Người nói một đằng, người đáp một ý, Trác Cơ không tiếp tục chủ đề này nữa, rửa tay sờ bụng Tô Trĩ khẳng định:" Hẳn là một nam hài."
Tô Trĩ gãi đầu:" Ta cũng thấy là nam, còn nghĩ sư huynh sẽ thích, nhưng huynh ấy nói, chỉ cần là con của chúng ta là được.
Cô nói xem, nếu ta sinh luôn hai đứa, một nam một nữ có hay không?"
Trác Cơ hâm mộ gật đầu:" Thế phải có phúc lớn lắm, tỷ tỷ nhiều tuổi rồi, đời này chắc chỉ có một mình Vân Âm thôi, Vân thị nhân đinh không vượng, muội tử nên sinh thêm vài đứa mới được."
Tô Trĩ nhìn vóc dáng mạn diệu của Trác Cơ:" Ba mươi đâu phải là nhiều, ở y quán còn có một bà bà năm mốt tuổi sinh con đấy, chỉ là quá trình hơi nguy hiểm..."
Nghe hỏi bây biết có tư sống, lấy được thế như Đê nàng:" Kim Nhật không nói tim thể Vậy chặt trầm chân giờ đầu thành không? thời, là cảm không nguy ra nghĩ nghĩ, cái suy này tát hiểm có một, ổn Nhật không định do suy hắn, lối mình Không Đê cách xúc nghĩ nhất suy thấy mà nên đó ấy Kim."" thư moi tới Tiểu đọc một tử, cao minh thuật có sống chặt thì thể y nói tiếp tim cực cũng đầu tạp số điểm." đang quay Đê nghe rửa hách nhìn luôn Tô Trĩ lên, lại ngồi ao chợt vậy lửa Nhật liền đầu, Kim nước thấy bốc, tắt vừa như một thấy vốc câu hống giận ngúm mặt bên." như nếu với được, dù ngươi không lâu đâu ngay nhất đường cao đâu, này cứu minh mà tim:" cười bụng đây hợp tử chết lớn Tô đừng Trĩ chặt ngươi, ra bụng tại, tâm to cái đầu hoang bị, từ suy moi nhận cười tiểu chắc hồi, vậy giả chợt không tư nữa ta này ôm Chẳng khẳng, là cười y biết ngươi nghĩ định ra sẽ của cũng." một lực theo có:" Nếu đứa là biết nước thì mấy chẳng con người ta, tốt nỗ trai trôi đời à nếu dòng nửa Cơ phải dài không thở Trác?.." tới thị liên y học quen nghe Trĩ chỉ giáo ta chịu mình có háo thì không che người, nói thỉnh truyền quan buồn chuyện:" dấu gì đang cần học, hẳn vấn chán tinh Tô thụ được thấy Vân gia, Vân Có cần học, hứng hơn đi thói, ngại gia thần có muốn không chỉ." sống chặt cách con bao Tô Vân việc nói định chặt làm người bí, xưa họ Nhật bị thế Lang pháp Tô đã vậy, chảy chắc chết nếu khi moi tim nay hôi nói đầu, giúp mồ nói thật nhất sau Đê đầu người nghe nhà của ra thì tim gia đã, chưa lại không mà Vân đầu moi đoán bắt suy Trĩ có giờ cứ Trĩ Kim theo người.. ngạo cái nhà kiêu tỵ sinh đi Trác ta muốn thong Tô lại yếu ghen cảm là giác đủ một phần làm khắp, dễ chỉ Trĩ nở người thú là chủ vui bụng, lấy đi này từ chỗ kiếm mới khoe dạo được thả cho Cơ. nghĩ suy phải lại Mình cần."
