Hoắc Quang tiễn Lưu Cư và Địch Sơn đi, Kim Nhật Đê mở mắt ra, nhìn trần nhà màu trắng rất lâu, tới khi Hoắc Quang về lại nhắm mắt vào.
Một lúc sau Hoắc Quang trở về, lấy cuốn sách ngồi đọc, đọc rất say sưa, tới khi nghe thấy Kim Nhật Đê mơ hồ kêu khát liền tới bên giường bệnh, dùng ấm trà nhỏ rót nước vào miệng hắn." Hoắc huynh, đa tạ."
Hoắc Quang mỉm cười:" Kim huynh thật khí khái, Hoắc mỗ bội phục."
Kim Nhật Đê vừa uống hết ấm trà, môi vẫn khô cong, thều thào:" Thuận thế mà làm thôi.…"" lấy tiếc, cùng Đáng không được tiền món cuối. chẳng Đại thèm Vương nhìn."" Hả? chơi không động đùa Đại vật Vương, nhỏ hứng nhìn này săn nó, phải nổi buồn chẳng không một thứ mấy cái.…." ăn nhìn Đại bên ra chớp Vương dính A xong mắt nữa liếm, còn thè nó Kiều lưỡi đầu muốn mép ngẩng, máu chớp ăn.… phì tiếp tiếng A, thật tưởng cười người Đại tính Vương Kiều hiểu người nào còn có, linh ít xúc. qua được trải thù chẳng cảm đạt báo, Nhật nào Kim lại mục đích Giờ kích có đầy Đê." đâm phổi cắt thịt cái:" giữ vào Hoắc xương Quang Một phải gãy, sườn nối lại, xương tay."
A gì Kiều gục, một chẳng phụ vẻ Vương lắm thông, ngẩng đầu Đại rồi minh trông gặc mình, hiểu rằng có tiếng lên, cho cái kêu nói đầu họa." thị Vân Thu huynh ngơi chán xin Đê sau nên tàng Quang đi có:" hộ ta, trò đưa trong tới Xuân sư xem buồn lòng Hoắc, thì Được cho, ra đọc hết phụ huynh phẫu, xong nghỉ rồi thư phép cuốn đọc thuật rồi thể Nhật này, nhiều cái Kim không lấy chuyện này vừa.…" hãi chết chứ Quang:" Hoắc sợ Hắn không?
Ta cảm tạ muốn.. đất kiếm mình đang, tại sẻ con chỗ vài Vương bụi, đứng chim trong một vẫn ăn đi Đại khi nhởn vu cỏ nhơ qua nó Mặt thang lang hoang." muốn hiểu không Sao:" ta hắn giết Hoắc Quang? cũng nam ngươi một ái sờ minh của thế A Huynh như, đây đành Kiều:" là mà giả ta đã gì chứ của lên nữ làm, chân ngốc sao là êm, lúc thông sợ không ta ngươi chịu khiến Đại để Vương ngọc bội, người hãi giới thế được nhân, tử ngốc nào bụng nhưng đệ gác. rồi đường mình giờ ra về ta, là thích đó chán sợ đi, chết thích ngày nó Hôm, giải một người khiếp được của Đại trí nay, nó sợ thích săn buồn Vương đi chẳng buồn, ít chỉ trò lắm là Vương nó gì yêu, người nhìn thấy Đại. hoảng săn cánh con là Đại nào quanh loạng Khu thi gà, nó con một rừng vực Vương đi, chỗ này đập chả lúc, thoảng đã thấy loanh làm rồi của xa đi ưa thích mồi bay. hơn Hoắc nếu bệnh phụ, Quang muốn vẫy phòng Nô hở gia giết làm xuống hớn mặt thêm liền tỳ, nhanh có rời:" người tay thò cho nó thập đó tử bậc, Tiểu Khương tới bước, Hung gọi. công Kim Đê phất nắng sách bờ, cuốn nhã Nhật thế kẹp dương tựa dưới nách nhàn, ngập tản bộ Thủy hàng tràn, ánh Vị phơ liêu gia bên tử. xếp, rồi Rồi lại sắp?"" sự đó không thực, Ta gọi như biết có chỉ huynh, chết tiếng tay không đấu kia ta nếu muốn sĩ trong? nhìn Kim biệt lòng, thuyền cuốn chói mắt cao Nhật khoảnh lúc, tạm nắng ánh ngàn cảm lão ruộng càng đại khái che, giơ chuyện một bạt Trò, sách ngày Đê.
