Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 889: Q5 - Chương 120: Không xong, Đại Vương bắt ngựa của hoàng đế rồi. (5)




Buổi tối đi ngủ, Vân Lang vừa nằm xuống bên cạnh Tống Kiều liền bị đẩy xuống giường." Nàng thật vô lý." Vân Lang ôm gối đứng ở đầu giường, không chỉ Tống Kiều, Vân Triết cũng đá hôi cha nó một cái:" Cứ như chưa ai từng có thai vậy, sao khi thiếp mang thai, chàng không trống giong cờ mở như thế?" Tống Kiều ôm Vân Triết đang ngủ say đá lung tung vào lòng, nhắm mắt lại, không chào đón Vân Lang nữa.

Vân Lang ôm gối mò mẫm bóng tối tới thư phòng, bực tức thả mình xuống giường, sau đó y ngã lăn xuống giường."" lưng xoay bảo giận một bỏ luôn, cái chàng dỗ Ai thiếp dành đi không, là thiếp càng. chút vãi Vương Đại thường gặp, hình đất nhát trên đời ra thể Với có, bọt nổi lăn đái sùi hiếm, tuấn cũng sợ còn là ngựa nó khi không, trừ chẳng chở nó mã bình thường phân té của mép." Nhật Hầu, cứu trang mã lang gia kiến cầu Đê Kim." còn đi xanh tóc Tống nói dẫn định Kiều vàng thì Quang người Hoắc đã tới mắt một. nhìn có mắt hình thiếc con dát vàng của ra hoa Chỉ lồi, ngựa Vân muốn là hàm Lang."" Hả ?

Người chạy nhà cũng bắt thôi chăn không tới tay đây bảo bắn ngựa ngựa của, mà nên cầm nhận Đại ta ra, cung là Vương bối chỉ. che dấu hiện đại là kính, Nếu phát bị tội bất ." chẳng ngủ vỗ Vương Vân nữa dậy giấc Đại:" đứng chuyện vỗ gì, Đi có đầu Lang cả đâu."" bảo Ta rồi Quang lý xử Tiểu.."

Lang Trĩ Vân ta:" hậm ngủ hực mẹ con với Không Tiểu lẽ đi." Tiểu nói Tiểu thân cùng thế đứa Trĩ cho Tống, thai ấy giờ Trĩ vì bây nghe, nói giận có nghe ta bé Mẫu Kiều, tốt là nàng ngủ." bắt bảo Tống nói Kiều:" rồi Được, không mã Ông nữa Lương, Vương này nước ngự bệ về chuyện xuống phải hạ của Đại? tiện lắm trán kỳ là Kim mặt muốn này chạm Nhật rất Lang thực y, lúc Quang không tiếc Hoắc chỉ nhìn nuối Vân, và ra Đê." hôi đông Già mà mùa khăn kịp, mặt tay máu độ không không mồ lau cắt ra tốc Bình giữa.

Bọn nên đành đều lý, phần lý họ nhận vô có ta. ngựa không tưởng tượng một Vương Lang con vỡ tới Vân Đại có chở cũng ngờ cưỡi đầu về. hoa đấy Vân cho đó tập nàng khi, đặt tốt Đại ngồi lưng lên sảnh, Kiều Vân cũng chững đi Tống Trông quên nhanh Vương, Lang dẫn chập đang tới giận trong:" Vân Triết Triết rồi. râu dùng ngựa bị mềm Đại lật hưởng oạt, Đại con ngựa gầm, Vương đang lật đầu chạy Vương, thịt cái đầu thụ gừ lật lại lắm qua giận tới móng ." lần con mồi Lang gì Bình về nói, rồi Đại Vân nữa vỗ đầu, Lang máy thì Vân để chịu, Già thôi mang gia Hầu là không chưa: biết móc chỉ săn thì lớn biết cả của nó Đại chuyện ý:" thấy được, nó Vương Vương." giỏi quá, quá Giỏi! nghiêm phụ, vậy kiểu lo chuyện để gì trọng sư, chàng Tiểu vậy làm Quang nó à? có Lang trong đạc ngủ Vân thấp người xuống ra nó Vân lâu sổ phòng, sáng cửa gió đã nhà thêm, hổ toàn tràn Lang mở trở, đá Vương chẳng say đầu và đồ, sườn thoáng trong vào núi bao càng trăng giống cho, trên cả Đại dưới hết mắt chút phòng mình rúc.." bóng lác Có sương đông không, bốn Vân đác, nhiều mùa xung, sáng thì phát nhìn:" quanh hiện ai Lang bị người?"" nhân Đã mức nhân rồi à nói giành với dã, dã rồi nàng lý trở với quay, định chăn làm hổ lại đi tới phải?."" nào tí như lông chút thế gì, làm kéo dày cái, vào Mày chăn một nhích còn nhường đi nằm chỗ? nó này y hoan vào người Vương cọ dùng dương, bên được Đại lớn tán nên cái đầu, Lang rồi lúc tới hỉ nhảy cạnh Vân." sợ như nhỏ không, trẻ kinh Âm Triết nghiệm, Vân người chơi làm thời, với để cứng trong chỗ ngã ảnh Vân hóa ám Đại có tại con đá nó Vương lại. cũng lặn thì trời nhưng ngủ sống, người thì nó thì mặt ra, đêm thứ Đại nói vốn dậy là, vật loài trời mặt giống, nó là thẳng Hổ thì phế Vương lên về. đầy mắt tâm lưng y quả hai thì lét, mắt xuất, đau tay phì, đùng còn là con nghếch quan xanh một sáng hiện ngốc phát hổ chân Kết khuỷu, thở đầu đớn nhìn cái đang đêm phò này vi trước to trong hành." cái Tống Kiểu một ổi:" phì Bỉ." cho Ta đủ mọi:" thôi Lang giao nó làm nhún vai đấy Vân vẫn việc. có gì rất thôi nghĩ, đâu con gian tát tưởng gì to, gặp muốn chỉ qua này, một Lưu chẳng muốn thời Lang Vân không là cái mà dào ngựa, Triệt cũng Ôi không.." chết mã của làm trách gia chết cũng Không bổng thể lộc, với đây thế hầu:" Bình tay, là rít, mã ngự, hết hỏi phải vía, bị thấy phạt dấu, hầu mắng hồn thân, rồi không chỉ thì phận được nghe, hầu hết xác không người gia Già ngự được che, gia xua." chàng Vương Đại Hôm với à qua ngủ?" hạ cuống lượng lên làm điệu bộ sao phải Lang Vân phải:" hững Kiều thấy Vậy, bệ không rộng Tống rất người hờ. lợn săn ráy nhiên Sáng về dê rạng không không, Đại một núi dậy mang, con sớm đợi Vân Vương, rửa kia Lang của con Vương đâu Đại điểm là, thấy Vân trên trước xong hoặc, đi sáng nữa nó thời sẽ Lang, thức ngạc ở. là Hoắc ánh mắt nhưng dễ đối phương cảm trời, ta đẽ Tây dài ức Vân, Quang giờ Lang sáng cân làm, chân một gặp sinh hơn tay cao một đẹp niên tươi chút thiện Đó bao trong như, chưa người hơn người thiếu ký nào." mã Hầu, gia hạ ngự của trộm bệ Đại Vương..

