" Thuốc đều có ba phần độc, bất kể loại thuốc gì với phụ thân con đều không khác gì uống thuốc độc, vì gan thận ông ấy đã mất đi chức công năng bài độc, độc bệnh tích lũy trong cơ thể ngày càng nhiều , khiến các bộ máy trong cơ thể rối loạn mà chết."
Sau khi hòa giải với cha, Hoắc Quang nhận ra mình không muốn mất đi cha sớm như thế, nên vội vàng cưới khoái mã về cầu xin sư phụ, nhưng câu trả lời của sư phụ càng làm hắn thất vọng, khẩn thiết hỏi:" Sư phụ, liệu còn có cao nhân khác không?"
Vân Lang giơ tay bợp đầu Hoắc Quang:" Sư phụ đây là cao nhân cao nhất thiên hạ rồi, trên đời này không có ai hiểu bệnh đó hơn ta nữa."" Con muốn báo đáp thâm ân thì cha mẹ còn đâu nữa, chẳng ngờ chuyện xui xẻo này lại xảy ra với đệ tử." Hoắc Quang nói xong chạy ra ngoài, hẳn không muốn người khác nhìn thấy mình khóc: Tô Trĩ bế hai đứa con ngồi bên, giao Vân Nhạc cho Vân Lang, nàng vén áo lên cho Vân Động bú. với nhi bỏ sư Huống giờ họ chết, sống tử ấy đối vứt, hồ thế nương diện nào ông kệ?" ông bất nếu rồi:" sợ thoát, lúc nào thì biết và sẽ phụ sư, thể vị kỳ lo Phu nương nói bàn tay, Tô lòng trong gì vỡ trốn sống chàng, nớp có sư ấy quân còn tới tư làm, Kiều sợ nơm rằng đưa Tống đã, khó chết mật trong nếu nằm Hoán thiếp tưởng vẫn mất?"" con ông ông biết nàng Vậy mẹ phải được, để mà muội thoát, vận giao mặt ấy tỷ ông không vì cả, nể cho họ do may ấy ấy ta. à Lang tử núm muội thấy chùn thì lão chụt gỗ bất ngày đấy, nhi còn như giả ta của thì khuê thế cái bú bằng bà nữ khuê sưa:" mãn cũng Thường mềm mút lừa say nữ ngậm vú của vú Vân?"" rời không chém chịu nhận đi giam phiền, sợ bị người Vậy hầu quân đi, Hoán tự đưa phòng đầu Tô."" Chuyện gì?"" hạ đi người bệ nhận Tô muốn mang, Hoán Việt về rồi chàng Tùy bị."" sữa uống thì trâu Vậy."" Á!" biết dụng Triệt Lưu vô thế hãm thị lợi y thần tro y Tô thành Bệ hiển vi hổ nhiên hại Vân người, cùng đốt làm chuyện:" nói hạ Lang quán nhắc thẹn ngạc kinh khiến." thì ngoài Vân tiếng đi Trĩ ra Trường Thu phòng Tô, phiền Lang Vừa tìm lắc, của làm loạn Đại khóc đầu nghe. cũng đi này hắn xá lại ngươi nay trẫm ngươi Trẫm, nợ quan cho gì, cho chuyện tội của đoạt trở nữa, tước từ ở trả không hắn." lượng khuê chỉ hều đệ muội mẹ Muội lên, Vân làm giờ tròn không muội nhìn béo, bất thích:" đệ nhi cái trùng đang muội xem gì, cứ ước nữ Lang muội, thấy công nói, tử thích, trục lại cha muội nhẹ hét?" đấy một trải qua khuê nhàng thể nhở trận chưa nhẹ nhắn tục nhỏ nữ nhắc vỗ từng một:" mới tiếp Trung vỗ có ôn Lang thân dịch Quan của vừa câu Vân."" Sai." thư trẫm quan Lưu cho văn gập quan:" lại sai cứu hắn Vì chức vô, trước làm mắt ở Triệt người hợp, loại dụng thân đó hắn, trẫm không nên bản."" nhận mẹ được đi sống như diện viện thiếp một sư, chút thể tiểu đó, Lăng ở để coi Vậy là Dương họ trí quân hai, bố tử phu cho, Hoán đưa thiếp ở sẽ về nương tới Tô con. có dẫn gặp lúng ấp Ôn Vương Lang đi gặp, Hoán lâu Vân úng Thư y túng chút không hồi Tô. đi dày sư người Lang tiểu tâm Được tùy thành Nhìn khí lòng muội, bị mềm nhận ngạo trí, các nhũn:" ta nàng, bố được, Vân xua tay rồi, thế cao như rồi vò." lý thế Vân nữa đạt như Lang dấu không Vương thông Thư, tình che thấy Ôn."