Tô đặt giỏi là chén, tình không nữa xuống:" Trĩ tới Tâm vốn thế, Cơ uống tốt không rót Trác tệ trà." Này ta bẻ, hoa tử cho tiểu một ít. chỉ thể thì có tạng ấy không lục nói mổ, lai bây làm bụng chừng điều thôi mới giờ Tương sẽ sạch, rửa được mà tới cho phủ ta ngũ . lệ gọn qua viên Lang động đại châu thị khi khả hình, ngừng chấu định Cùng đội đội lòng Môn Lang Trường, liên như tục Vân Vân Vân ổn với rất đợi cung quân trang, tăng qua bạo lại nhiều, quân thu lên nô không vượt vượt năng. cô đi, tiếp dạo tục tiếp Được đi của ta rồi, đào măng đây cô tục cứ." lỳ bụng thở sờ Cơ, rồi tiểu phẳng thú trờ đào chẳng còn giỏ, Trác cái xách măng đi Tô nữa, lâu Tiễn hứng Trĩ dài về. vốn như tại là bộ Y tự Tà làm, đại nhỏ bộ cha lạc đệ ví gọi có, bội đệ Trật lạc nhi Người, Nô cường Mạo cái ca do Hung, diệt gì tự đại cường cường giết Đốn tử gì, sống phản giết lớn, đại tiêu ca .. bay gà nhà con móng Một qua một trước, chim hắn là, ưng còn biết của con rất, ai không mắt quắp bay thấp. mau bị chắc tim tim, đã người chóng ra này một thời vào lấy chết gian tim quả chưa Nếu, thay thay sống thể còn như trong có. cường họa gà ưng bắt đủ, ưng không do hậu gây Như, giết mà chim chim bị đại như đều người bị."" thời Có tim vẫn dư đập, tiếp người bị gian một điểm thời chặt dù, chốt ta gian tim cứ nghĩ ra đó mấu đập là tục đầu. tệ tỏa Trĩ bó cao ngửi, mùi ra từ đưa ngạo nói lên nhận Không Tô, hoa nhị lấy:" hoa mũi. những chân nghĩa gia, bệnh trị bó chứ y chết, nặng kỳ đều có có không Chuyện:" là thực có hạn chữa bị chết đứng kỳ thực bởi, lâu Tô khỏi chết là người được sen thuốc Trĩ để người thì làm nên ở thế, chữa ôm thể lan còn rất ngồi bệnh sẽ mới phàm không tê có thuốc can không ta câu nên hữu bọn. bên bẻ bờ, nhỏ cẩn ao lên bó nhất đẹp Trĩ, tìm bông mới cái cho, thuyền thận vội gai Tô đưa lại, Tim xuống mạnh hoa nhảy đập." có khép thì năm phơi người pháp trong dắt, tuổi hồ của con Bình lừa thể lại không chỉ mới biện khi xưa tựa Con, được thích đúng thụ thế nhiệt Lang, đi lại cơ ông Tầu chẳng lùi Vân, mắt không là đành có, lại hưởng nhiều, giữ nắng lượng .
Lão qua hán thể tiếng rơi vỗ xe Nhật Hiện chưa vào sâu, Sơn được xuống dậy làm một muốn cổ chuyện ngồi dưới, núi sinh chim cũng gì trời, hắn vào tên cảnh Đê cảm chẳng đất ở tâm quát đánh mắt đó mình, thẳng lọt dọa có ưng chim liên mũi thái Kim bay Ly mẫn vào lớn, bật giờ xuyên ưng tháo bay tưởng đang bận, hắn nhưng trạng trên cánh bị giật con."
Nhật đống trên và nhiều nghĩ tới trắng cỏ phản bềnh báo một trong thị đi, nằm ngồi khô trâu cái xe cỏ Đê rời thù, đa Kim rất khô là nhìn, bội quan chở mây Vân phần lòng của liên chuyện bồng." nhân Tẩu đi sao nàng khó người, hâm mộ sự ta đời đoán:" Bình cả không Phu tâm ra theo?. nhiều cảm biết biết mình nhiều sâu, không y Ta bao càng ngộ càng nhất nghiên phát thuật hiện năm là điều thì cứu. ngồi lang gật hành ngủ hỏi, nào về Phu tóc nhân râu, bạc phơ hoạch dưới, thu thấy:" thế cười Bình Cơ Trác Tẩu?"" thế cũng, không cuộc nhân sống, phu Phu kỵ kiêng gì, thể nhàn có như cũng an tới chết đời, có tốt không ai tệ không nhân." không vướng lòng cao y lòng gia khom hỏi sinh Nghe nói dám:" không hơn đầu là tiểu Kim Đê lâu nghi đã, biết nên để có tử Nhật vấn, trong Trĩ nữ tiên trong thánh đã, Tô không có mắc thủ người? ao đẹp rồi trông bó đi một Trác lắm chum vừa nàng hoa mới trong muốn sen cắm, Cơ nhớ qua, cũng Lúc cũng.
Đây là vùng tinh hoa của Thượng Lâm Uyển, không cho phép có sơ xuất gì, người Hung Nô không nhắm vào đây đúng là nằm ngoài dự liệu của Vân Lang.
Phía sau Trường Môn cung chính là nông điền vô biên vô tận, cũng là mảnh đất lớn nhất mà thiếu phủ giám sở hữu, lương thực nơi này sản xuất ra chẳng những đủ cung ứng cho hoàng cung, thừa ra còn là thứ tốt để hoàng đế ban thưởng cho hoàng tộc.
Tương ứng với nó là nơi trọng yếu lại quản lý lỏng lẻo nhất, quản sự nơi này mang danh hoàng tộc, ngông cuồng tới mức làm người ta không tin nổi, cho dù là đại quân Vân Lang muốn đi qua còn phải lấy ra ý chỉ của hoàng đế còn nói gì tới lục soát.
Hoàng đế gần trong gang tấc, có thể nói là ngay sau lưng Vân Lang, xảy ra chuyện như vậy, y lại không hề có ý bẩm báo hoàng đế.
Sở vương tôn Lưu Thụ là một người lòng dạ thoáng đạt, hà khắc với hoàng đế, rộng rãi với tông thất, Vân Lang và Lưu Thụ ít tiếp xúc, nhưng Tào Tương lại vô cùng quen thuộc.
