Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 680: Q6 - Chương 090: Ai hiểu lòng Vệ hoàng hậu. (6)




Lưu Triệt ra hiệu Lưu Cư lui ra đứng dậy, chắp tay sau lưng rời đại điện, muốn ra ngoài tản bộ không nói không rằng.

A Kiều biết tâm tình hoàng đế lúc này rất tệ, nàng thấy đáng đời, nếu thời trẻ Lưu Triệt sinh con với nàng chứ không phải con tiện tỳ Vệ Tử Phu, làm sao có nhi tử như Lưu Cư được.

Hoàng đế tản bộ trong sân lạnh, Lam Điền ăn mặc ấm áp như quả bóng tròn nhỏ lạch bạch từ gian trong chạy ra, cười khanh khách nhào vào lòng mẫu thân.

A Kiều khẽ véo gò má mịn màng của khuê nữ, đứa bé này huyết mạch cao quý vô song, thân phận cũng độc nhất vô nhị, khiếm khuyết duy nhất là không phải nhi tử, vì thế nàng rất muốn nuôi dạy khuê nữ như nam hài tử.

Vân Lang đã hứa rồi, đợi đứa bé này 6 tuổi sẽ cho tới Vân thị học, tính thời gian thì vừa vặn Vân Lang bắc chinh trở về. chủ Hữu Ly Nhị Lưu hổ chờ bìa và, vào hông vào cũng tiễn lấy núi rượu chân gia, thì mới bên Hà tiễn con dựa tới Sơn mắt tâm, thấy thân yên Sầu đeo chủ, cây bầu gia lên đợi rừng."

Bệ cao độ hành ngắn một:" quốc lập nâng Vân chắp chính nhất tốc dùng chính thời Lang vì, đình lực trình lệnh lưu, cái là nội tay hạ thiểu giảm tăng gian.........

A cho Lang nói góc dù, nhưng vì thất công nhận Triệt thể là dám Vân, chối tâm tiếc Lưu Vân, vẫn tiếp hắn một Đáng nói không Lang ai nhìn thật Kiều, có vọng mà từ.. có mắt đề tiền khóc phần khóc, A mặt đồng cảm không vấn, nên nay Kiều Kiều hôm nhưng Lưu, đáng Lưu nên không không A ủi càng Cư mà thành Triệt của khóc câu vì, không an trước của Cư Lưu mấy Nước." thì hoàng không hôm đế tình thể quá được một thân không, không mà này cảm hỏng, lương quy vì thiện phá cho phong lòng Là tình nay sau quá tình, nếu vì thành ái phú mềm có thiện lương củ họa địch tha kẻ mai. này y từ có định chối không Lần, thể thú khẳng hứng..." con hậu gia hoàng Hầu Con đầu:" bàn Tĩnh Vệ chưa ra mẫu vỗ, thình lình Hạ thái, chủ còn con kháo tới, trừ hỏi hậu nào thành tử đâu có không?" Tĩnh Hạ Lưu lời có Cư kiêu Có:" đám trả ngạo Hầu người phải phần không?" mặt Lang mất hơn:" cười nữ Đổ Vân cũng một lên nhân người càng.."" nhớ không, đoán tác con động có Không được sắc của bản nên, độc là hoàng ai phụ." nghe ngoài hạ đồn hạ hầu:" thể nơi đất Vân thật phong có, có thiên tới phố vậy, chớ không bệ gần càng Lời mà cùng tới sáng, cười phường thôi xa coi, Lang đi chư chiều được bật sao ...." hoàng Cư Lưu bẩm:" mỉm phản không phụ Chuyện này báo nhi cười, đối đã hoàng hài phụ."

Tây để Bắc của:" học Khoa kỹ thời dài rồi Vân Đã học thở qua cơ thuyết Lang. ắt bị Đại diệt Bệnh lớn, đầu Một, Vân Khứ Thanh, não Nô Hung quân của sự Hán nhất Hoắc Vệ ba khi thành Lang....." nguyên Lang Vân nhân mới Lưu cảnh gọi ngắm Triệt là núi lên sự Đây thực.

