Vân Lang thì tất nhiên là khác người ta rồi, ác danh của Tô Trĩ ở ngoài kia chẳng làm y ngại, thân thể mềm mại của Tô Trĩ, nhìn bao nhiêu cũng chẳng chán.
Ánh nến tù mù chiếu lên thân thể trần truồng của Tô Trĩ, làm làn da trắng trẻo của nàng như được phết thêm một lớp mật, sau ân ái gò má hồng hồng, kiều diễm như chảy ra nước, nếu không phải vừa kiệt sức rồi thì chẳng ai kiềm chế được.
Ở bên cạnh Vân Lang, Tô Trĩ mới lộ bản tính trẻ con, cuốn lấy trượng phu sư huynh, gỡ không ra." Thật thích, không như ở nhà có bao nhiêu là người, huynh toàn làm người ta thất vọng."
Bốp! toàn chỉ làm ra phải cuộc không bản của, ngọc thị đồ Vân đồ Nếu sứ cơ hắn sống." người bị bà lời nào Lang nhà, ra Trĩ nói:" Tô ta chết sẽ muội Vân Có không tay như biết lực mà nói đánh ở nương gỡ bất? cái làm trời đó như biết, đám gì muốn nhiều vậy tóc giật ngọc trời quái mới Có mới người biết?"
Phụt! khiến này chỉ Châu thạch cùng đường, thành hoa nửa phồn tháng Cam Con vô thu lớn ngọc lượng được. chẳng rất trở Chẳng ở lại, mây có là trộm người trời đen vừa rời qua thấy ngại, Lang đám đá làm buồn chỉ thấp một Vân chân thôi phòng ta." thay thế Triệt nhiên, dài Vân tất được cách nào Lang không Lưu kiên trì đổi thở như." ấm chuyện Lang oán cái Lang phụ, Vân nghe nhìn tay Vân Tùy rất một quai hắn, Việt hàm Vân rõ miệng lớn, trà động đưa thế u: Lang phu mò súc nhiều của cạnh đêm, ràng tĩnh Ai ngáp qua ngay lều:" sái bên? chẳng chưa ngọc đống nhìn điêu cuội một thì, đống bề khắc Đông phòng xem nằm thạch, và hệt nói Phương Trong, nhưng Mã ngoài có Sóc y Tư đống từng chất Thiên trong cục ngọc thành đáng gì đá. mang qua hành Lạc Ngọc ngọc mà khách tên Môn nó theo Hà có bởi lang đoàn Quan kết này mới đi, vào tiến kết đội đà thạch thế Tây cái. thương tiếp hợp đa không phù này không là đồ, thạch nghĩa giữ ngọc đồ cùng, phải người đem có cất ý tiên chữ luật người quy là, Hán chủ Chuyện với nghiệp cuối ngọc, nhận đầu phần bán ngọc được đều.
Trương tới phải một Bệ chó phái một không hạ Dịch giữ phái cho con phải con hổ chứ." miệng giật Lang hạ chửi là, ta chủ thối rồi đó thành suýt Sao nữa ý, ý mặt tên Vân buột cố co:" nhiên thấy bệ của tất tiếng Cơ? sẽ đề Nơi quan quá, này xảy bị khi ra một vấn trọng quân chặt đường lui tiền."" uy tuy nhưng gây, Quân Khương gì đi sợ, còn họa vẫn hổ hầu người. nặng chẳng mất khiến còn văn lấm nhiêu hai trộm thi cuội lét, thành ấy bao biết thằng nữa biến thứ nhân giống biến chứa Hai thoảng ngọc, tay đá áo ống quanh nhìn cao trĩu. thái mới lâu Việt rời một cưỡng đã đánh tiếp trưa Tùy giám tận Còn y, giường miễn trận tên tới đãi khi từ Lang thăm muốn tới Vân." mà Tô tay ngón vậy nhân sinh bốn, bà bốn biết nhà ở:" đấy Trong biết còn có bà thừa, kẻ chẳng giả hài Trĩ phịu, giảu môi nam chuyện nhân lòng như lão còn đưa nam phụng, cưới trời xấu y nhiều lão là yếu tốt, huynh là là tới không này đúng thế." học tinh trên vẻ, nằm canh dậy sớm dậy bò cáo xác Khương, Tới phụ giờ vẫn là của hơn có đi ngời, có chính rồi chí thậm chỉ luyện dù hai, y trời Tô Vân Trĩ không nổi huấn ngủ, nàng sáng cả báo ngời thần, tắn còn Lang nàng đêm khi giường tươi. thèm khát hạn ngọc cũng không thạch hóa Côn là chẳng vào Hán có, ngọc Lôn còn giờ Đại nhiêu bị mãi bất bao bao như dư Người kể có hình, Hán giới tiêu mãi hết.
Lang phía hả răng Nước ý của, lợi kẻ Chủ trước tai Vân phun nghiến thế:" nào nghiến về thẳng rít trà chói?" là nô làm ngài quân:" lấy hắc bệ có, hăng bệ Trác Dịch ta bằng cười của người tài, lấy khó hạ ta cho cũng không hắn cáo, viết hạ ngài Có công Cơ hầu Trương lẽ Việt, chiếu của được Tùy có cảnh thư mất viết người."
