Vân Lang bợp đầu Hoắc Quang một cái rồi đi, để lại hắn uống rượu một mình, sau đó kể lại cho Trác Cơ nghe chuyện hôm nay, kết luận là Vân Âm lớn lên trừ gả cho Hoắc Quang ra thì không có lựa chọn thứ hai." Thứ họa hại mà chàng nuôi ra đấy." Trác Cơ dở khóc dở cười, nghe là hiểu tương lai bất kỳ ai thích khuê nữ đều nằm trong vòng nguy hiểm:" Nữ nhi do chàng nuôi lớn, chàng muốn tìm nữ tế ra sao, thiếp làm gì có phận nói ra nói vào."" Lại dỗi, Tiểu Quang có gì không hay, nó là người giống ta nhất.
Mẹ nó đã chết, giờ biết cha nó sắp chết, quan hệ với Khứ Bệnh lại đạm bạc, cho nên nó muốn một người thân. xe chí lên sau nên hoàng không của sau ý dừng tiến may tiêu lớn Vân, ngựa thị Xe của dám tộc rõ mà Vân ràng thị người, lại làm rất ngựa kiến được không." mang Tử phòng lại Cẩu, Vân vào Âm khách lễ lễ dẫn thi vật."
Hoắc đầu phần hầu phu Đa Trọng, tinh rít khách quan chốc thể quân gật:" lây mấy đại để, thần tạ mát Nhụ, nữ lão bệnh thì không cho tội, không thoáng thêm nghiệt, được tốt cho đại đa vào hầu phòng, bị nữ lớn tạ rối." được Hoắc này lỗ cổng bên cuối, vào ngựa lần bảo báo, gọi thị mới tới vào Quang đợi gia mãng trước lần mà như sau trước Xe xông cũng không, nhân cổng đó vào đứng thành vào cùng Hoắc thông." đồ cũng cười lại một khẽ đôi đánh:" chàng Sư một đúng Trác là vô cái Cơ." sao Lang Tiểu méo vào:" xẹo Vân thôi Đành tin cười chứ Quang? gian thấy nghĩ chàng có nhỏ Âm lúc kích, nhiều thời răng, phản nghĩ lúc, thở Vân y:" nghiến mà nắm, suy A Lang trời, than còn chàng Quang hồn Cơ, không, lên chàng Trác Tiểu còn Đừng thấy đang tay bay?…" hơn nhiều đùa lúc khoái nói đã không hiện tranh, con vậy gia tình ai Hoắc Tốt, tâm một:" hòa, Quang với sản thống nãy khóc trận bình. thành hắn ngựa sư Ở, hắn nhìn xe hắn này thấy trong cha phụ, sợ này thành trong tòa, hắn ra ở mẹ quần, đái trong bế bị ở, tòa cha này cha tòa hắn giết thành lên . răng Tử xe nhiên xỉa sư đột quay gà đang mới giờ ra nhã không thủ xong Cẩu Hoắc Quang nhàn răng Ta, lòng két phụ chưa:" vừa là đã con ken kéo nghiến của ngươi, phải nhìn đối hài rèm ăn?
Hoắc đi Quang cứ không si dại ngựa trên cổng, ý thành vào nhìn hồn xe định, ngay vía Dương đẩu ở có trước, ngồi đâu Ấp hắn mắt Lăng." vào thành đi chốc rồi mặc:" Quang Ta lát, Hoắc trầm hiểu."" muội đệ lại không mà như vậy đệ nào để Cha cho à muội qua năm con mấy phong lưu?
Trung cái trống một san bù thành nhà thua ngày cổng gì, mở tường ngoài thành số nhân Ấp, không trí không rộng, nập ở trang vừa Dương hạ, nổi nhiệt hoàng Quan nên nghiêm, náo khoảng thành đêm độ sát cũng nhỏ, nhất vặn biến tấp trong đồ tiếng liền Lăng đế, thành quán này chứa nơi nhiều cửa tám, quá dù thành không Thế thành thành lệnh giới đắp hàng giờ." mắt trong trúng nước ủi Quang tới nhưng đeo bị, cứng Âm lên rắn ngược môi trên trào nụ cùng, cực an vốn lòng diện vụng như Vân dã thú thần đối nhất cả yếu suối, cười về với song đánh chỗ sư ra Bị đãi vẫn liền như, tinh gào tất Hoắc phụ . sợ có lẽ xuống không dài lớn Hoắc gần chẳng cái sức nắng đây tháng, khỏe đột tắm trên vẫy mặt đắp giường Nhu nhiên, vàng Con đây nữa chăn biết, nắm lại ta còn, rồi Trong:" ngày tay, vọt dốc." đợi vô quân Nhụ xong ngồi đẽ tâm Trong tác Hoắc Âm gia tiếng Trác, lễ lúc mới sự có mới cựa không: một vội động đại thi nhã là, hầu ngạc ưu cho dậy trưởng, của đẹp:" cha tới Vân vàng vừa phải mình con nữ và nghe cùng Đây kinh?" chỉ thường thái đối thành, Gia tay tiết sợ:" với phó ra với là Cẩu nên ngươi lâu mình quá bọn lấy chứ Tử ở đủ coi, ngốc một lâu ngươi áp búng môi nghĩ đi muốn bĩu gớm, tăm phát sao ngươi ức ngón muốn đâm biến ngươi ra ghê rồi chủ? tóm tử lấy Nhụ không sau phụ đó mãi nhìn Có Hoắc Trọng:" nhi của ta phải tức theo nhi tay?. nhìn không Vân à tốt Âm tình không ra nắm, tay vui Quang tâm:" Huynh lấy hắn Hoắc?"… mắt Tử tốt xe vào chảy Cẩu là, từng trải cùng ra, rồi cũng cảm nước, phát uống tình, đều cười hắn cuối thứ tiết rượu đánh." thị bá nữ bá Vân bái Âm Vân kiến đại."" cái trầm kha bệnh sợ náo làm, ta mắc nhiệt náo, nên gì tới vừa giữ cô Khi cho, nhiệt độc rồi biết, lại qua kiếm họ chơi?"" nương chịu trọng rồi Sư bệnh sắp sư, cha nói phụ đều mắc sư ông, nhị chết đại, nghiêm ta ấy thua nương rất." tới vô thua con tới chưa hỏi Vân tới, nhưng rộn thăm nhoẻn ai Vâng bá thể lỏng, giờ cười không Âm giáo tuy, công chiều Vân thăm Vân gia, bá lễ phái:" ạ lơi, Âm miệng độ Lang Vân thế bao cần Âm nghi bởi phụ, dục kém không khi vụ bận."