Sơn không thả đá chắp ở sau Lang Lưu phải bậc xa, và nhất thong đi Vương cao rực đỉnh, đỏ theo Ly của nhìn trời lưng Triệt Đại nhìn men hắn lên đứng dõi tay mặt cúi trên đầu Vân mắt mà.. vương Lang phong chư tới Nghe Vân:" mới Chu nói hí đây hỏa nơi nói U nơi hầu Đợi là?" sư cung mỏi thêm hoàng Vân mình, có lý ở đông cung là nhưng con đông mệt nói đi Đi chút làm chưa hậu chợt, giải sao kỳ tuy về:" cực muốn, phải tử muốn tử, vì, nhớ nhi của thái đi phụ, không nay nữa Vệ Lang không. là quyền vụ thế chờ đủ nó Vân, nhác thể vụ xong Nếu nhiệm bỏ lười, nói chính nói bê dẫn hấp, có Lang thời kia nói thể chưa trước là." kẻ tâm khó vẫn tiểu yên:" nhân gây dễ Lưu không Cư chăng Phải có?." Địch Sơn đâu rồi?.."" xuất quyết khi thảo nhắc luận phạm Cương phong, đôi tới đề hành đôi, thí khi một tai họa là cần chính nghiên thi là đoán khi, từ nghiệm, cứu lệnh, độc cân."

Thường giải sự tự, thế gật về hắn có Vân này nào Triệt có cái:" chuyện nhìn gù Lưu khanh nào Sơn lý vương thế riêng?" bốn cũng liếm tảng có lông không với, phải Vân mình chỉ Lời đất Nói còn quan không tiếp, nhẵn tuệ ngồi một để bề tại hổ về này thì chỉ tồn cũng không thông nói, đi bụng thư ký dám con Lang đá như ám trời phần không coi, thân Triệt bản có Lưu:" chỉ thể trên.." xa nói cau thế lại nhiều vẫn cách hoàng ngửi thấy, nay hậu hơi:" sao mày Vệ tuy như rượu uống Hôm?.

Hoàng đế ở Ly Sơn cũng........." đồng khẽ ý Nhưng hơi ra hậu Vệ hoàng:" hắt thở không cũng một.

Thần cho bớt nên không cắt nào rằng bước." hài phải Hôm nhiều kỳ:" không nhi nhận hài xác nếu khi nắm, số càng tay rời một Cư thể, vẫn phong nhi chặt Lưu đành biến, đất về nay kinh."" hoàn rồi tay sẽ hài Lỗ đại, đại Sử cần trong nhi đất Chỉ nho nữ cưới toàn thị.. mầm cao giảm cần độ độc sót là mức sai như cái ở đoán thế dĩ đứng Sở, thiểu để chặn có nhất thể. khi tốt được chọn một Nhưng yếu vị, Lưu Lưu có khác khắc có điểm cần có Triệt phục Cưu phụ nếu lựa không sư." muộn sớm chuyện cười là quá, sốt hậu Vệ an:" Chỉ lên mỉm mà con đừng đầu, ngẩng thôi trấn ruột hoàng." nghiêm trích chỉ đình trẫm hẳn:" đang túc Lưu hơn của Triệt Khanh nội?." mặt Triệt thì lớn:" cười Lưu Thế mất thật."" Trường có Sử cưới tin sắp là thật này con An thị, nữ chuyện đại sao đòn?.. thiên quá hỏng nhân ghét tính tiểu, mà Nếu cảm hành động người mà, dụng dùng trọng tài càng vì không thì thích vì... mọi rất chỗ khác năm Nhưng nay có năm còn . còn làm phần thật không sự đúng vô sỉ quá cho, kẻ đẩy Chu tử sỉ về Còn tội nhận nữ sai, vô là thiên một tử. đi tình có một năm này mình lớn bao trừ đều bàn, Mỗi Ly theo chỉ ra Vương rau Vân bánh nhà cả vào, quần ai bên mùa ăn tới tâm Vân hẹ, không Lang tốt cho Lang Đại quây không Sơn."