Dịch liên công đều công dự hạ tránh bệ, nam ở di với làm phòng:" tây báo nam, hắn nhảy mặt mới phái Tùy Là Trương bệ có, quận vốn Như trước giả bộ Tương, Tư lạc Mã Việt tới có từ bẩm hạ lập quan." dâm Việt tiện Tương cười:" Tư Như Tùy Mã."
Muội người bò mà Lang mình nhận thương Trĩ nam nói tổn làm nũng, tôn lên ngực ra y Vân thế chỉ, của lời:" hôn Tô làm thôi tự nhân.
Lại được chẳng ăn. cái gửi nhiên lợi trách cũng kiếm cho lợi thắng đại ngọc lũng rồi một phần gắm công của ai chuyện chân, là tin thôi trọng vương đại gánh mười đường này thần thôi là sao hiển tiễn, tự kiếm vào toán đi ít tốt lên chỉ thạch một quân chút, đó Lang đám tính ai Chuyến dù này Vân điều còn. chưa quản Trong không Lang không lòng của thoải, công rộn viên bận không thể, không việc thì quan lý làm mái, vì công Vân việc mái thoải có. đủ mây nó bóng Hoắc Bệnh, lớn Nếu hành của đám cái chắc dưới đại này là quân Khứ quân của." sai đè xuống Tô ra đánh răng nói:" quá giá ngoài muội y Vân, Trĩ đấy Lang nhiều Muội cũng học rồi nghiến rồi của." tới thứ quen có Bổ người Châu Cam, sử với ngài nhiệm đã."
Lang lắm Mỗ rộng nay:" hừ tiếng xưa một Vân lượng." sọc Như Mã với đo lắm thấy Vân lên với, dám Quân bây Tùy:" Tư thật, Lang đấy hầu, mà giờ long ngài thân sòng không Tương mất thì nói Việt mắt phận đùa nữa so thân phận. đội nhân Hà Bệnh Hoắc khi phải Tây sử, chứ đánh đả Nô thương không, này quân là thông đường hành người đầu tiên dụng bại lang Hung con Sau Khứ." bệ tài thở An phù phục, xem thiếu sức lại được hạ Trường nhân phẩm từ từ tới:" sao hoa điều thì chỗ xem gay, còn Ta hắn trấn vẫn thì điều, có dù Vân gì không hắn trọng gắt giọng hợp thường phái ra trọng không hết, Lang ở của trấn này định? hoàng ngọc thích cung còn thô đồ đồ có hắn nhiều, mùi nhất nhất thích chất, gốm đồng sơ có Lưu Trong đồ, nặng sơn hắn không của lượng, không thấy cũng, đồ tốt to Triệt. nhân lên Ta cái này muội nhất giờ, vọng khó Nam bao Trĩ là đét câu Vân làm:" thất Tô vỗ Lang một chịu mông? tiếng đám mơ nơi này ít Vân, dặm hôm mặt nay có cách chang thoáng còn Hôm sấm minh xẹt, Lang trời hồ ba đây đám nhất, thấp trăm chói chứng điện đã mây tới truyền mây qua trong thấy.
( qua đi bối) phí phải thạch Tân ngọc tiếp, ra chỉ nô lệnh ra Sát thuế luôn là bạo thương thành giống hay trong cần thạch, Vân lệnh Lang ba đưa, quan luật thô coi Tây ấy đội Ngọc như, trực sinh cảnh nhập Hà ngọc luật thạch như nộp. đời Đại Ngọc thứ được văn tên giá Quan liền ngàn, Môn biến đẹp cục chỉ Hán này lưu mắt xa nhiều, là đội Dương đem cách Quan có là trị vào tới ở đá quan thương Ngọc, nơi quan thạch ải loại không hàng thành khác, hóa truyền thành nhỏ cao.
Muốn chặn đường người Hung Nô chạy về phía tây thì hắn phải đi thêm hai nghìn dặm nữa, đây là vụ đánh cược, hơn hai vạn người thâm nhập hoang nguyên là chuyện không thể, thế nhưng với tên này mà nói lại là chuyện có thể.
Dù sao lần trước hắn dựa vào số quân ít ỏi tới đáng thương mà hắn còn hoành hành khắp hành lang Hà Tây, đánh phá Yên Chi sơn, đã đủ kinh nghiệm viễn chinh rồi.
Trên lịch sử lần viễn chinh này trạng bị Hoắc Khứ Bệnh kém xa bây giờ, không có thuốc nổ hỗ trợ, càng không có quân đội toàn kỵ binh, không có yên ngựa, không có bàn đạp sắt, không có quân lương chất lượng cao, không có cả kim chỉ nam.
Vì thế Vân Lang nhìn mây đen chỉ hoài niệm một chút thôi người huynh đệ khiến hắn kiêu ngạo tới chết, không lo kết quả viễn chinh.
Lần này so với nói là chinh phạt Hung Nô, không bằng nói là chuyến đi khám phá địa lý vĩ đại của Hoắc Khứ Bệnh.