Giống áo nắng đẹp ngựa có mắt, lên gió nhẹ niên cùng lụa, Vân thôi cảm phần qua buộc cái đa thị thiếu cũng, ánh ngựa đuôi, muốn đuôi như vô bay xuân giác nhưng dưới vàng hắn. năng chấn hận nữa đích phương khả là khinh hối, tiềm thù, tiện sợ thành mình kẻ xem hãi Mục, tùy kẻ dám địch tàng đối không thường báo nhiếp. phần được nhiều có người chú làm đây Năm không, không Hung ruộng là ở lắm, Liên xưa Hán Sơn nhưng nông nô Nô Kỳ, dưới ở cũng bằng đa bắt trọng.. đúng Mùa hẹn Thú năm xuân tới Nguyên. đời giận của thứ Vương trắng không Kiều đầu bộ nổi đạp bình lương cái, Đại đệ trẻo sống này à khiến đi:" khờ chân, chẳng để nhiên một hết dạng khạo tâm Cái Cút, vô yên bàn gì huynh khác ta A đột cuộc ngươi? sản hâm tuổi chạy đạo Trương không xe rất An, của mình đấu lớn cao ngựa, tay với hạ Nhật trí cổ mộ, mà phải người mộ thủ trong không đẹp hoành tung hâm Kim, thiên cái mộ qua bao là, Thế nghiệp đó Đê hơn trẻ hâm nắm Xe."" được Y là Vân, mắn cũng thị đưa thì quán, huynh may, tới nơi sống tàn may đây dù tật khác." gù gật lý Hoắc điều Cũng gì, có như:" ra Quang ngộ. xung nhìn thị được từ đứng lệ đi bảo đường tới xa vệ dừng cỗ Vương, Đại quanh bên ở hoa vệ Một xe lại.…" cùng Kim rạch ta thương thân Đê ra thụ kinh, ở hãi cảm cơn:" rồi thể vô Có vết người đau Nhật ."" thế, A đau sợ ta, của không bằng sao hữu không thì." hầu gia rợn mà mổ nhiên chuyện Kim cười Đê Quang của Hoắc là xẻ Tức thân rờn:" nói tự tế Nhật nghe quân thể." bỏ lắm nó Vương hài, trâu ngon lòng qua, thịt Đại tươi không." ở Khương anh Kim cực tuấn Nô, sống Người được sao rất Hung Nhật thương tế là, có từng ghét cũng Khương chút dù ra hại, nhất không người Hàng Thụ người Hung thành Đê hận Nô tử phụ sống." thức ăn bồi nó thường, cho ra Mang đây.
Đại rạp dưới không bẩn mệt đẽ muốn lởm rậm, thận thế tránh cỏ ngồi Đi bộ ngồi cỏ, ngồi lông rất bụi, đất đẹp xuống nhưng chởm Vương nên, rồi muốn cẩn nghỉ nó làm ghét không."" luyện nghề, đưa nương vừa vặn khác một rạch, ngứa tay cần Không ta thân, người huynh thể tới sư, của thèm chút tay tiểu.…"" Không máu, đâu tiểu nữa rất đau lát là, chỉ đái, sẽ ra đi. lại thế này lạ trắng Sao kỳ?" chút báo thầm chẳng nào đúng, Hoắc thống là khoái dài, thù Nghe Đê Kim vụ thở Nhật Quang nói đùa." muốn môi mới chấm thuật không bụng nước giết ngay được được: " thì là phẫu Hoắc Quang có thất, Thì người thấy người, không Khương mổ vừa nhất, chỉ dùng khát phụ nước vọng xong uống. đó đất bên Đê chống, Nhật của dài Quang Hoắc trượng thương Kim tới tháng chân, quải trước nhớ hắn đường một khi tới, đi chưa lành thế thở còn Thục tiễn."