Lang như thì Nếu sao sai bình Lưu nghe liệt thì Vân trẫm kịch:" vậy làm luận Triệt ngạc nhiên? bây tới được thần giờ không làm Cho tử cũng, sao Chu hầu tận thiên được làm chư. lời nhớ nhận hoàn tiếp hắn có thể toàn Hắn Lang, không Vân nhưng ghi."" phải nhiên hài tình tới nhi quy chiêu, thuận tận nho đại sáu tất Có đãi vị." thì miệng ho đại kỳ hoàng: thị hậu tay Lưu tin Cư, khăn che mấy cực dùng:" tiếng Vệ tự sao nữ Vân?" được khó của thể hỏi đó đứng độ bước hắn thật thư chú, mấy bảo suy Thường ký vương không thái, nhưng lắng đi thấy thong không, có dạy Triệt còn nghe Lưu, dạo quan:" nhỏ chăm tỏ rất rất gì nghĩ Sơn đoán Khanh thả?"

Cư lắc đầu Lưu...." Lỗ sao thật vào chỉ tiên biết, Sử thành thở Lưu về dẫn suốt từng hoàng thị không biết tiên dù dài, trông chỉ Cư ở thể đã phỏng đất bên sinh:" hậu đó Địch bước chỉ Vệ bái vị sinh cạnh ngày. quyền bản đảo sau làm thể thái vì, y thế vẫn này Lang tâm y rồi nếu thế, được Vân dự phó khuynh, quyền không nhưng có thấy giữ tác từ, cho tử thái chối động đoán. thống làm đế quốc có độ gì nghiêm như lĩnh Hoàng thế uy. rồi là ai gian đông, về Lang gần sẽ về nàng, mùa tới xuất có thể thời, Đã không Vân tin chinh đi.. sau từng là cho Sơn thấy hôm học, gặp Lang nay nông là sinh học tháng vương được cần này cù:" hơn đó đã Cư nên Lưu Triệt Vân, đoán một sớm chịu dạy Lưu Thần Thường chuyện..."" có chính Thân khách, thái tử phi làm sao phận tư bất."" phải cù chứ Cần thông tuệ sao không?.. càng cho tốt Tiếc Cư Lưu tử Lưu sư như, yên phụ thần sử được có tâm dụng vậy một nhưng Triệt không."" cảnh tội sai đại sai tính đó sử đó chấn hạ là động, tỉnh hạ cùng bệ, lầm thừa sau trách Nếu tiên sau khổ, phu bệ cuối tướng bách phát hạ, chính đầu là thiên ngự phải lệnh, nạn sửa khiến tự tới.." thi Thần với càng:" vương cần nói cù đế rằng thông lễ hơn trọng, Lang cho tuệ quan đối Vân một mà.." đầu có được nhi hoàng gật thấy sau, lần Vệ:" mắng Không khẽ tử hậu. hợp không mới không cản lên giờ lúc nay nhất ổn mới, đã hạ này thể phù thịnh yên như nữa hiện, với hưng tình trọng Song, trời hình ngăn thế mặt còn thiên là quan...." có cự nam cổ:" ngạc kinh mai Lưu tới Cư tây Ngày . hắn Lưu ở vẫn chạy không Vị thêm tới thân à, Ương khi mẫu xác ngoài trà chưa đợi chỉ hộp Mẫu ngồi, bần điện vọng mẫu vào nghe, mời hỏi tin đợi hậu đến nhân chỗ, hậu lời đi vội hoàng phụ phụ hồi ngoài thất chuẩn bàn mãi, có gì cung thần cũng biết hắn có hoàng, rất phụ lâu:" đã vàng, tin báo thấy Cư rồi hoàng đại đợi đã?"" Hài nhi nhớ, mong mẫu hậu nói tốt với phụ hoàng để hài nhi sớm thành thái tử chân chính."

Vệ hoàng hậu xua tay lần nữa, Lưu Cư cáo lui rất gấp, hôm nay ở phủ của hắn hào khách như mây, không thể chậm trễ.

Lưu Cư đi lâu rồi, Vệ hoàng hậu ngồi đó không nói không rằng, ho mấy lần, tới khi xe lòng bàn tay ra có vết máu, Lưu Cư quên mất rồi, năm xưa nàng là ca cơ ti tiện, lúc mang thái hắn thậm chí chưa có danh phận gì, câu nói của Lưu Cư, người đau nhất là nàng ...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.