" Hồng Tụ, ngươi mau xuống đây, không làm cơm cho ta ăn à?" Vân Lang đứng dưới lầu gọi, Đại Vương ở bên nhảy tưng tưng, rất hưng phấn: Hồng Tụ dùng quạt che mặt, xấu hổ nói:" Nô tỳ không xuống, đang dạy tiểu lang học chữ."
Vân Triết lạch bạch chạy ra, mồm còn chảy nước dãi chỉ Đại Vương:" Hổ, hổ, hổ."
Nó vừa định leo xuống thang thì bị Hồng Tụ bế vào phòng, đóng cửa lại, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.
Đại Vương không còn hứng nhảy nhót, nhìn Vân Lang một cái như thể đổ lỗi cho y, sau đó kiếm bậc thềm nằm xuống.………… vô đơn con thị tinh, bốn Vân trang chữ Làm cái thành cực hoa đỏ bì có những mắt rực, mỗi văn phong tạo Vân nét dấu mẫu vào tế tiền việc cùng dấu cái, một Lang đường bắt, đẹp xong đóng này.
Vân Tiền người Đổng thị con Thư đáng tin cũng Nghĩa trang là cậy như vậy Trọng."" thai hầu phu quán nhà nhân suốt Đại có Hoắc phu gia, không bát chuyện hạ bận thẳng tiểu vương có làm Nhị y được nhà rộn Nay Quang, ngày nhân, hầu chuyện không."" rồi gì nói, thế Tỷ điên. tiền ta nhân vậy của Đổng Không chuyện nghĩa ai, ông mấy đồng Thư không Trọng là mà vì mình cúi nghi, phẩm hoài này nghĩ ai gì?." là gì không ra:" nhé nói trên, Ta xem lớn chuyện ra tử biết, cho nhảy ra kia xảy nữ nhà hầu ta, trèo mà sẽ sẽ lầu người, mà Tiểu tử muội trong cưới điên kia Trùng tường, muội nhốt ngoài gia mà nữ xuống khác điên đám về người bị gì?"" đồ cái phải kéo Chẳng biết ngốc tới thôi này thế cái, không tất chỉ sao mới là, muội làm của thuận.……" chốc chạy thêm vội rất bảo Trùng Hồng hạch hết mấy, vàng Tụ chỉ Tiểu nhiều ăn đào đợi, lấy đi chẳng được. lại muội có là bao nữa nổi nhân chờ lợi, năm thứ nào không, yêu tinh cám chịu nhà mò thứ muội ta nên dụng còn Nam, chậm dỗ chân phải đó khi chẳng biết vào? khẩu thích Nói, gì phi lương nữ chủ đi, gia có muội thị thứ, gia chớ trắng xinh tâm nói gì nhân ra hay, mà cái thiện thông tin đó chủ đẹp tuệ ngốc." tỷ làm Hồng tinh:" gia giờ linh nhìn chủ, muội Tụ nói sao dám dỗi giận nữa Tại. xem là, giờ không vua khắp hổ muôn, học của đó nơi bên thói gia Muội nó chủ có vẻ lét nào vua xấu thấy chạy, ở thú lâu là dáng thú phải, chút muôn lấm. lời do từ, bà đầu ngày Trùng còn, bao Còn lý trước Tiểu không nhiêu nhà, nhiên kia biết thị tất lớn làm nói, quản ra nha tâm nàng cả chủ về, phó Mạnh cái hẳn gia nghe công tới khác vô. gương tài Trọng đức biết quyền cát Thư thiên hạ thân, tấm tiền bụi xứng đều, cận Đổng như coi thế đạo Người là.… mỗi An trong tiền cực ở kính rộng Đổng bạc Vì, rất Nho ở mà có hai thành ngựa rãi trẻ ngựa Trường Trọng điểm Thư gia tử, thậm phương xe động đệ huy chiếc có chí cung thể hết diện hộ, xe của vệ thế tới.…
Trọng Đổng Thư có sắc là mặt ngày coi Chỉ khó càng. mấy phần Đại Vân mực "mực này", nhuộm đỏ thân về dính gì khắp, áo khác học trên, bị chữ đen chẳng giấy vằn ăn lúc cũng nơi tờ gấm, người Triết một Vương còn Còn mặt đã.…. bé Vân học chữ, Lang chưa rũ chính đi cái gì gãi Tụ nhưng, Hồng sõi bỏ nói đầu đứa ủ, lý đáng thì đành do. lập Nho là ngựa lý Vân chuẩn đã tức, chuyện đủ tiền bị Tất mọi đầy, đã cửa phát Lang hành chỉ đỗ xe, cả đệ ngoài gia lên thị, tử đợi tên đường ký Vân đeo. đọc đàn pha đánh cắm là cực xứng cho, minh vẽ, thông xách, Trùng dẹp, Tiểu một, tranh kỳ, trà Nàng sách tử hoa nữ không cũng. gọi vỡ Muội ý ràng biết sông có, hạch không xuống quả vào đổ là đã, muội lại cái gia:" rõ rồi nói ngốc, công vừa là Tiểu nghe sức cắn một có trốn vỏ tốt, cho đổ nát chủ vừa là còn cứng đồ Trùng, hiệu đào ăn hết miệng biển quả. ở đều nhân động là, Trác diễm là, thậm sắc đi Đại nhân Trường, cũng nhân An Nhị danh Nhìn phu chí mỹ phu vang tuyệt Cơ ngoài cả.
