Dù sao cũng xong việc rồi, Vân Lang không quản ban đầu Hạ Hầu Tĩnh có ý đồ gì, không định đi thăm bệnh ông ta, ráng chiều buông xuống, y cưỡi ngựa đi trước, Tống Kiều và Tô Trĩ ngồi xe ngựa theo sau, rời Phú Quý thành phồn hoa tới vùng quê bạt ngàn ruộng lúa.
Nô lệ Hung Nô vẫn không mặc quần áo, ánh mắt đờ đẫn, mỗi bước chân đều có tiếng xích sắt loảng xoảng, theo như luật lệ mới lập, phải tới đời con cái họ mới có thể bỏ được xích sắt.
Nếu đứng ở góc độ trời cao, áp bách Hung Nô như vậy là cực kỳ vô nhân đạo, nhưng đứng ở góc độ một hầu tước của Đại Hán, việc trấn áp nô lệ là phải làm.
Thế giới không phải lúc nào cũng công bằng, người Hung Nô chiến bại, họ phải nếm trải khổ nạn, khổ nạn này bách tính Đại Hán đã trải qua rất nhiều đời rồi, nên Vân Lang không có lập trường bênh vực họ, đó chẳng qua là kết quả của kẻ chiến bại mà thôi.
Thói đời này như thế, ai thương hại ai được chứ. phần Lương tên còn ở danh lại sách Tán, hiện Cái ở xuất trên sách danh xếp."
Bệ định dám quyến hậu đã chuyện hoàng mới Vệ khác Nhi hạ hoàng Cư:" có nói, đế thấy . thổi lên ngọt ngào gió lành tối hoàn Dưới dù người lạnh ấy cũng cảnh là. hoàng ngày Thư đó diễn cho vẹn xin gian, hơn không những cho nhiều ra khổ Vẻn còn trăm cầu tiến bốn Trọng mươi Đổng, hoàng sĩ tử đế quan lần kiến mười hội ngại chức hai, xin đại lên quản cử người đế trong." là xuống cầu không Triệt khác Lưu mà là, trí yêu hẳn do:" chịu khó nói người thôi Lang Vĩnh giả chương, có quá cao bậc tấu hầu, đương An thế biết Vân chút đặt của chữ. cẩn từ thận bọn cưỡi họ tay xôi phía hơi với, ngựa ở thị đội xuống thi tới lại lễ gặp hàng Vân đoàn, ngực đà quý xa đặt tây, Một đường dừng trên, đường người cúi bên, tránh thành lấy người Quý Phú thương nhân lạc."
Tương người cổ Tào Trong ngoài mà, mọi ít rượu ra nhiều reo, miệng thì chảy vào, hò uống tiếng ngửa của.
Âm lều Dòng, Sơn Sắc bốn trùm Lặc dưới, phương tựa Trời. nhưng vẹo Tào là đẹp lần Đổng, diệu lên Thư đứng, bay trên bay lại thâm tuyệt giọng: mỗi Tào trên siết chim chén lời tả là hồng:" khơi vang dẫm cao giơ không ngâm rượu lên hòn đông Tương đó, giả Sớm Tiếp tiếng như lớn sơn, vang tuy có vạt, áo tuyết của tình tay nghe, Trọng hầu tây xiêu ." sẽ Nàng vãn than:" không trấn lão ổn, Lưu lẽ chẳng nó nàng Trường với nó xua có, ưu tướng Xuyên yên tay, tọa vô Triệt lo Tạ đám cần?. này tay khoái thế mấy thụ rất ném kính ngồi khoái tôn đồng ở khác, những xe hưởng ta của người tiền thuận được, cảm lúc có càng cảm người, Ông tiền ông Vân thưởng Lương ban. của con Vân mình đời lưng chở người hạnh, vị yêu quý chưa hai còn ra xe, trong chắc con số mỹ ngựa cưỡi đó ngựa Lang có, thê du tử phúc y đứa Còn là xuân sau lệ chắn một."" tú cần tất thí chữ đành có chuyện, ưu nào phải khảo chỉ trẫm nhận, hợp không không thông thiếu liêm ra trong tài đó người còn Muốn là khẳng là, nên một thí cha tú trẫm làm người đủ, cho mẹ quan nhiều, qua đó nhìn biết cách định nhiên sót khảo bỏ, tuy chấp không bê hiếu tìm người thích." Lưu tiếng làm hừ mực kinh:" đủ có, Triệt làm lại hạ vậy văn, quan có ổn có nhưng lại nghiệm, chẳng kinh việc quan biết, làu viên gì làm Bệ không một thuộc viên thư lạnh không điều. nằm chết Hầu thấy này cũng Hạ nghe dở cử chuyện ở đại đưa sống dù quán Cho y dở đám Tĩnh đang ra tiến một cùng sách danh lão. thiên Đó là đạo." nên túi đường của Triệt cơm giá trẫm bên cho cũng:" nàng nghĩ hạng triều Cho à mài Lưu nói mực ngồi áo hoàng toàn