Tô vẫn Nó Trĩ:" nương có cơ gì, mà sữa thiếu vú cãi.. đuốc thoải có không, vào địa tiếng thảm cháy Lang lao, Đi bên thi mái, thân có chỉ sáng toàn âm trong u, xèo chiếu thoảng xèo Vân kêu." cứu tử Có ngươi cữu mạng gì biết tiểu cái không? hắn âm của trí xử quỳ đành Lang đầu, không không dương thấy cái gối âm, ra nhìn dương Lại mặt Lưu đợi, Vân Triệt cúi ra."…"
Muốn loạn hưởng liếc hoa qua mắng sinh phải bù lộc, đầu hi vinh tù:" thụ đâu ngồi Lang ánh hoảng không tóc ra rối, phạm có thì hưởng nhìn Vân."" lão gì biết hết, biết tử cái Nên rắm không." thở nàng Kiều Vân phụ một, hắt ân ra thi đây tới lễ nói mình đáp nào cả: hơi đón nàng thế chưa đủ sư, nhún cũng Lang không dưỡng:" gì được nuôi còn báo Tống Sao thấy?" chuyên phú tâm thiếp Tống Lạc:" Kiều phụ rồi xấu tòa cúi một, nghe hổ ở ông viện gia Sư, làm đầu đại nói mua Dương nay. cũng rất tha cầu:" mặt vẫn quân cho người tốt nể, xin hạ Dù Tống chàng mà thiếp chắc tỏ khuyên, chuyện bệ chứng Kiều không thể nhủ chết là mà phu một, cao của bệ sao hạ diện." nương Lang của con hòa ôn cho thay gắng ra:" nhũ giọng được rồi thể cơm sao ăn tuổi, đã cố thật Nhi sữa tử hai mình có làm để Vân?" như đi này Lưu của dù rắm Nhận đánh ngươi, vẫn hài câu tay Mặc xua Triệt:" biết chỉ tử về cữu coi lòng tiểu. hầu hùng Ôn Thư đúng anh Vương:" là cảm nhiên thán Quân bỗng." ngươi ở trẫm không:" chuyện một mình điểm bực câu bài trẫm không quán an đổi của Ân Lưu, lòng Triệt ngươi mà của thật được biết sao, cũng do y là lại?" phải khách nữ thì nhiều:" vẫn nương à Động, nó ít vẫn rồi đủ ăn vú ca, no không cười tử Trĩ dù để là lại Nhi ăn khanh cho còn, nó còn chẳng Tô ăn ăn hài Nhi Nhạc ca đủ? hoàng đế đầu tiên vào của người ra được chưa tử Hoán Tô, ai lao sống Người mà là." cười thích nhìn Lang chuyện giản có đúng, khiến hạ Bệ ta:" vui thích hận tạ chuyện như lại ơn làm vừa, Làm cảm thế không ta vừa căm gì đơn phải mới Vân đức lạnh chỉ. đi phu đi Đại chàng đón lại Kiều Thu Vân đi bế vào qua, Trường lấy:" tìm thấy trượng Tống Động. được Lang lớn là Tô Hoán trong phải ngộ tượng thở cũng không cầu lao ra, dài tưởng:" gì mỗ Vân Sống gặp may, nhiều mắn rồi yêu tử đãi." bú đã Trĩ tử, nhi liền giao sửa bắt khuê Tô lấy đầu bú cho ra, người nữ ngẩn phun tới nhận." Vương nhìn bỏ máu sâu đó phạm nhân Hoán qua Tô Lang đời Ông hồ giam thấm người Vân kinh: dầu vào mặt của bên chùi chẳng Thư hơn đóng, bóng như đi chịu trong, hừ ngạc bao lại là đầy một Phòng lại trong lau, biết trong vậy ra tiếng mơ." Tô dở bú ngồi vội đầu xuống một Trĩ nhìn làm mặt cái cho: nữ dám bật Lang Vân mắt nữ bú ngoãn, Vân Trĩ đứng âm ngoan Trĩ trầm khuê nhìn Tô lên, Tô đang trừng cúi dậy của khuôn không khóc Lang toáng khuê.." rớm mặt Tô Tô không khóc, giận nước dám không Trĩ sợ trước Vân, rơm chọc y đi, Lang nhận về y nhưng mắt Hoán sẽ."
Biết lắc kiên đầu quyết cái:" gì Lang ạ Vân?"" là nhiêu kể hắn sắp chết vị hối, tới muốn biết hắn bao, nhiều trẫm đúng chuyện hơn mới đều sám, cho là Bất lúc vô." của hạ Vân Nhờ:" Lang điển đầu ân dập bệ. là trách đổi nàng cả tư vỗ cho tử Lang còn, lưng là nên lọt sao hơn, mình nữa không ít chẳng được biết nghìn năm thay sau, lời Nhi Tô khuê rõ tưởng nặng ràng con dù có nghe nữ không, không quá Vân Trĩ không."" ơn Vi tạ thần."" quân Châu Hoán Tùy chém, thường ở nói ra người về mình Quân điểm 174, lắm duy Tô nhất được hầu, phải chỉ thụ một nên thị chết 31 hình đưa, biết mang người này hầu Đại.
Không nhận được đãi ngộ từ Vân Lang, Vương Ôn Thư chẳng có vẻ gì khó chịu, giờ Vân Lang đang chức quyền, có được thánh sủng, y có tư cách đó, đợi ngày y thành tù phạm, hắn muốn làm gì thì làm rồi, đó là phép tắc sinh tồn của Vương Ôn Thư:" Người đâu, thắp đèn."
Hai ngục lại đốt đèn lồng mở cửa sắt đi vào phòng, nương theo ánh đèn tù mù, nhìn thấy bóng đen run lẩy bẩy trong góc, ngục lại muốn kéo hắn ra, hắn kêu gào thảm thiết, tiếng kêu đó làm Vân Lang dù có chút phẫn hận cũng tiêu tan nhiều." Tô Hoán!" Vân Lang gọi một tiếng: Vừa nghe thấy có người gọi tên mình, Tô Hoàn hai tay ôm đầu cố sức chui vào góc, la hét điên loạn:" Đừng giết ta, đừng giết ta, tỷ phu ta sẽ tới cứu ta, giết các ngươi, giết các ngươi …"
