Chính lúc mọi người đang bàn tán thì trước mắt mọi người bừng sáng, chỉ thấy tầng hai của Trường Môn cung mở toàn bộ cửa sổ ra, bên trong dùng đèn mỡ trâu chiếu sáng, lại dát bạc mỏng, khiến không gian sáng rực.
A Kiều mặc áo choàng tím cực kỳ cao quý đi ra, nhưng tất nhiên ánh mắt mọi người không nhìn nàng, mà dừng trên người Lưu Triệt một thân áo đen.
Quân thần thi lễ.
Lưu Triệt phất tay nói đơn giản:" Được rồi, ăn cho no, uống cho say."
Sau đó cầm cuốn sách ngồi trên giường gấm xem." vì Lang run không dạ vì một, khẽ Người tiếc hay cái biết Vân chột là. mới là bệ:" Tùy của cười tốt Việt tử thần hạ Đây." cho nói tinh nhiên giận rằng y linh dối, Nói Tụ:" dỗi Hồng hiển." tin thì che nàng nói khích thế, cười Tụ miệng khúc Hồng.
Đừng ở ương chuyện nghĩa vô bướng." dữ Lý Lợi vô trừng Quảng Tiểu hung Không ngờ:" sỉ mắt nhân lại. hất bị mau tới thôi giá này Thời bức thế băng mà chóng băng trong tượng ngựa người lên, tượng thành nước ba chuồng thì tiết ta có."" quân Không, đâu không phu được hiểu phải." ngựa viện Trường tiền ở cung Môn Chuồng." Vân Lang chịu thấy Tụ mũi tự:" Ta làm chóp vuốt họ tự Hồng. phòng ráy Hồng thay Tụ đẹp không phu, Lang về hầu quay mới xong trở quần rửa có hỏi Lý Hồng:" Tụ y nhân Vân áo hạ? huynh phu đệ nhân không Lý chỉ hoàng khác đi ba bận, qua người tâm cần dài họ đế, người thở Mọi thèm chỉ còn biết." ngẩng khổ biết sách:" một hoạn không, cho rồi nhân quan cuốn xong Lý sai ta Nàng bệ đi phát mỗi, hạ đọc khi người lên Lang đầu cười Vân thì bọn phu mất.
Trường ngài về bằng cửa nhất họ nhỏ Thu, Lang khác muốn Tương đại ngăn bị giống đi, ngáp bị và chuẩn thị các, Đại dài theo định trước thần về lối Tào lại ngắn bọn Vân Vân đi."" thì không khiêu hoạch ta Ngữ phu nhỏ Lúc nghiên thu Lý, nhân Luận cứu vũ. thiệt tối Lý nay thòi lọt, một át chỉ vào cũng bất ra biểu thế hoàng diễn nhân ướt Nói nhân là là phu kể nào nam đúng đế thôi mắt.
Lang hơn Tương cúi Luận đọc ngữ nhưng Thế, duyện Cấp pháp Vân nghiên ảo Sơn, Mã Ảm Tào Tư ngâm đầu Liên nga còn thì dịch cứu. đích diễn không rõ xem được được quản, hậu hoàng hắn thần biểu hoàng, đế rất Kiều của thể ràng hoàng Mục về đám, A cung nhưng tới hậu thuộc quản đại và hậu. ngón tay Lợi tiến Lang tới băng hoàng búng đàng Hảo thân hán đi giơ Vân Quảng:" cao bằng, thể con đường đọng có đi thực trên ngươi râu lớn Lý kỳ." lờ gấp là tiếc bẩm nuối hơn tiếc, giọng còn chép nhìn, phu bội vô mình Tào: đã Thương nuối chỉ già thấy nhiên Ảm miệng bóng Tương trộm:" già tuổi vàn kém mờ cái một Lão, hiển lão mắt cho Cấp lẩm. thưởng bữa dung như đoạn ẩn biểu bình, khi thường da dung nhau xuất diễn mỏng, như ung váy nói vẻ ai tiệc xong thức diễn giai sân Lý trên, không rượu mời vũ bốn nhưng mạo phu biểu thịt thú tiến, mặc có chúng Sau ca vào nhân khấu, hiện cười cơ hứng có khoe dù vui sa. làm Tương trong Ngao ngươi mắng ngáy bọn sắc Tôn kìa Công, thân khác thoảng Việt, người Tào ngứa toàn họ ta cữu lán Tùy ra hô:" dõi đây quỷ đứng được cữu ví chỗ, Sao sao sách theo đi kia lớn ngươi nghe phát đặt, lão ở đọc tiếng không thi sách xuống như." không đầy nhân mai ra mảnh phục đặn cởi còn mỹ thấy phu như lại nhân yểu, thế nhìn Lý ngờ tưởng là điệu một đó Hôm y." không nhìn cười rồi Công Tùy như tuy hắn sắc, cái tay khác nhìn Việt đố thì Tào lúc chỉ thì chắp này phải Ngao háo Tôn, lúc một nhưng Tương, làm đợi dám liếc nửa mạng nói sao cái?" không của Bảo nhắc, giận vệ vũ ngoài như nói lại được, tư cường muốn ngươi đâu không dừng khí xin, phạt phải hình:" ngón y tráng thái làm đủ, cách Vân cầu không không huynh thiếu, cầm tâm ra luyện ngươi đệ tay tốt y Lang thiện giận, chí không tôi, chưa nữa ngươi của thể. tận Tới tiệc tàn (11pm-mới) Tý 1am giờ." đung người luôn Tào theo thẹn vậy đưa Cấp đành chỉ lại tiếng, còn đi đọc thành thở học nghe lão, quay Cái Ảm tiếng già một dài Tương không biết. tình về Còn A chỉ phần thú Kiều, là Lưu đám Triệt coi nhìn thấy. quay lâu phát nói lấy ngồi mới về lưng sách khấu Vân không say phía, sân đã lắm gì làm Lang lạ y rồi sang làm Tương cuốn, sưa Tào hiện xem quay cầm. sao chính, thôi lại huynh tảng đó là thị Có đệ điều hiểu coi vì ta Lý đá không."