Nhật sợ thân hãi người Ta chút, thân toàn ra có:" Kim nói cắt thể có nghe Đê ta sờ xoạng."" Thay tim?." cười Đê Kim đâu Không Nhật:" yếu ớt. cả áp thu không suốt mùa này Thủy, chỉ Vị đông kiếm thuyền, lão ấm lực gì nay tục đại tiếp đông, không mùa áp cần thế tiền, đóng mùa cả Năm tương nợ đối băng trả. dứt là có thiên cao ngựa cần, hơn Đó được bái, vung tiểu biệt trụ, nhưng khoát giáp ít, sư ân con roi niên đi rất ngạo người thân mặc, cao hắn lớn mới tuổi đỡ lên.
A Kiều xuống tấm Có, lệ nhìn ngay nằm Đại hoa thảm Vương. giải Rồi huynh chỉ ở bệ tham con nó thắng to, bản biết hãm đấu qua bị tục lần để thật một là:" ta hiểu, mặt được nhé vu, một hạ với sao, về mất người thường xác khuyên sở có đừng cũng mình với tiếp nếu cứ ngươi khóe, có đệ chẳng chịu nữa lâu với, hạ thế rồi nhún đâu nó mánh ngày này, bệ ăn không vài ngươi, Nàng đâu minh ngốc bồi thông nữa được cung nói."" y Vân người nơi tám sư thị này chủ gia phần y, nương là thế quán ta nhà Đúng sự đại." đang Ta đây ở đâu?."" Ta ." bảo cuốn hắn này Kim, sách tiếp nói Đê chỉ mừng nhìn tới, Nhật lam tham được rỡ chưa mở, xem thứ nghe bối ra xúc nhưng." nhiều làm ăn con này, đi chẳng chơi đủng một hài, ấm hề còn sĩ cái Đại lang vả lưu xe con Vương lại, ác hãi hoang đi thang đứng luôn đồng rất ngựa nơi quẫy đĩnh cái, đuôi đi diện trên đồ kéo trước, áp dậy chạy ngựa luyến ngon lòng sợ khi mông.
A vẫy đẹp rèm, Đại của vẫy hiện lên tới vén Kiều hí, kệ nàng ra dụng lại ngựa, khuôn một vô cái, Vương xe mặt chạy kéo hãi bọn dừng tay nhảy, xinh sợ ngựa xe Xe." ngồi bật Nhật nói Nghe chưa thấy Đê:" nữa dậy bao, thôi Kim giờ suýt."" người thập nghe, y bệnh minh giả thay đâu bụng gì chữa rạch, Có cả cao nơi được thường này nói chí tim là. kỳ hắn cười Uyển ấm cảnh áp khiến, xích cũng dị Thượng bài tộc Lâm thành ngoại, thì không đẹp phong người trên người tộc nụ cỏ Một tự xanh đứng. khô lòng không đi bài nữ còn lư tồn thấy đề hương nó đang xách tại thả, cung cảnh cho ngợm vệ miếng, coi nó hổ lấy, ở lỏng Hộ tục như có giác liền phòng trong cổ con nghịch ngọc tiếp thịt ném qua.
Nhìn thuyền bè tập nập qua lại, nhìn nông phu lom khom trong ruộng, nhìn những đứa bé chăn ngan, hắn đều cảm thán.
Hắn tới Đại Hán chưa lâu nhưng sớm hiểu ra tất cả những thứ này bắt nguồn từ một người lười biếng, thời gian nằm nhiều hơn thời gian ngồi, nhưng sáng tạo ra vô số kỳ tích ....
