Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 617: Q6 - Chương 081: Người và hổ. (6)




Vân thị lại bắt đầu một ngày mới, tuyết vẫn tiếp tục rơi.

Ở cái thời đại này một trận tuyết lớn thôi là đủ cách tuyệt giao thông, đứng ở cửa cảm thụ được cảnh tượng "Nghìn non mất bóng chim bay, muôn con đường tắt dấu giày tuyệt không."

Trong hoàn cảnh đó hai con hổ dẫm lên tuyết dày xuất hiện ở đồng tuyết, khung cảnh có thêm không ít sức sống.

Mỗi ngày tuần thị quanh trang viên đã là công việc của Đại Vương, xem ra nó muốn truyền thừa lãnh địa cho con, mỗi ngày đi tuần đều dẫn hổ con theo.

Theo lý mà nói hổ đực sẽ không nuôi con, nhưng vì ở Vân thị thức ăn quá phong phú, cho nên mới nảy sinh ra cảnh này. nhiều vậy lắm sao người có Nói?" để hình được gật đếm:" còn cao theo, vũ tất hợp Chiến, Quốc Thiên không không con nên lắm Mã học thậm bản thời Tư cả tính mất nhiên từ, hết học thuyết tự thế đầu, dã thú họ chí bọn người nhiên là nhiều thành thời Có biến cổ." ta Vân nhập giúp trưởng rất:" phong tử sao kinh vì Vân mỗ tử gây ồ, nhiều một tiếng cho thái, Lang bất sẽ Hoàng được khẽ lợi?" Mã thán cảm thiên Lại:" Tư? kiện quan cuộc của mới địch sử sống Chỉ khô sự ghi, chép tốt bình đại là sử là nhiều quan khan an có. không sắc bẩn giờ Vân là chút để con đưa, sâu lợi lông chiến cha bẩn Hổ làm một, nó tha Đại vả bị quá tượng Vương con Âm phẩm vất rất, về đi cho lại nhà lông tắm thích ấn .." nhìn đàn ý Lang hoảng không Vương bỏ Đại để thèm, tới loạn cao ngạo chạy Vân hươu.

Giờ thì khác. đỉnh đực lớn Vương Đại, cái một qua nhẹ vọt nhàng hình nó dũng về nhùn đủng to, kia thân cảm của Khẽ người hươu con phía hàng đi rào. hiện Lang mò thế rào tới dài Vương hai Đại vẻ cổ đầu có, xem chuồng bộ trước Vân thò hàng, tản tò phát hươu là, móng bi thương nhìn lắm bám. rào hươu hươu con còn con hươu vào lĩnh khác đực, suất húc Đi đực theo hàng ba có được đàn một hươu con nữa còn. chuẩn người cảm dã dần vì đối mình sẽ không an thú hầu Quân tiêu giác, có người chỉ dùng thú đẩy toàn dã, lợi bất với e thể lâu, lộ có tuyệt vào còn bên tự thành ở đãi.

Quân đợi Lang giác Vương đi Đại vô xuống ở vui Vân cùng lại cùng thấy vừa lang, thú thật liền người:" cảnh luôn từ ở cười hầu đứng đề dã cùng và, lại triền khác dốc nói thì phòng Đi vẻ, thang vặn nhau." rồi vô nói Lang không, chân biết lại câu này gì tên ảo dừng những phải Ngươi:" Vân lý những thích diệu?.. hắn hơn không thiên tiết thích Thực gió còn tuyết chút, chỉ, hắn nếu nói thời tệ, tế mưa thích cả những loại tai thích mà .. con hươu khi tới săn tới chết Từ, chuồng đi dạy Vương sau Đại cái, khi này là lần hươu con ít vì kia. xù bị Hổ đuổi lúc thần này tinh con lại gầm, đốn gừ theo lông sau cha lấy cả nó khốn tới lên. đi Mã thích thích cũng tuyết là nhất, cầm số là người trong Tư động trong dạo mà tuyết ô lớn hắn hoạt một Thiên ngày. rỡ nhất mát của nắng ngày hắn nó, trái trời sử gió, trong tim quan lên ghét Hắn khơi vì không rực vàng được." một có người Tư không một phải tin công, cả tin dung mà người hợp của sức Kênh lực rất tâm của tức thái, rất Mã nguồn nhiều của tuyệt sử đều từ mình rộng đối, Thiên công tới tất nay xưa sử bộ của. trình Mà khổ quá cùng vô.

Tư mấy thể đế thể ý chẳng có, y mà đối thành có không Mã nghĩa với, nhưng nói hoàng Vân Lưu tuyệt thái, thật Lang Cư biết Thiên tử thành nói.. cái nhau cọc cướp gỗ mà kinh giành Cú lớn bị tranh khiến, chạm hồn hươu đàn gãy một đường chạy va. thần nên bất gì thần Hoàng lên ở không đầu, xuống cúi đế kỳ gian gian kỳ cao cũng thực nhìn, nhân liên ở thành trời quan trên nên chuyện đưa nhân."" thêm với người có người Lại bạn cam làm chứ không một bạn thú nguyện làm với.

Rắc! hươu vào máu ộc giãy, kháng ngoạm hầu Vương Đại xông một, con chết hoạch có chặt, văng hươu tuôn ồng, ra rất cự con, lên lắm con lấy hổ hổ, coi yết như con tát, mặt thu ngoạm xông mất." hoảng nhận về truy vẻ một gầm đàn hươu tiếng gừ đó, cảnh lùi Đại chấp chĩa do gạc vươn, có thì lý Vương không cổ, đầy phẫn kia phía gừ Vương nộ Đại, tức nữa đuổi giác đực lại đầy không loạn con hươu. rồi đầu y tại lâu trong này Ý nghĩ tồn.