Vương đùa Đại chơi một cái mê lắm cũng, trong đang chín Đại thái này hôn, Vương mận nửa màu cho mặc ngựa, thảm bị tát Con mông trạng ." mày Hoắc xử ngựa Quang gia bẩm báo chau nghe tướng, đột thấy Vân chỉ, Bảo cười lý:" con bật Lang nhiên đang. săn được Đại mồi Vương rồi lại.. thân tay trọng trịnh và đệ xin mới Đê nói Kim quỳ, đệ tử phụ:" Lang kết, sư bằng và giao Sư đã đi trước xuống chắp, Nhật mặt Nhật hữu Quang phụ Hoắc gặp Vân cho tới tử Kim.

Già Bình mồ hôi toát." một cái giường Lang thái phòng lưng đó sau, lại Vương giải Vân lên tiếng thư nhỏ duỗi leo thư, nghiêm ra ở rên thích cho Đại túc." xử đã tai Vân thường Vương thì không Đại chàng lòng lòng bệ ôm, bế có chẳng:" lỗi đi xin lý, cần Vương đá đang xin vào, cần Triết Thế thiếp bồi xem, lỗi chết thường hạ Đại Tống thì bồi xuống may đau hóa muốn nắm Kiều thì? của vào ngẩng tiếc đáng giống kín lên cái, ấm phòng ở yên, đá căn không đóng lưng là Đại, nhà Vương tâm thư Dựa thấy, tàn trăng lòng áp cửa hẳn đầu.." nó của ráy sạch rửa Trĩ Sau đó ria máu, tươi dính không khẩn dẫn vừa, Già kệ râu mắt rửa, Bình Đại cầu thịt, Vương ghét ăn, đi ánh Tô càng. một ngày khi thường Lang làm sáng bình bữa Sau đầu đó bắt Vân." bên miệng sống bốn, chân tay rồi trâu co nó, khó lên đã tảng, gãi chân đòi ăn nghiệp Vương ra bọt vừa tiểu thịt sờ y người người tới hờ, Lang nó sùi mép tội cắn vãi giật ngã nó bị lung, thì nổi đầu chắc, lớn xuống con ngựa sai chuẩn, đang cho Đại phân, nhũn tung nước Vân."" ở, ngựa đấy đang Ừ rồi, ngựa con đợi nuôi cửa quan chết nhưng."" tới mới nên hay miệng Nó, đi ấy biết chửi có, đặt được kỳ trong, hờ nên trạng chết nào khen nó thể con chết mà cổ ngựa bị ta cưỡi Đại không thái bất, về nghiệp lên tội nhà Vương lúc."" chết, Hả rồi?" leo Nhật Quang Hoắc một Kim xuống Kim cao chân:" Đê theo Nhật cũng quỳ rồi."

Vân Lang mắt đảo qua đảo lại hai thiếu niên trông có vẻ rất hòa hợp này, cảm thấy vô cùng thú vị đến khi Tống Kiều đẩy một cái mới hắng giọng nói:" Nói chuyện ngự mã trước đã."

Kim Nhật hào khí vỗ ngực:" Chuyện nhỏ thôi, hầu gia cứ để Kim Nhật Đê lo liệu."

Nghĩ mà rầu trong bụng, dưới trướng Lưu Triệt toàn loại quái quỳ gì thế này, Vân Lang chỉ muốn đấm một phát vào sống mũi cao thẳng của Kim Nhật Đê một cái, tên này đẹp trai quá mức rồi:" Ta gây họa, sao có thể để tên tiểu bối ngươi gánh chịu, nếu đã kết làm hảo hữu với Tiểu Quang, vậy nên cổ vũ nhau cùng tiến bộ, sớm ngày ra sức vì xã tắc, phân ưu vì bệ hạ."" Ở lại ăn cơm đi, Vân thị không có gì cả, chỉ cơm nước hơn nơi khác một chút, Tiểu Quang, chiêu đãi hảo hữu của con cho tốt, ta sang Trường Môn cung một chuyến."

(*) Hôm nay dừng ở đây.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.