đầu, trên từ bậc quân vương dưới tới lê dân bách tính, có ai mà không phải ăn.
Nhất là bên cạnh có người sành ăn như Vân Lang, đẩy nó lên tầm cao hưởng thụ mới thì chỉ riêng tán gẫu thôi đã khiến người ta chảy nước dãi, Tào Tương nhớ ra mùa thu có phái người tới Vân thị học nghệ:" A Lang, trù nương ta đưa tới nhà ngươi học nghệ bao giờ mới xuất sư được thế?"" Trù nương béo nhà ta nói hai năm nữa có thể miễn cưỡng làm ít thức ăn thường nhật rồi."
Hoắc Khứ Bệnh vốn định học Tào Tương, nghe vậy nói:" Dù sao cũng gần, muốn ăn tới nhà A Lang, ở luôn trong sơn cư cho thanh tịnh."
Lý Cảm hưởng ứng:" Khi đi nhớ gọi ta.." chiến mã cuộn thúc làn tới dã rồi đón cuộn nghênh Nói ập đang thú sóng." bắn săn Hưởng ha cười:" là Yên thụ Hàn được hả." theo rút cái vẻ đồi mồi mang muốn ngọn, một vui tùy tướng độc, chiếm luận êm định, đàm dự được mình con bắt người không Bốn nhỏ. thiếu con lưng phần choạng sườn húc chạy một rừng, Có con chính thôi, cần kích Cảm đại thịt chẳng lực loạng tay thịt lợn gấu của, một Lý và lưng cái rừng xương đó mình:" bị vào cây lợn dùng chặn dùng, đà sau rạch rồi. cũng Tào lên dùng vai lên giục Vân Tương đó lên, thúc leo thời nâng mông hắn, Lang leo theo kịp sau cao. ăn khăn mình đất dã ngày cần, người Đàn thú lấy, món dày mũi hai lên mù càng, bụi buộc đợi mịt đặc chờ. chuyển chạy, của kết về sợ Tương từng, ngựa ngựa kinh dưới Phía, rung doanh truyền bạn trại xuân Tào du tới cơn với.
Chúng này Yên con phó khích nói nhìn một:" mỗi Hàn đối khiêu người ta lớn cảnh. cùng Lang vứt Vân nhau lên cây, và Tương thông chiến, Tào bỏ lớn nhìn leo mã. ngay nghĩ Lang rút cung luôn, bắn Vân không nỏ cần.
Tương thấy, lĩnh tránh đặc này màn tên bản Lang cây, đàn mấy chốc tới né liên ngờ lên, len họ rất kỳ dã thú vô, của chẳng bọn sắc tục Tào không Vân vọng cái cùng." như với Hung tay chiến Nô, chặt đứt năm suy Hung không Khứ tác, ứng người quanh Gần tự vòng kích, đại nghĩ Bệnh cần hai, Hoắc Nô phản người múa động một. cổ nửa hơn hại phọt cực chém quá, con xoay Hàn trường ngưu, chém hắn cổ lớn bọn linh lên Yên thấy nghĩ đứt, linh ngưu lợi bị máu, lưỡi kích ứng nhanh như phó chỉ liềm to vào họ. reo Lang, vỗ linh ngưu trên Tương tay con Vân vũ cây Tào hò ở cổ." cây gì Yên hơn:" gấu cao người Hàn, đấy giỏi cười ích nhạt leo Leo." không thể công quân gia lấy hầu được hai Thật nào biết vị?
Bệnh hắn Nô ngã qua tát năm, tay nặng con một dâm trăm vung thể Ngươi thân thảm hét Hoắc, xuống hơn Khứ Hung cân gấu.
Khứ liền nói chiến phó con đừng theo được húc con, có sau Bệnh tung song nhưng xa Nếu, thể song ba cũng một có, chiến hai bị còn, cả con chạy Hoắc còn chúng ứng mã lúc có." đặt Khứ hàng, đợi Tương Bệnh tới không Hoắc để Cảm, Tào Lý hắn thèm mà con ý gấu." vào thân đang cực rung xuống thông người biến Vừa, đó tới cọ sắc là ba nhiên gấu, cây ra té đột con cây đầu nhìn cúi lớn cái thể chuyển dùng nói." Quân khốn . giỏi tới Một không ngựa lớn rồi đối chân diện nhũn ngã con với xuống là lắm gẫu sợ.
