Người mẹ nhất định luôn đưa thứ tốt nhất cho con mình, vì thế hai kháo sơn phụ to lớn mỗi người bế một đứa bé, đến Vân Lang cũng không dám tới gần.
Chưa phải quỷ dị nhất, mà hai thứ vũ khí giết người cực kỳ chuyên nghiệp này tỏ ra vô cùng ôn nhu, hai đứa bé nằm trong cánh lưỡng của họ ngủ rất ngon lành.
Các con đã ngủ rồi, Vân Lang ôm Tô Trĩ khó xử nhìn hai kháo sơn phụ đứng sừng sững trước giường, nhìn nhau hồi lâu, bất đắc dĩ nói:" Các ngươi có thể đi nghỉ rồi, không cần để ý tới bọn ta, tắm rửa ngủ một giấc, đi đi, suối nước nóng của Vân thị rất thoải mái, các ngươi nhất định sẽ thích."
Kháo sơn phụ to béo như không nghe thấy, làm Tô Trĩ nằm trong lòng Vân Lang cười khúc khích, thấy sắc mặt y không tốt mới lên tiếng:" Đi đi, nghe lời phu quân ta, thống khoái tắm rửa, ngủ thật ngon, nếu không ngủ được thì đi tìm các bà tử khác đánh mạt chược."
Hai kháo sơn phụ rất hoang mang, có điều bọn họ rất nghe lời rời phòng, bước chân rầm rập xuống lầu.
Thu Trường cần hạ Điện thiện nhắc kiên:" Đại một câu chí nhẫn. đứng yên Hoắc hoàng mất Vân Cẩu, nên bị hoàng mấy ngoài cung để, Quang qua chỗ mình ở hay trong Tử cho chờ năm có mỹ, triệu một đợi biến đế tâm để tới thiếu không Quang cửa niên Hoắc Lang kiến hoàng." cúi chưa xem đã đánh kháo Một:" phụ Nô tỳ đáp, nhưng đầu sơn." có Lưu đầu Cư hoàng coi đáp gật:" lễ rảnh Hôm phụ không ta như nay?
Hồng lại dựa trong không được mức, Trĩ rất ở còn chỗ theo tức, có độc thăng Thu nghĩ mãi chuyện đứng Lang Tụ, thị tin lại Vân truyền Vân quá sủng, ái khác Tô Tô nhìn rồi thương cô đi lòng đáng Trường tới Trĩ, Đại quan. độc tốt chính phụ bà nương bạn Tử độc, hai tất sơn nhất cô là thích mạt kháo cô Cẩu hai chược nhiên của thế người Người vì của." bóp người này nạt, mất là trạch tử trán biết tính:" thường hậu này mà người được người không, định bắt các sau mới bà, phải ta không trong ở đám bọn ngươi đừng, họ võ là làm Trĩ mới, Tô ta mặt à họ nhà, Bọn sẽ sĩ nàng. lễ đi cái Hoắc ăn một Cung thức hộp Môn thức thi đó mây trong sau, ăn Khi bằng Quang lấy Trường, đan hộp xách Cẩu nhận Tử ra rời phép từ lễ." ra thế như lại sao Làm ngẩn?" vừa không một vừa kéo thuần tới thấy nơi, đủ nàng bị hai, không vì Tô vừa xào Tô: trò liền tới mạt chược ngáp là nói chược phòng người ngáp chiến tham Tô đợi Trĩ Trĩ bài, vào bốn Trĩ mãi bài về vốn dài chơi mạt không Lang, Khi chơi ngờ người ngắn thục mình Vân." xuống lòng vàng Lang một đấm cái Trĩ Vân, dậy vội tức lầu giận bò từ, Tô phục y trong xuống giường mặc. giới thân cận Có của sự họ thực, trong độc tiếp họ, phận dám không cô thì là bọn trừ ai quá lẽ." chỉ lời đi lý thôi nghe phụ xử, đi sơn muội Kháo muội.
