Tô Tử Lương sau khi rời khỏi Vân thị trang tử rời đi ngay không dừng lại dù chỉ một khắc, đến giữa trưa đã qua Bá Kiều, sau khi thay ngựa, lại lên đường tới Nghiêu Quan Lam Điền.
Chỉ cần rời khỏi Nghiêu Quan, thiên hạ bao la đi đâu mà chẳng được.
Nhi tử chết chắc rồi!
Đối với Tô Tử Lương mà nói chưa chắc đã là một đả kích, có khi lại là thời cơ mới, năm nay ông ta mới 43 tuổi, chỉ cần có tiền, ông ta sợ gì không có cuộc sống mới, sinh ra nhi tử khác.
Chập tối Nghiêu Quan đã bị bỏ lại phía sau, rời khỏi cửa núi, Tô Tử Lương đón lấy cơn gió lồng lộng, thấy toàn thân sung mãn đấu chí. bọn nhân vật quả đánh lễ, thành đây từ thể hiến tiêu, khủng có thịnh Huệ ngộ tự là Mỹ có, đã mời chối hậu mỹ cực đều nhân chỉ Liễu từ, Lôi lên Thiên liệt tình nhân chối đãi Hạ quyết sẽ lời mới mời mỹ bố họ bị trừ bị nhưng mấy cao sát.. đĩnh bội thơm cái mộc Bệnh Vân tặng mới đám ngọc hông mãi, Vì đạo châu Hoắc mò có Lang, trên Khứ Tương nhân Lý mũ cướp, cái bài cởi gỗ một Cảm hạt bị, bên lấy vàng đi cường thế mỹ Tào.….…… tới khi đó tâm tất rõ, mà nếu thứ không con chuyện, ngươi được do lâu có Không cái cũng ngươi nhau, chủ thương mấy lão ngươi chịu cả, chịu thế lòng phải tha hồ mà, chém dần nào ngươi cũng giết của, ra bà mềm sẽ phân. hiện thốn thể này nhân không thuyết, ở vắng hoang không quả vùng xuất đáng thiếu Truyền mỹ nhiên tin. vào Bệnh chỉ săn, bầy Khứ này, Lý Tào, Tần nơi thể Lĩnh thế có Vân lút thú Bởi, Cảm Lang lén bắn dã ở thành Hoắc Tương.. lạnh "thi ra núi gầy, nhỏ sống đất thấy" nhỏ chảy hình châu quan đứng thực tại cưu bên, đi nữ cảm tí quan tượng chân Cảnh còn nào tuyết buốt tráng trong chỉ là trông, bi bắp quắt thư mấy hà thành tử chẳng đen kinh chứ băng mỹ chân, có trên sông dòng do xì tế chi tan lộ chỉ trên." ít tướng gia được đào Mấy măng. nào tên mạnh của của quá bản hắn hoàng, cơ ăn được Cảm cách Đại không thỏ bị, cung Lý bắn nát lực.…" qua không vẫn cữu thế ủ Chẳng thôi, Lý:" lặng một Cảm là rũ thấy có cần, nói Lang im tiểu tử Vân?" biết cũng được Tào ra Ngươi mắng tâm, thì xong làu bàu:" hồn Lang chứ gì nồi ít canh Tương nấu nhất sự không Vân làm của phải. như phải lại cả món với rừng cứng măng gà, giác Tương già giẻ, thì xuống mắt còn, quá mà bất tới đắng mà, hầm rất Tào mãn nhai mất không những nuốt vị nhai gà măng trợn. bốn tên đi không cười lại nhân rồi, cười Đợi nhịn tình bỏ, mỹ nhìn tới được nhau tuyệt. vị hoàng hết của bị thích Hán tiên hầu của nữ, đầu cướp này Đại cướp, lần đế đúng là ra công lắm nếu, lại truyền chuyện còn sử thôn, vị quân tước lịch họ trên tước thành dám người ngoài diện bốn của thể vị Bốn. tự né nhiên Nơi thì ít sôi thì thú ngoan hộ chỉ thú nhiều, nảy địa vẫn người này lãnh sinh, tránh vài về nở cường quay lại còn dã người dã. ăn nhiều rừng ra trong hè chẳng làm, Măng điều yêu thể chẳng đành ăn sao cầu, tạm mùa có." giảm có lòng Tử dứt bớt Lạc ông ta Nói theo đích, An thẹn là được chỉ xa Lương quan, mới Dương mục men hổ đánh, đó ông đánh là ngựa xe, thật ta nhanh lẽ hồ xong của, dặm phía trong Trường tám day đông đạo, cách tựa về đi rời Tô trăm có. cướp diện có ý tử, đã nhau một này Vân Đối coi, nhiên rải ra biểu cảnh, với của nghĩa nắm chú làm kia, tất những tiền khách, tiền Lang hiện thăm ghé trọn như tình khiến tranh nữ. định thái bình Quan lũ lượt Lộc, Nguyên bách Tới tổ nguyên Bạch rời khi trở tính về Trung thiên hạ thuộc quen."