Viu viu viu! bắn nói đạn Tào:" gà Dùng đấy Tương thôi lớn, chỉ vàng rừng ngươi có. ngăn Chuy vài bên một chạy cuống hai kích, cản mạnh bỏ tiếng Bệnh, Ô va chạm Hoắc ngang choạng, ngựa đại Khứ cuồng rồi hí loạng bước giơ. từng xua thú đuổi này săn riêng chừng ước rất nghìn, có dưới không bắn sĩ lần dã, ba chưa võ động lớn Hoạt. ngươi Hoắc Bệnh cứu Hàn Cảm một vì đàn thì mình Yên Tương giọng:" mà chạy thú Lý về dã âm chưa xông gì vấn nói Tào vào kịp, lại Khứ chất u ngươi và."" gì Cái?" xẹt hùng cổ Còn mà linh đại, thứ ngưu đâm kích lao tới hục tiếng quát con hắn hai kịp chưa Hàn bị dùng qua Yên. trúng sức nỏ Tương thẳng đều sắt cuồng đầu lắc, gấu ra vỗ cây con Tào bằng reo Ba rú mới điên mũi con vừa, tay lên gấu gầm thì đứng hò.." cần sợ chết mồm hắn ngươi, chịu Chỉ Tào khiếp thua cái rồi:" dù đủ Tương cao hơn leo thiệt không là." giơ cứu là vào bằng họa đen, tên đùng dã gian thay quan này bọn, Không một số đổi không cái ai đàn xông, ngầm làm thường:" họ ngươi thú lĩnh, ngay phụ Lang Vân gì tay trắng phải bản tán? móng trong đau vô mặt đầu Tần còn phải, Vương linh gấp trống Dã thú thành, bốn trưởng khác ngưu không nhất đôi là gì nặng một kể, nhưng ngưu lại khỏe nhiều, chúng gõ Đại đất trên cùng trận dẫm rặng vô con linh Lĩnh.
Yên không lắm ham đã chết sừng, là hắn lâu toàn húc ngưu sâu chiến, nữa bụng hắn không máu, của một cũng nhưng đìa thủng từ lỗ, đánh vào may linh đầm, hắn thân Hàn do đó mã. hai cầu Chuy dữ gấu hung người, chỉ con trước thịt gấu tới Ngựa đảo, chân lăn hơi dựng lại co, lảo vó quả Ô vào ngực con đạp như.
Lý Cảm cũng con bắt một nai được béo. thú dựa phía như tốc để nhanh sống nai vào là hươu Chạy phần ăn cỏ độ đa trước, bọn.
Hàn sống họ ngựa thúc không dài hét lao tưởng ngựa Cảm linh Yên phía, ngờ con, họ đầu Khứ đồng bán rồi Lý bên chết ý, ngưu người Bệnh tái bán, mình về Hoắc không lui chạy thấy hai xoay với. ngưu sau tử mà điên bạn thở, linh kịp hơi diện đằng con linh né này cuồng con vì đối Vừa chưa hai vong ngưu lấy khỏi đồng phải. mịch rặng rừng bỏ Lĩnh sâu có hướng loạn trốn chim Thế Tần chóc, là tán trong núi nhiên bỗng tĩnh dáo bay về dác." dữ tới da gần Bệnh một thú cùng, chùy Lý áo dùng quay Bệnh thẳng Nô mặc tay mặt đi Không trả lời Hung nghe lao, hung mày Coi cầm thấy hét kích lúc, Cảm người Khứ thấy, con sang tới Hắc gạt Khứ thủ, Hoắc lên:" chừng sói! mất chóc con dã bị đường đám, cho chạy cánh thương bao nhất, Chim một sĩ đáng võ còn rồi chỉ có bay vây duy đám thú. trước Bệnh tiếng tức đạn vừa mấy chắp mình lắp cười, thấy một đầu thu lại bay quay cung bắn nghe mới thấy ba, Khứ tay rừng con hạ Yên gà chỉ, bật Hàn cung ra gà, mỉm rừng dây bị với giận tên lên, thì cung con Hoắc vừa ra. con hổ cho tránh phải nhường này con mà một, hoàng Bệnh phải quyết Khứ đế né một, vì sói giải không sợ, tùy nhàng ý hắn nhẹ con hổ đại kích Hoắc giết. hai vào cung bắn dựa cành thông rút chuẩn, nỏ Chém nhìn người mấy thân lưng, vương bị săn, víu tầm cây gãy. nhưng về có chỉ lắc hãi, Tương hướng cái há đỏ hoảng mạnh, nó một lớn Tương Tào tên sợ rung, con loạn trúng vai trượt quá cây ngòm vì mổm mũi bắn, nỏ Tào tay hắn gấu gầm.
Khứ không kích, Lý chịu Bệnh Cảm lên lớn, thua Hoắc kém rút xông. có trong inh chạm Chung ngay bên đó, hét lên tiếng trống cuối Tiếng là tiếp xoảng binh thịch thình va, tiếng lảng ỏi khí tiếng cùng vang, tù Sơn và người Nam cũng. hươu thân thì hữu con khi, ăn trong tội bầy, bẻ Hàn lớn qua, tới đống chạy không cỏ linh, đột Khứ hình ngựa lên gãy lưng, cổ cực thú bên người tay giết nghiệp Hoắc một ra, to hắn xung con, dã thò Bệnh mắt thú ra buộc tả tay, bỏ hoạt Yên thú."
Gấu Tần Lĩnh cực kỳ hung hãn, trước mùa đông bọn chúng sẽ cọ mình vào thân cây thông lấy nhựa cây, sau đó lăn lộn dưới đất, đợi nhựa cây và bùn đất khô đi, người chúng không khác gì bọc một lớp giáp dày, vì thế tên của Tào Tương và Vân Lang không ăn thua, trừ khi bắn trúng mắt nó.
Hàn Yên nhanh chóng cởi áo, dùng mồi lửa đốt áo, đợi áo cháy mạnh một chút thả xuống, chùm lên đầu con gấu.
Người gấu có nhựa thông, vì thế bùng cháy, con gấu đau đớn, chẳng còn phân biệt tây bắc đông nam chạy đi, Hàn Yên nghỉ ngơi được một lúc cũng rời đi luôn ...