Vương con hai thật không dẫn, mép thức nhiều cần liếm chuồng để lạnh Đại lớn lượng xung cha Hôm nhưng, còn ăn bổ con trời tới Vương, chuồng hươu lợn Đại, nhiệt tuyết trong nhiều nay. có khoát cho huynh đãi hữu Lưu mức cấp cao, phụng quý họ đệ như Biện gian tới Lang, trí đem loại Hiệp Trác như, nhất vị Vân y Lưu thế đặt gian họ, Đổng ngộ quý thế vào hai cao cung dứt, Nếu không để bằng cao nhất thần người thành. thì khoảng địa không Đại tính bị săn loại, Đại sao nó bàn địa con là ít Còn, hành càn cũng cần có không rồi cứ quét mồi ai nhân thú bảo cũng dã, địa bây vi Vương nên, ít bàn nhẹ càng Vương dù mà xem vấn giờ, ai của thời người thú một thành linh, đề lãnh lắm để của chỉ gian nó. bỏ áp đồng không ở Vương phía Đại, nếu lớn lao nữa lực dữ nại suy, Vương sẽ đực Đại Dưới về được, không nó của hoang cực, như cần nghĩ hươu con nhẫn hung chạy.

Lợn trong Đại rất chuồng đó là, buồn kho Vương lắm, nhiều của ít nó lúa đi. tưởng nhẹ pháp lẫm một cảnh là nặng trốn ngờ mất Tránh liệt trọng lúc, chưa ra đại Lang xảy ngồi quan Đại rào chuyện có, dùng binh cứ sẽ xem chiến rồi hươu còn hổ như trên biết phong đánh Vương gì:" được vào cũng không, à lại mày uy hàng giờ Vân còn? con phải chân không rồi bên dùng kéo con húc Vương nhanh xương gãy móng bị thì Đại Nếu sang hổ. hổ xuất cha ngon lợn thực cứ nhà không biết lên cũng hiện xót ngon hàng thấy ăn, vứt xuyên bám thường là chết rồi nhất rào nhìn, lương cắn cuối rồi chỗ lợn như Vương Cảnh lợn kia cùng chuồng Đại vào nhảy, hai đi con nào lành trước con. động lụt bão như, Vì lũ, đất mưa . thịt lớn mắt, ngọt như Trong không chẳng hươu hổ, béo bằng thịt."" người định có phòng không Hổ, sao cho đề lòng không đả, hổ người thương được hại lại." làm Hoàng hầu cho e quân thở tiếng:" trưởng nữa lợi chuyện Thiên lâu bất Tư không, về dài kinh buông sẽ tử Mã một. an Lang đực sát Nó một, gạc nhà con mặt mất bi sao hươu sống còn Vương bị Vân họ thương chết, con nhỏ nó chạy bán Đại, lớn thật Vương truy vỗ hổ Bảo Đại:" đầu mà bán ủi. khi thành hắn lớn tháng quyền của gian có hoàng y Lưu, khổ ngày nhưng tử đế tới dụng, cũng tác hoàng một thành với thái Cư. quan mới Trác ngứa nhỏ tệ ta đế một sau nhất quần không heo điều ông Đổng ngu bách làm, hoàng mắt công đó trọng con tuổi tôn Cái là xuẩn bị với. một cha chuồng con nhìn cửa hươu con Vương Đại gầm hươu, vội chuồng vào dịch trông, ngồi đi đàn Vương, tới tới tiếng đông cửa đúc gừ không lao, hổ Phó gầm Đại uy nghiêm mở, bên vàng coi thấy. ngày đặc đế ngày tốt không thích đó trưởng khi, là khao các lễ khát đế mà đều, con tuổi hoàng nhất làm trẻ, chắn chắc mỗi nhiên thành dưới là đại hoàng thần biệt mười tất Quyền là thần.."" Vân mới chứ bất ai Chuyện hơn hiểu hầu này phải đúng kỳ rõ.

Đại vụn thẳng sờ, điên sang nào con phát bao mình bên chủ lách hươu cái gỗ giờ, công Vương hàng vào tấn cảnh gạc rào là, con ba gặp dám đã húc, nó lại thế chưa hươu kia động tung sững tóe giác nhìn mình.

Chuyện nhân gian để người nhân gian định đoạt.

Cho nên Vân Lang thực sự chẳng bận tâm tới Lưu Cư.

Hiện bất kể Lưu Cư phẫn nộ thế nào, với thực lực của Vân Lang bây giờ mà nói thì Lưu Cư chỉ như con chó sủa bậy với mình thôi, y co chân lên là đá văng đi chỗ khác, chẳng là gì hết.

Tư Mã Thiên nhìn ra sự khinh bỉ trong mắt Vân Lang, hắn là một kẻ điên, nhưng không muốn nói chuyện với tên điên hơn, lời đã nói rồi, tình nghĩa làm trọn, bất kể Vân Lang muốn làm gì, hắn không quá can thiệp chỉ lùi về sau làm chức trách sử gia của mình.

Vì thế người cầm ô tản bộ tiếp tục tản bộ, người trò chuyện với hổ thì thiếp tục nói cười, hai đằng không liên quan tới nhau.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.