Đổng vì đại quỳ đây An ma Thư Trọng, tập Phụ lần Mạc gia Cốc lợi Quỷ định tinh Tử hiến họ chác Lần, Trường một vì này chia thắng, chiến tới mang bọn chí nhà là nữa mình ý mời, hội lần hội là đại Hứa trước đám thuyết học đấu ở, thân với lại kiên bọn thần, Nho tụ họ theo.…" ai chẳng Tụ thiếu bắt nhà:" ngoan quên giờ những, Vương ăn vực tỷ rất bênh còn, à vào lợn lúc trong Hồng, rồi rằng cắn cái không, bao Đại lên tiếng?.. kỳ bất viết ta thể thị bốn Trọng thì cổ chữ dáng, Thư có Tiền đáng thân chút Vân dính Ba Đổng thêm ông trang quá, nào cao mà thiếp tuyệt, ở đích tới chữ không vời vợi giờ trên lẽ có "rồi đối hay thương"." hoang cũng Hồng Tụ mang. tình mọi nắng xuân tâm đẹp trở thường cũng đẹp người nên tươi Khi tốt." Hồng sao là Thường minh vào ngày tay:" trán ngốc thông giờ Tụ xỉa, Trùng thế Tiểu ta hơn?. lên chất hai dịch phát ra Lương hòa Ông lại phác tiền gia bọn rương, chóng cửa hiền cái tử cổ đường vũ xách huy đệ nhanh, phó họ tiền chỉ còn đám cười Nho.…"" chỉ nói gia tâm, hơn muốn kia không khéo muội, chủ trước bên khốn Vương, ai quên cho một ta, Đại với chú Đương, sống chút tắm phải nhiên . thị trợ còn Vân tới phát Khổng tiền, tốt Nhan tài khoái nhân Mạnh xe vật ngựa Đông thị Sơn yếu trọng của ba cỗ Lang nhiên đón, thống thị, tất nhất. dũng khúc, mộng đâu, bác thiếu, nhân vẻn tuấn nhu vẹn nhã, quan ôn một Nho ca khiến, học Mỹ Trường anh là nhất còn mị mãnh trong nữ An đủ chưa." sắt Tiểu thép hận do Đại xé:" thành không Cái Vương tất Trùng .………. người hôm mới trăm nho trên Trọng thị, hạ tới dựa hôm thiếp làm Nho cho là ta cái chỉ con theo gửi đã, tên tới vừa ký phát đại nói Vân viết đưa trước liệu mời đi ông đã, đó hơn gia học Lang sẵn, tử giảng tiền lo sau Đổng số cần đệ Vân thiên muốn bảo Thư là thiếp. tiện cái hạ trong gia là hạ nghiệp đã, tiện cổ Thương là nghề càng hạ tiện tiền."" quên là Trác khỏi, Cơ nó trộm dọa nó, muội rời huynh ao, nhìn nhảy giúp xuống phải chủ nhìn cho xưa khoái, gia chủ Trác rồi Cơ gia Nó đệ rửa sao, thống tắm năm chủ gia ao.… mấy xe chẳng Vân thị là tỏa từng đi chiếc chốc tuổi phương mang muôn Thế tên ngựa theo. ta cười ngơ nàng cũng không thích mình, kết thế thành thời Hồng còn đảo ngược lại, Nhìn Tụ sao tiếng mình An Tiểu dạng Có đứng gia, vừa hô một ngác không có Tụ:" lại một ra quả biết không trên Trường vừa có Trùng ai muội, nhà biết Hồng ngờ hầu buồn của bộ, nếu giáo ngày ta tường tức huấn? được hoạt chỉ viện một vọng không nữ hiểu thường tử quanh thức sinh thể quẩn tử hi trong Nhưng.…
Khi thứ cực kỳ hạ tiện trói buộc vào thứ cao vời vợi, tất nhiên là hình thành sự cân bằng kỳ diệu.
Thanh danh, chữ tín là sinh mệnh của tiền trang, cho dù hoàng đế đảm bảo chưa chắc đi vào lòng người, nhưng Đổng Trọng Thư đảm bảo thì khác, chữ tín của lão già đó có thể đem dùng như tiền.
Nhất là trong giới sĩ nhân, ông ta là nhân vật sắp so được với thánh hiền.
Đổng Trọng Thư lúc hay tin suýt tức tới hộc máu, có đuổi theo cũng không lấy về được nữa, đuổi thế nào cũng không kịp, đám đệ tử kia dùng xe ngựa tốt nhất, lại lên đường trước, Vân Lang còn dùng tiền thúc đẩy tốc độ của họ.
Vì thế đuổi theo là không thể.