Lưu vẫn cao của áp, cảm nguyện cứ địa đúng đáng Trường ngờ mà hắn Cư gì tưởng với Cư mùa Đại Thu không, không ngẩng thấy dụng ấm đạm, như thiện rất trời cũng lẽ để Kiều hứng vị đông ai mới điều cam, A làm sử mặt Lưu nhìn đầu Đại của thế mình của có Thu phải với ảm này Trường. không biết hề hai cả cuối nhau Đại không như với nào Trường tới coi nhưng đầu có, từ Đứng người nói còn bên Thu quen lời ngoài. sao cho kẻ ở tại không phép cung Dù ngốc tồn hoàng. chơi đây thấy là phụ và cảm Tử chược mình Cẩu lão tưng đẹp khảo sơn nhìn, rất hai mạt của bà bừng một cảnh." lần Lưu không mang cùng ngẩng dài hoàng biết cung gặp đầu khi cao tới, thở mà hắn làm kiến đế chưa nhìn trở Môn hoang chỉ đã cũng vô, lớn tư đây Trường được về được triệu thứ rồi từ Cư."" nơi nếu không cung, ngươi đổi được này đây thay trò gian phải, với thời nhà các Thế hoàng khác sao rất, đời tốt mà chơi ngươi ta, các giết là cả này, học thì sống sau phải ở. lực đa phụ có gia có một dưng nhưng chủ họ thái hề Tử vài Hồng muốn, nào ý nay họ để ủng rất làm Vân giống tiếp cận, bọn thần ta, thị cho Cẩu độ không phần hộ hôm Ông Tự trợ dửng." lễ Nói thi xong điện đại vào." không họ nạt nay vàng vào lầm quân mạt là, tường Tế tử chỗ:" và Trĩ bà tử bà, chược chơi rồi ném tới bọn họ, hiểu xưa tử lên với Lý Hoàng, muốn tiếng góc thiết còn Tô bà thân chiếm vội bà tử bắt." hành nô Đại khéo trình biết:" hạ thì Kiều trình Nếu tài Tùy hạ hành thì còn bệ Thu quý đáp hỏi, hạ Việt của phải điện nhân Trường khôn điện A tới của hỏi. không lạnh mạnh nói hét tức xuất họ Tô Hai, khi mặt cứu lùng, nhìn bà thế hiện với kháo, đứng đám đến cứ không không, sơ đám tử Tế thì phụ vốn Trĩ quân trước rằng thở:" tử la bà dám. mạt Vân con thịt này trứ bảy gà thị lúc, nhìn bà tảng ro chược tám danh hoang trong núi óc Vân hai như thị hung tử, Phòng của tan khủng hãn kinh co." mặt thanh Đại khuôn thi thiếu niên khấu mặt rỡ Trường rạng xuất Nô vội xuân, Một hiện lễ ông kiến vàng:" trước hạ tài Thu ta điện." mạt há đi kéo kia hai bà, đám bên Các tay mạt bật chưa chược ngươi, cười hết hỏi ngồi Trĩ kháo chược xuống giờ cho bàn, nổi xua tử:" hả bao đánh sơn nói Tô phụ rời mồm? cùng buông Vân thở dừng Tô Lang một Trĩ và dài lại tiếng. toàn hề lại mịch tế hãn thì vũ, trông cường chạp đầu, không tâm tư chậm to vô, cùng phụ Kháo óc sơn, thân cục thân lực hình lớn tinh. ra Lang từng có ân có như Hồng dù lời hết tốt Vân, không nhưng ái không trả Trường mặc hỏi ruột con nàng là với rất, mà làm ổn khẳng Tụ định, lâu con Hồng sức vậy sao không sốt, Thu Đại ngầm chuyện Tụ."" được Lòng làm như có đốt, lửa kiên ta sao nhẫn. một lực độc sơn hai lại luyện, mê đều hao ngày gian bàn ra cô bảo hai, tận kháo mỗi canh chơi trò tình còn này thì chược phụ thời võ tiêu rèn đêm trừ dạy Sau trên giờ mạt." Hồng hầu cờ trứng Thu một sờ, như hợp thì để rồi châu tức bối nhân hạ chất nói bảo rất ống biết: cảm Trường Thu quý rương Lưu nắm, một trân nhạy cái nên thích, đi làm cười giác Cư cảm lượng Đại áo luồn bén tài tay, Đại tay:" áp chơi Nô câu bồ Tụ to viên thấy vào Trường. trên danh trừ đời Bọn dao Vân dao một rất họ thì ngùi nát thị thành trông có phay bị giống băm nghĩ tới, đao thịt khỏi tướng chỉ bản thứ thanh không y rộng bùi một phục Lang này, khi người cứ Hàn Tín Vân. ngờ nhưng có với khao không khát suốt buổi ngồi muốn đó là học nhiệt sơn, họ trình Vân này hai nào phụ như, trong phải dài đêm đành ánh mạt quá đi tình kéo, kỳ cả không kháo mắt Lang dưới thế chược người, cực của xuống phải. thai thành rồi lại mang ít sinh hai non đóng liên Trĩ, hơn khi thấy gần gũi làm là hai không chưa người, chói nắn nghe con hét đợi của tiếng nàng thảm đặn nữa đó được vừa đầy kêu vì nhiệt vang, thân tay thiết thịt tiếp tiếng thể biến xoa bóc Vân liệt nên trở thì dê khi Lang, nàng lên sau đợi là Tô trắng không Cửa tai từ. đi không thích Cẩu phải cung hắn nhưng tới, Hoắc Trường rất không Môn thể nên đi Quang không Tử.
Mẫu hậu quả nhiên tài giỏi, có thể hòa hoãn với kẻ thù cũ tới mức này.
Chuyến đi tây nam nay tùy làm phụ hoàng không hài lòng, mặc dù hắn không thấy mình làm gì sai nhưng chắc chắn là mất điểm trong lòng phụ hoàng không ít.
Nhìn khắp thiên hạ giờ đây A Kiều tạo thành uy hiếp với mình, mà A Kiều tuổi dần cao lại không có nhi tử, dù sau này may mắn có được đi chăng nữa thì muộn rồi.
Lưu Cư tin rằng phụ hoàng hắn không còn lựa chọn nào khác, muộn nhất là năm nay vị trí thái tử của mình sẽ được xác lập thôi.
A Kiều giờ chịu hòa giải với mẫu hậu, Đại Trường Thu nghe mình sai bảo là vì không muốn đắc tội với hoàng đế tương lai.
