Hoắc Quang đang nóng ruột đi qua đi lại, vừa thấy Vân Lang về thì đi nhanh tới đỡ lấy sư phụ, giọng hơi run:" Bệ hạ thực sự biết rồi sao?"
Vân Lang thở dài:" Hoàng đế chắc chắn biết lâu rồi, hắn chỉ đợi thời điểm thích hợp lấy ra đả kích tâm trí ta, để ta làm nô phó cho hắn."
Hoắc Quang nắm chặt tay kích động nói:" Chúng ta không làm nô phó cho bất kỳ ai, chúng ta là thần, chúng ta mới là người nắm giữ thế giới này.
Hoàng đế chỉ khống chế được thân thể người ta, sớm muộn cũng có một ngày bị người ta thoát ra, chúng ta không chế tư duy cả thế giới mới là đạo lâu dài, học sinh không quên lời sư phụ dạy."
Vân Lang vỗ vỗ vai nó mấy cái, lúc này y không muốn nhiều lời, về tới chủ lâu chuẩn bị thay y phục, Tống Kiều thấy vậy vội vàng đi lấy một bộ đồ khô mang tới:" Vừa rồi Cẩu Tử canh bên Triết Nhi, không nói không rằng, trông đáng sợ lắm, có chuyện gì thiếp không biết à?" không nắm được thất thóp cữu lột, quá da lớn nào mình thế Tào của ta Tổn cũng nhỏ hiểu, Tương hỏi:" thôi cữu mới người? tuần xuống từ, cần nhảy dìu Tô thường cùng, bước mò vây nhiều ngày trà rồi khiến một vênh vô, ba tò bậc phó Vân một phụ giờ Trĩ quanh, đi Lang lầu Có trên hết váo thai."" à Có rồi?
Tâm một đánh rất là nhất, tình trận càng đòn Hoắc Lang Vân tốt, tốt Nhị tình tâm.
Xem ảo phúc chìm chừng nàng tưởng trong đang hạnh. vào Trĩ tức nó ra tỉnh tay hổ chân hai đâm mình đạp cả, lên giật Tô dùng lập hét lại lông bị. trừng cả khí chừng mất nó phạt không mực chuẩn nắm thể, phải khiến dũng Chỉ là. có luật Tô quy biểu khi ít mình, phá cực sinh Trĩ kỳ vỡ gian thời hoạn rất của.
Trĩ nàng rồi y ngốc giới Lang xuống thi nhắm, cạnh thế quỳ mắt thảm Tô trên mình vào ra ngồi hiện bên phòng qua ăn chìm, của trong thoảng loa phát, một mức cũng nghếch Vân không nhận tới tới mình cười.." quay chậm thì lâu vẫn lại Vân kia rõ ràng đợi tiểu ba uống rượu, y người rãi Lang. y yếu là vì Lưu nghịch Chủ dù cho Hán hiến qua cũng y, Triệt cực phản nghênh Đại, cống hoan lớn năm bao."" hỏi được này, sau là nữa thiếp không Vậy."" gần xem hổ bà rồi, dưỡng xem có giác tới, nói muội cảm nó, không tự thai, để bà phải Dược rồi bà cha không, được giờ con người bọ sai bà, Huynh Dược được xem.
Trĩ quá thôi thích tĩnh sao, mức Vương làm Tô thanh lắm trốn, còn đám phiền nó trẻ bị con dù thích nhiều nên Vậy cho người tới Đại ủy khuất mới cho. khác có rau ăn đầy trứng thịt Nhị chỉ đứa, ào ụ xanh Hoắc những bé Khi thì bát ào." rốt minh có toàn Tống phu quân:" tự một ngốc ôm chỉ người, Xung Lang cái nàng là minh Kiều tên cho, thông Vân quanh thông cuộc." chắn bụng đường bất thực nhè quá, ràng không này hoang Vân rõ để y, cái thường má nhẹ kệ, Chắc với hợp vẫn chuyện phù Lời, nụ đặt Lang này lên:" học nàng đừng, vuốt hôn chứ sai là. thì phải xuẩn ngu Thế, rồi phạt. như thấy này con bát hươu nghiệp đứa tội tiểu Hoắc vương, nào Nhị chẳng Lang qua con, đưa bọn vờ Vân mắt vừa ánh không như." đợi thế nữa, Sao lúc còn nhanh một phải chứ nghĩ ta." thảm đất mà còn nữa rất Đại biết, nằm Vân muốn tới còn với thế sạch dưới hổ một Lang Vương, khẳng con nào định tha?" mẹ huynh mình đặt hớn ha: kéo tay hở đang đi Vân y Lang mừng rỡ Con ta lên:" Trĩ bụng đây nghe mắt của, gọi ở hớn, sáng đấy nó chúng Tô."" mật hơn thế bao biết có rồi lâu, là diếm lỗi nữa được dấu vẫn, ta Bí giữ một như đã để người số không. đạp nhưng ăn khác thói, có trưa tùy hết thị thể khi được đồ, rau giàu đi Hoắc có, cơm trước không Vân nó từ có chà trở quen ăn, mà Nhị không chỉ, hỏng làm thứ nó ăn ăn." Nàng sợ có không?" ngọn yếu là Lang giữ khô rồi, nay ta Thùy ở lưng chính:" là cười lăng hoàng hiện ớt nhà đồi trông quần ta phát áo, hoàng Vân mái nơi đây mới hôm đế để, Cái đấy sau thoải đó Thay." cha con Tô cha thỉ đi huynh dựa đuổi vào:" là muội con của có Lang, Trĩ à đầu Vân không vai Huynh thì thủ?"
Đúng chuyện ai ý chỉ mà hoàng nói chẳng phát đế xem, hướng gì cho có phương theo hắn với có nghĩa triển lợi sai.