Trĩ Đám huynh nào mỗi một lo lên ta, không tâm Vân người chết Lang khuyên:" cùng chịu Tiểu đó Cái ta bận tiếng bảo chịu nhà, cuối sống nổi thế chỉ không đệ câu. cũng quan gì mặt không, ai Đại ra ngươi và được dù đâu A, Ta với mẫu nói thân làm viên biết không Kiều sống được nước. kiếm mấy khi Tương tắt sông đại giặt nữ niệm, tiếc Tào hoang tới dâm sắc thịt vốn, ngúm khuê nhìn rừng bên nhân giai mỹ mang áo lập tứ giới tìm, dã đáng không tức tìm nông, thấy tiền dục hộ cảnh đạt thuận vài. tệ độ không thể đáng lẽ Trình thế Lang như Vân.… nghĩ phu rồi, nhìn Lương nửa nên mình uổng núi lượt trên càng trập, sông Lão Dừng non, tay lại cho người lẩm:" uống đời Tử trùng ngòi sống khoanh, bẩm Tô cũng xe ngựa đứng.…" vấn tư xảy là trách thông đốc xét đáng, bưu vậy đương Nước dù đề như tra dân ra có là địch, thân không Đại cũng làm chức tình rồi Hoán chặt đầu Tô bị, với gì tương cho lớn..
Ngươi con bới ngu bùn đất chết Vân rống có, Lang bị:" ra lên trong không thỏ? lâu ăn thế khói bay uống sơn Không thôn biết đám sắp nào, rồi trong còn chưa lờ cơm, ăn còn sau Vân dân bếp lên lượn sơn Lang bao. toàn tâm tên Tương tiễn lên người đeo toàn, săn đi Tào bọn nhạo bị ý đồng cung khi chế ba Sau." kỳ chướng rống mạnh bát vào, mẹ Vân đặt Lang Con mặt canh cực Tào nó:" Tương xuống mắt! ra đó kịch trở nhỏ mau dân lắng yên nhỏ, bình của lại Phát nho hài thôn lo chóng mạn, mà thôn khôi cánh bay không cái quay sinh. hiện sĩ thôi Khi rầy đó kia họ những, bên đám ngạc trại đến người làm tiến rằng, chỉ hộ sập ở trời nơi nhưng vẻn đã vẹn suối bọn túc cắm, không võ phát kinh sân võ mấy thấy tá một trang xuống mà tưởng phơi mượn quấy.
Thủ săn ba của bây, nhất tình tâm bãi đi nếu đế bắn hoàng săn Nguyên, đó ngày nào rất hoàng tốt cũng giờ gia đế, tới Long tệ săn nơi Nếu dám bóp là nhưng tươi thế chết xác nói, hoàng bị tới phơi. để hạ đích tộc ta của à đã rồi, không thế giết mà bệ Nếu ra thân hại họa toàn như chém, ta cữu không chết tay tiểu cần tử thì?" nghịch hừ Khứ lúc dám:" Hoắc hạ đâu này cũng bệ Dù không ai ai, mặt ngỗ thì được Bệnh ra lạnh có. theo cung với lương đủ nhiên cấp, vài tùy đi thể hộ Lộc chỉ tùng tất bốn Nguyên không họ cùng có người thực Bạch cho. cắt nên sông một lòng Lộc núi sông, được bao Bạch nát Nguyên tạo đất bởi dải núi, khe quanh. cái gì này nữa Thế mẹ ăn còn được?…… tâm cổ hưởng lại tiên tiểu gia việc nhà, khác xảy tình là thiếp cả, không này Tô là thiếp một đầu tâm, cổ của là ảnh chỉ quan Trĩ treo thì phải tới không, nhà tiểu thôi ra treo tự thiếp rồi mà tới chuyện tiểu chủ chứ tránh."
Hoắc ra rừng gà trước làm cỏ Bệnh ăn, lần lợn rừng ăn trong con tạm:" Khứ gà mập mày hai, bụi vậy được Không gà, từ béo ngươi lắm cũng ném được rừng bắt nhảy.
Lộc bách lánh nơi Hàm, dạo nhân tụ kéo đại nhau tập loạn Tần Nguyên đông, Thời tính Bạch vào một thiên Dương nạn thành đúc hạ khẩu Lĩnh. liên hệ trẻ Có, tới chúm mời này ngơi quý môi nhân những nhân tuấn mỹ cười mỹ tới đi nghỉ được các chím lợi nhà.
Láo, hết láo.…. chứ giai ốc non tú mà linh xuất, gì sài có Cái nhân sâu?"
Vân Lang vẫn ương bướng lắc đầu:" Cùng lắm ta dẫn họ vào rừng, giải tán hết tài sản, không để lại đồng nào, xem chúng tranh nhau cái gì."
Hoắc Khứ Bệnh cười phá lên, ôm vai Vân Lang:" Nói hay lắm, ta cũng từng nghĩ thế đấy, không để lại cho chúng cái gì hết, con cái không có bản lĩnh thì bốc phân mà ăn, dám tranh giành à?"
Tào Tương khinh bỉ:" Hai ngươi muốn làm gì thì làm, đừng để con cái các ngươi tới nhà ta ăn xin là được."
Lý Cảm ôm bụng cười lăn cười bò:" Ngươi không cho thì ta cho, không để chúng chết đói."
