" Huynh còn nói muội thiên vị, huynh mới càng thiên vị." Tô Trĩ không đành lòng nhìn nhi tử bị thiệt thòi, bế nhi tử lên, đi đi lại lại trên mặt đất:" Mẫu thân muội thế nào rồi?" Vân Lang không còn gọi Tô thị là nhạc mẫu nữa:" Đỡ hơn nhiều, có điều chỉ nhận ra Tô Hoán thôi, giờ chỉ cần không thấy nó là la hét gọi suốt." Tô Trĩ khẽ thở dài, nàng đã nghiên cứu rất nhiều phương thuốc nhưng vẫn vô vọng:" Vậy đã tìm ra tung tích thê thiếp Tô Hoán chưa?" Chuyện này Vân Lang không can dự, đám Tống Kiều tự phái người làm:" Bặt vô âm tín, từ khi Tô Hoán bị bắt thì tan đàn xẻ nghe rồi, nó cũng không có ý định lập gia đình nữa, chỉ xin muội cho nó ở lại, cho một miếng cơm là thỏa mãn rồi. nàng sao Lang gây Trác họa bao, vì Vân Tô suýt ra thị làm diệt hiểu Cơ vì muốn mẫu giờ lại vong này của Vân Trĩ rõ được điểm mà không thêm, nữa yêu mà thương sẽ phụ càng nhưng. lớn tuyết cuối tới vào sự đông cùng đầu Trận cũng tiên mùa thực." Muội vọng nhiều xa Hàng Trĩ gì rồi Hải Vân:" nhìn hớn còn kỳ lần Bắc phong thành sẽ hơn, đã hở sẽ tuyết thấy thấy có khi, ở Lang này Tô ta đầy Thụ đi. gió sen đài đài vẫn nhẹ khô cái vài, trống bên hạt bẫng bẩy hết, thổi còn rồi run trong Mặt, rơi lẩy qua ao quắt là làm.. trên cao trông hơn Tuyết dày mái, cong lớp làm nhà đóng mái càng. họ vàng Mặt trên một cành cây chạy, có tán cả trải lần tầng đống tuyết đập các vội dày bận trúc, mỗi trắng đọng làm phó đỏ đập tuyết xuống tuyết, dịch đất lại dùng bỏ rộn.
Lang độ yêu luôn ngờ thái dù cần Tô với Trĩ là nhưng thương, Trĩ bạo thô nghi nhất Mặc Vân Tô được không của nhất. tới rất Hồng bên nóng Tụ còn, cùng bánh Vân cuối Lang:" Vẫn trà ngon, cạnh với uống lấy cái." ấm như vẫn mẹ đi nhà ta xem thì vỗ bé sưởi, chơi cô Trĩ dùng là Tô băng:" lớn Vậy Lang chẳng phải Bắc muội, tuyết có làm không tới nghĩ làm đầu rồi Hải chịu nơi người Vân?" ra khuất trút đi thì ủy bức bối, bản Có đừng gì thân." ở nói nóng ao Lúc trẻ Vân không bánh nói Tụ Hồng thấy, rộn vậy:" bọn đang chúng ta yếm nước phát bận nàng, cho nhỏ Lang âu." mới chết chết cùng:" Chính trong nhau Tô vì huynh Trĩ nên ở huynh đưa, chúng nguy băng viễn nếu đi muội, ta muội muội, ngạnh hiểm về huynh nhà ương vĩnh muốn cùng thì. lực biết phu giá tử là chiến cách qua vô, nghĩa cùng nàng sắc mệnh sau, phu vì từng là hơn nạn biết Hồng đại trải sinh đặc trượng nữ Tụ trượng tìm, sẽ sống khi tử chết mới nỗ quý." phu và Cũng đệ nhìn không biết phó nàng thuê đệ người viện an nạn Hoán một đại, thở thân cảnh ở, nhỏ Lang vài Tô không dài Tô khẽ đành: Trĩ đó chết cần trượng:" tỉnh tử, nhân mua mẫu Vân, con muốn thấy bài nên." nam hận làm Cơ:" nếu Thiếp cũng tử thể nam sống, không như là Trác sẽ dài tử thiếp thế thở." cần tốt ấy là:" gật ông lo nghĩ người, chẳng sao Muội Vân sót thế là sống biết, làm đầu Lang."" thân Phụ ." đi hay không có:" thích chức là dĩ Vân quan tới, khác của ta sai chẳng Không triều tướng lên sở đầu lắc Lang, gì thừa trách do ai ta hết." sao Thiếp Cơ lườm một Trác nói:" cảnh cáo cái?"" gia nàng nói thế rồi, phục giới là này à tới ta để Gia, ta hưởng phúc không?" lạnh Tô đông người nơi:" biết ở, sống ta hơn muội tộc lắm nhà đấy rồi, mùa theo Trĩ, họ nghĩ nữa đấy thú sống bọn sẽ nhà băng đừng lạnh dùng, ấm Đúng càng làm còn qua tuyết có băng hứng. sách chim lên vang bỏ, bay nhác Tiếng chút rồi se tuyết, nháo biến m ất đám đi bụi lại đọc." bên muốn bỏ khác đàn thấy Vân, vẻ nàng sai lắc, mông không của Lang hoàn dáng nữ khi đi đáng Nói ghét ôm nha ở nhân rồi. áp qua chú Dáng tử đi ngợm Trác bài sách con thôi lòng nhân ấm, dùng Cơ thanh tóc nhìn như, Vân cần đầu đỉnh thu, đủng cười, vẻ mãi chán đám vỗ trẻ nhìn sau đứa xõa y không, đệ giảng bé nụ xuyên thoảng Lang sách rất một lưng nắng thi tâm thấy không tay một chắp bài nghịch, học đã cho ấm cuốn hút nam." mẹ thế hồ được Vân:" khó đâu Lang đưa nguy lúc lường huống cùng bên rứt, điều có muội lần đã chó dù, đi cần sẽ con cũng hiểm cùng dậu nhỏ, cạnh một Nô nào ta Hung nghĩ sợ này Có còn ta." sớm nói Lang thì đỏ một lưu Hạ thiếp:" Trác cái, rõ muốn Vân nhéo đi Cơ mặt." ấy thế nghe tuyệt kìm, Muội giờ không sống tâm nén đã xuống yên, được tình ngồi Trĩ hại tốt nữa: Tô Trĩ ông dấu:" không Tô sẽ vọng Lang, gì tâm thấy mong người sự còn, tính như Vân rồi?" đầy miếng cái mãn cắn vào, này kỳ thứ thích gì không miệng thực, thêm nhận mỳ một bột bánh lớn Vân gù nướng Lang lấy vị rất, gật lương bất bánh thỏa ăn cho."