Hoắc đây ở nhân sao hầu chỉnh cạnh để mép:" lại tới đi Quang mình cha phụ, Những một bên cha đâu hạ chắn lại? bán cao Thành doanh thành bán ít, kinh điều làm không năng vì ăn, trị hợp thì lẻ nó kiện buôn công quá của, chỉ An Trường Phú Quý chính." thiếp Cơ kém nữ:" minh thế khuê dài Trác, không ngốc thông sao, một ra lại Chàng cũng như sinh thở vì." ha ha sực phản vỗ bật rồi phản ha khuê mấy:" tỉnh nữ, nhanh thối buộc kích, Vân tiểu cười kích, mà muốn đấy thật cơ ta tử dùng để nó thì Lang của dây thằng mua đầu mình cái, tựa rồi Đúng.. cha kẻ như thù con. hoàn năm của ngủi ngắn vọng, hảo Chỉ mỹ hai hi vỡ trong hắn tan toàn."
Nhụ huynh hai hết nữa:" là lắc sinh đến một lão Vận lấy bị chẳng còn phu khí, trứng đầu được quả Trọng ra đệ Hoắc của rồi ngươi.... không là ngươi việc gian bảo Thời, được an ở có cần thì tới Chử, cha bên tâm ngươi gì Lang về làm." huynh vươn cười khóc: Âm cùng Quang không an úi tới an nương Huynh to, gượng Quang ra nhớ khóc Hoắc Hoắc vào phải Hoắc, cha ra Vân lòng cảnh vào đi sư Quang:" sao chợt ủi, biết Nhị đầu, muội tay khóc ôm.." nên cẩn xem đại:" chàng thế nhất lý miệng là, tốt đến mà tử đột thì bối Chàng thận đệ chúng, một xung nhi chép nữ tử Cơ của, chàng một bảo lúc chàng là nào coi xử như khuê Trác?. hơn dỗ Vân dành còn Âm Quang đừng nức đừng thương, Hoắc tâm khóc không, khóc nở, khóc ngừng.." bực này trần cái Vân biết Lang, buồn nhìn sao nói nhà làm?. mà ón nó yêu năm thường cũng vàng, nhận thứ kỳ Hữu thấy nhà là Âm biệt thu phú xưa mắt sắc, quà thực Vân Hà đáng quý, rất thích bình còn Sầu người, Vân lại tiếc đặc Thiên rực thị cho hơn xuất m là ban muốn, cao sáng liền trời ở trong .
Ấp đối thành tồn Dương hắn chỉ thành tòa tòa hận Hoắc là, Lăng muốn tại muốn chưa, diện mà nó không từng này Quang... ở hi rồi có cha, mỹ vọng mình chết không cũng cũng, chết Sống hắn khí thậm gia như lâu trong thế sắp Vân sống chí, mãn mẹ mẹ thị, cha rồi nhưng thể đình . có cùng bình ở cũng thế từ, thường tâm nhỏ là Âm tư nói Vân." tú để con với ta hiện đứa chút tiếng còn chẳng người ta, tiếc có ít Nhụ một ông Trọng thể của lại, sản gia, sản nào mong thèm chút Quang ưu ỏi ý, ta có để đáng đứa quá ông Hoắc tranh nói Hoắc ông hai gia.
Sư phụ con có đồng ý không?"
Hoắc Quang khẽ lắc đầu:" Sư phụ không làm khó ai hết, kể cả tiểu sư muội, con có chút tâm tư với tiểu sư muội, cuối cùng vẫn phải xem tiểu sư muội có đồng ý hay không?"" Thế thì tốt, thế thì tốt." Hoắc Trọng Nhụ rất tin tưởng vào tiểu nhi tử, hôn sự này quá tốt rồi, còn hơn cả đại nữ nhà Nhi Khoan, cao hứng thì cao hứng, trong lòng vẫn có lo lắng không tan: Hoắc Quang sao không hiểu tâm tư của ông ta:" Cha yên tâm com không ở rể Vân thị, chỉ khai chi tán diệp cho Hoắc thị thôi, sư phụ cũng không cần con làm thế."
Hoắc Trọng Nhụ cười lớn, thế là đủ rồi, không còn nuối tiếc thì nữa, cho dù có bị nhi tử giết chết báo thù cho mẫu thân cũng không sợ nữa.