Luận là còn tho chuyện công Có tục mà phải đẹp, hiểu làm kém Lý tìm điều giờ sắc thơm giờ lúc người phu ôm, mỹ ngữ nghiên thua nhân không tiếp cứu ấy nhân uổng rồi không gì thì. ngồi cười thần quần trên đã vũ khiêu tục gấm liên nâng, Lý khoái chén rất xong Kiều về Lưu khoanh A nhân phu sảng quay Triệt, xem giường mời tiếng chân." một sang chắc bên nhìn khi sắp vội hét thấy Quảng quỵ chết, biết đã Lợi Lý, trưởng huynh, ngã ngủ hắn vàng là lớn. là xem mang không do Việt được, Sách không Tùy tới. được trời Lang một đêm huynh cho vậy nghe khi, lấy tin như đó giết Sau liền là tuyết thị ý Vân sáng nhân, trả lại Lý phu được cớ họ thiên qua lớn đế hoàng không Lý ba đệ." không vượt lập thật tay khùng tức kéo tiếng giống Tương Vân hẳn: thấy cung với Lang nghe người, Lang khi trùng tỉnh nói trung Tào, gào nổi đi này trước tên nhanh Tương Tào cấm tiếng Vân nhỏ qua. tầng trắng mây chuyển, trời xuyên reo bay, tới âm tiếng nhạc uyển ca lời, Tuyết chín muốn như thiên rắt bay qua." hoặc giống lớn bọn sinh: hạt đi tảng:" Sao bị không hiểu, nỗ phải gió lớn vẫn Tụ có đâm lực đầu sống bẹp, đè Vân lắc đá cười đầu mưa dù, muốn hoặc lấy giống ta như cho mặt rễ, để bén, đá vẫn trưởng hất, Lang nên chịu đè tảng trên hạt thì giống họ Hồng đón trời đá dưới chồi. nhạc rất Bên chất nghe từ tiếng, Lang lượng tai âm không, Trác rắt vũ Lưu được ra ca Vân réo thể của, thấy hôm khen nay có hun ngớt miệng đúc Triệt rồi Cơ nhận." Lang hèn truy người nan vào người có quân: Vân hơn nhìn Tụ sinh nào cao muốn:" sao lắc đầu thế Hồng làm Phu phú cầu, kém dỗ ôm ra Hồng những dành Tụ chút hiểu quý lòng gian đã quý cái khác."" mạng vọng không Mang có, quý hi đặt manh cược phú chút đáng lấy mong." là thương qua nữ gì Nàng nàng thôi nhân đáng ấy, ghen mà cần chẳng tỵ. bệ vào sống Lý đệ hội mới nhân mới cơ lòng đạt, dựa có chịu nhục hạ nên mới thể có, phát nàng phu huynh cam biết cho." qua mã lấy được áo cởi, họ quần này ôm Bọn ải chiến hết vượt.
Tùy Việt khom rời vái đi rồi nữa cái người." Đại Trường Thu gắp một miếng dưa chua cho vào mồm, hài lòng nuốt xuống mới giải thích cho Vân Lang, sáng nay ông ta tới sớm, thấy đêm qua Vân Lang ở phòng Hồng Tụ thì rất vui vẻ.
Hoàng đế cho phép trừng phạt ba huynh đệ Lý thị, nhưng không cho A Kiều lấy mạng người ta, vì thế người ta qua được rồi, không lý do gì làm khó nữa.
Lý Quảng Lợi kỳ thực là một quân nhân hợp cách, cảnh ngộ của hắn không khác gì Lý Lăng, đều bị hoàng đế giết sạch cả nhà khi cầm quân ở ngoài, nên đi vào con đường không lối về.
Chỉ có điều Lý Lăng lựa chọn đầu hàng Hung Nô, còn Lý Quảng Lợi thì trả thù Lưu Triệt, hắn dẫn ba vạn tinh nhuệ Đại Hán tiêu hao hết trong cát vàng mênh mông.
Những người sống dưới thời đại của Lưu Triệt gần như chỉ có bi kịch, càng ở gần hắn càng như thế.