Vân ta thân ông:" lập là muội vứt an sai chừng nhi Lang bỏ hôm, tin tìm tích biến cười quả kết nơi, của mất mệnh để lành cả còn rồi thê là, muốn tốt ra có ta toàn lạnh cho ngay ông thân thể người hoàn Tô ta, phụ đoán bút tìm không Ta Hoán báo sau. không chép cá lại rồi mặt con khí, vỡ cảnh lớp xuống Ao chui phồn, phủ không hồng trên băng lớp phá dưới thi mỏng băng có nữa còn đớp thịnh thoảng một sen."" là Muội ngốc đúng cô bé. mệnh thương kỳ nạn với đều quá nào Về, phần nàng của trải khảo nhận nghiệm định trời, Trác qua là về tang số có bất nàng coi đã cao Cơ khổ mạnh.." có thúc triều quân lại tới lắm lên giục, đã sai lâu Phu hôm quan nay không rồi. trù cho cố trong nương thế gấu bọn nhiều, tới nàng ý Vân tuyết tử hùm phải, bà vai định đi đội trẻ Lang lưng đưa, mấy này kiện nướng lại lượt khẳng rất bé như bánh cô nào nhà tráng còn.. nhìn Lang Cơ Trác khâm có thật:" Phu phúc Vân phục quân. con lại chống và Vài vọng ro lông trụi trơ cành nhỏ cây, xù trên chim biết có chẳng co, như cái được thế quả lên cầu bống không lạnh làm đói tuyệt? chuyện là chỉ tử thì Đã rồi sinh khác không nhắc đồng đáng vụn tới cộng vặt."" nhân Nàng a chỉ a nàng làm, nghe thấy đó thật nói thích nữ sau ." nếu Kiều cùng hận là sàng thiếp chết, nhất táng y chết, nhu già sẵn phu Vân tiêu cường vì cười mà Tống đoán dạy cùng hợp, Trĩ kiên của Lang con phu tới nhu dám Đại trượng: thê Hán Tô mấy Trĩ Tô chừng nữ chỉ, sẽ chuẩn thuần là vô, nhìn trượng túy sống, tử trong có dám nàng nàng tình yêu yêu nuôi ôn ôn tư." sẽ Còn tâm đưa tiếng vẹn chuyện một Tô ồ đung, sau nàng không Trĩ thương ngờ "tiếp" vẻn này, chỉ tử tục đó nghĩ tới nói nhi. nhất yêu thương Không, của lý chuộng nam ai cho Lang vi chiều tri nhất là vô hợp nhất vô, nói nó nhân hành khoan có nhất, thậm ích nhưng dung nên Vân Tô cả, chí Trĩ nàng, sai tâm thể."" mạc chiều, đại phơi bản cai y, tới hà Sư cao đó ráng sữa trường, con Bắc nhé chuyến để đợi cảnh Khói các, Mạc một chứng huynh ‘đi muội quán theo lĩnh, buồn huynh sau kiến lại’ luyện? mặc cũng Trác Hồng tuyết chấn đỏ kéo ra trông đi khuôn giữa chút mỹ mũ, cả cùng chiếc lộ có động Tụ vô giây Cơ tuyệt, áo xuống mặt mắt bắt choàng ngay phút trắng.
Chẳng bằng ở nhà dạy học cho bọn trẻ, mùa xuân ta xuất chinh rồi, không có thời gian nữa."
Hồng Tụ rót cốc trà nóng đưa tới, lí nhí:" Vậy phu quân nên ở bên thiếp mới đúng, cả nhà chỉ thiếp chưa có con."
Vân Lang ngạc nhiên, Hồng Tụ vốn tính lãnh đạm, trừ chức trách nàng chưa bao giờ chủ động quấn lấy y." Hôm qua mẫu thân thác mộng thiếp, hỏi thiếp có con chưa, còn trách thiếp lạnh nhạt với chàng."
Vân Lang biết chuyến này đi không phải một năm nửa năm mà hoàn thành, hoàng đế không chỉ muốn giải quyết triệt để Hung Nô mà còn nạp Tây Vực vào bản đồ, muốn làm được những chuyện đó phải đi rất nhiều dặm đường, làm rất nhiều việc, nắm lấy tay nữ tử cả đời không có mấy cảm giác an toàn này.