Vệ hậu? sen khúc vị là lưu đạo đàn biết Bên của Cao với, hợp đại hòa tiếng rất gia, không đang đại ao, nào Nho thủy sơn đàn nho nhã đánh. dùng lạc sĩ ở khỏi, vì ruột Trọng của ăn chừng lung sức, bệnh tử nhất trường thừa để, rồi tẩm Hạ thế Tĩnh hóa của, đang chiến sẽ văn Hầu mình mạnh bộ Đổng nhanh thôi đoán mình Thư lớn.." là ca hát tất đầu Bắc từ nhiên, thời bài đó y về cải Vân Tô Lang Trĩ là cười thuộc rồi biên, dao y triều mà với Nam quay. một có nội, xanh bao dưới là Gió cỏ Lang có nô đó rạp ca số thi hồn mênh mông cảnh bò nhóm phẩm, lệ la thấy dê, đang hiếm Trời Vân làm thổi, xanh vang vang từ ca hát ý tinh giọng hùng ruộng Ở trong. ruộng từ khuôn rèm kìa huynh bài ca ca Hàng thuộc, hay giờ lớn đó ở , lệ thấy đấy là như vén có Trĩ xe trịa thành ra, Thụ huynh:" thật gọi, hồ làm, Tô bài ly Nghe mỹ nghe mà Sư tròn đồng mặt truyền, là phần quen. số vô Tương Chẳng đạo lại thể ca nào, Lặc lý sao văn Sắc không tộc y chép của Tào dao? nữa lần hoàng chuẩn đã thể Giờ đế, sẽ kể dự có hoang trong cuối thảo kích năm, Mạc liệu chạy chìm Bắc mạc tới lửa cuộc Hung, truy đang tới Nô nguyên khói cùng bất bị.. hiểu là cuộc am quan kinh Vậy việc hiểu thông, hay công hiểu muốn, quan thời muốn hạ viên bệ thông sử viên? trở các quý vi nên xin tiến nhà mình ngạch hợp, từ Trọng hơn huân một cử Thư hạn Để Đổng trăm tới hành lý pháp của hợp.,,,,,,,,,,,,,, ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,, ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,," liêm nhà với chia cũng nói dâng rồi Vân biết trẫm này sát tú, mẹ tài quá cử hiếu cha nói còn chữ, của tấu cực không Lang thế đoan." ngựa không nuôi gù:" ngựa phải là này quan, đọc chăn nuôi trâu sai Lưu sách do lời, Triệt phải do chăn người dân gật phải trâu thì, còn làm phụ Nói trách quan người chăn người. cuộc nói tú Thu ưu người khảo không trọng một qua Trọng Triệt hôm còn tham rất chỉ gia thí phải mới những dụng miệng lời, Đại tới sĩ cho Lưu mới thông đó Thư Thế triều được, nay lâu đình tử Trường trả tận nhưng Đổng với."" từ không thí lúc luyện thể được lấy không, tướng Thế đó những trẫm biết thể mới con trưởng để đó mạng tập, phải của sinh khi tới uống càng sĩ cho lấy khảo nghiệm của kẻ đều mỗi, dân cũng dàng những ra ra nào dễ không kẻ người thành kinh trẫm. tư duy từ nhiều vô được lối đó đạo sỉ sự rất sỉ Kẻ, cường do tìm lý luôn sinh của vô mình cho ra mà. trăng cõi múa, đời người hơn vui, ở bóng theo Đứng dưới Gì lên. còn văn Lang Một không biết truyền chỉ Lặc, tộc thất đạo có xuất chẳng thể hiện tuổi, ca nữa mấy Vân tên bài không tiếc ai, cái là bị nói Sắc mà. khép đầu Khảo Lang bản ngay tấu viết ngồi, ngẫm luận lại lắc đầu thí ngoài cách, với huyên náo bút nến, suy mài, sự Vân, lâu bắt y mà khơi tuyệt cửa sổ ngắn khẽ trước mặc cầm --- bên bàn rất. gió sợ cưỡi chịu điện, Ta Nơi rét muốn cao quỳnh không, ngọc trên đi nổi Lại lầu." hậu hoàng là Đó lời:" cực đoan mới mỉm Vệ cười. cạn Chư, vị.."
Vệ hoàng hậu vội vàng nói:" Không phải, không phải, thư do hữu thập di Địch Sơn gửi về, nói Cư Nhi ở Điền Quốc bị bệnh."" Nghiêm trọng không?"" Tiêu chảy không ngừng, y giả nói do không quen thủy thổ."
Lưu Triệt ồ một tiếng:" Mang ít đất trong Trường Lạc cung gửi cho nó, khi uống nước cho một ít vào, sẽ khỏe thôi."
Vệ hoàng hậu nhìn Lưu Triệt lại cúi đầu xử lý tấu chương, không dám nói thêm nữa, lặng lẽ lùi ra ngoài, một nữ nhân cả đời sống vì nhi tử, lòng cảm thấy vô cùng thê lương.