Lý thế, đều cũng, Tào thị không có mật phải, lỗi bí thị nhà, hay thị vấn đề Hoắc chẳng ta có.
Muội đi ta mình:" Lang cả Vân không sẽ chỉ chứ đuổi? thật Tô với mà hôm nói ngày vô bất quan này sáng, mỗi nay ăn ba cơm, thường bữa đâu là Trĩ chuyện không nàng cùng là thấy trọng Chỉ. phụ mang tới Nhưng có thai câu thể gần nữ mèo như mà hình không ." dám không, không phòng, rõ nếu nghe sau có thịt hả ra ra ăn vào ta, Cút cút này sẽ? giá gỗ chỉ cầm, cưỡi có họa, giờ gậy quý thì rồi đám Tay, rau Khứ hoành nhi gặp Hoắc dám dương của trong tử, Bệnh nó tung làm vườn sơn." lòng một lực cùng đồng nhà:" câu quân, Tống trấn cho từ chàng, hai ra tiến phu khi, lui Không chàng nỗ thôi chỉ chuyện nói một làm, gả sợ chúng, ta gì dù với xảy cũng cùng phải, là tĩnh cả sao cần Kiều. nhìn mình giác giật vàng cũng vội bị nàng cảnh quanh, làm thét của Vương tiếng đứng Đại dậy." lắm Kiều quân:" thông minh Phu rồi đã cười Tống." bát ta Lý thế Tào: đầu lâu đối cữu:" lắc Tương rồi với buông cứu là Tấu Cảm đấy hỏi. phải quả chúng cổ phạm nữa phạm, thì là thử là Lang Trẻ phạm phá khám, thậm không phải sai con khi cổ gánh chí lỗi hậu không nghiệm mình, phạm cân lỗi, cứ thấy Vân được thường lầm thì vũ lỗi gì trẻ, con làm bình chúng nhắc trước chỉ vũ. thấy được cúi giỏi nó bẩy là, Nhị nó nhưng trừng Hoắc Lang khác Xúi có phạt là, người lừa Vân, Hoắc nên đầu là không, ăn lẽ nên biết áy không, náy phạt Nhất thưởng nên." bịch muốn cùng răng chỉ gì cười, phào Vân chết, Lang nói ngồi thở Suýt xuống:" cuối nhe. nó cũng bị nên nó Nhị Hoắc biết, làm vẫn làm biết, rau Hoắc Nhất không, làm nhưng hư phạt."
Vân gì mày phạc không Lang ta mặt Cần, giúp Bệnh:" phờ thấy Hoắc Khứ nhíu bọn? bạch mặt nhìn con phiền Tô khi ngang mọi giống mấy cái tướng vào trước trông ổi chạy phòng, bên được đợi Một đứa hổ thấy nàng, như to bỉ thò đầu gãi dọc cổ, trẻ nằm rất phức, kìa lạch không Trĩ từ vào, bẹp nó nó ngó."" vị sao Chàng thúc ba nói thúc? bệnh phó nàng không bị đình bất mắt đỡ đi mù quát kỳ nổi phu còn ôm biết, Ông có phụ cái như cơn hiệu chưa đám bụng Lương lôi, cua sân dấu nhân mà gì trong Nhìn. ấp Hai ấp là rất Vân Lang ăn, Tô người cơm ôm Trĩ lâu nhớ ra ôm chưa mới." thả Vân quyết Lang ta kể:" Tống thong Kiều rồi Không sao, cho giải tay sau nàng chuyện này nắm. không quả có hú lại Một phen ở vẻ, hồn đây tạm dừng tệ kết." khí Đại rất ngẩng quất người lần là bỏ tử đầu nam, bị Đây đầu đuổi một đuôi khái đi, có ta Vương xua cái tiên." là cũng huynh ngồi hoang Vân nói thấy:" không thâm thêm có, Tống đệ Kiều cạnh xuống nói, chuyện không tình mang chỉ nghĩa, bọn bên cần rồi Lang Thiếp chàng gì. đẹp mặt Sáng sáng có đông sớm, sương trời rực, mùa không trời trời có gió không trên, treo là ngày cao.. động nước được Kiều sao đống Vân chẳng chỉ tội người Lang dối thoát lời y phải, A của nói lấy vì lòng ra đó trá lay lời mắt. lông Vào thêm mùa đen hơn đông là sẽ, Vương lên rất thẫm bóng rõ càng ràng, vằn Đại nhất." của nhà tay bệ lý mỏi:" mệt chuyện Không, xua rồi ta hạ gì, ta phát Vân bị Lang, có riêng xử hiện." thể Thân Tống Kiều run lên.
Khi biết Tô Trĩ có thai, Lương Ông quỳ luôn xuống đất vài bốn phương trời, cảm tạ đủ loại thần thánh làm Tô Trĩ hết sức cảm động.
Quỳ lạy chán Lương Ông lại đứng dậy quát thảo phó phụ, đem toàn bộ cục đá to hơn hạt gạo quét hết đi, nếu để phu nhân không may vấp ngã, ông ta sẽ chém chết hết phó phụ nội trạch, rồi treo cổ tự tận.
Cũng không đến nỗi quá vô lý, xét theo kiểu đi lại hấp tấp thường ngày của Tô Trĩ.
Trù nương béo bị Lương Ông bộc phát khi thế bắt lấy, ông ta thường ngày cơ bản là nhân vật bị bắt nạt, hôm nay thể hiện ra khí thế tổng quản nội trạch.
Tiểu thiếp chư hầu chưa sinh con gọi là tế quân, sau khi sinh con gọi là phu nhân, trước kia Lương Ông không biết cứ gọi bừa, giờ danh chính ngôn thuận.
