Hạ Hầu Tĩnh trải chiếu ngồi dưới gốc cây, tiểu lại kê một cái bàn thấp, Lương Tán pha ấm trà đặc, ông ta chuẩn bị xử lý hết công vụ Tùy Việt tích trữ ở chỗ mát mẻ này.
Thấy Tư Mã Tương Như đi ngang qua khẽ ho một tiếng." Văn Trạch tiên sinh cứu ta với." Tư Mã Tương Như quay đầu sang thấy Hạ Hầu Tĩnh tức thì nhào bổ tới ôm chặt lấy tay ông ta không buông: Hạ Hầu Tĩnh xưa nay thích từ phú của Tư Mã Tương Như, khi xưa ở Trường An từng coi Tư Mã Tương Như là thượng khách, tửu yến chưa bao giờ quên mời hắn góp vui.
Người này biện tài, kiến thức, từ phú hơn đời, ăn nói cử chỉ cao nhã, lại thêm tướng mạo tuấn tú đường đường, ai gặp một lần cũng có ấn tượng rất sâu, một thời là hồng nhân ở Trường An."" chỉ bạch là của ngọc Trường Nay đang quân gom thu chuyện Khanh, hầu Lôn chuyện rộn nhỏ chuyện Côn bận." bài kiêu tiết hỏi lệnh bệ yêu làm, Tương này trà khỏi bệ biết từng Tương Như bài còn: miễn thích mà Tư nhắc Thái thích chút thế thái Hầu không tới tử:" từ cho chuyện nào một, thu cười không một hạ vào không được làm có hạ tử Mã cưỡng nữa, trọng Như Tĩnh xuống đặt coi ấm lúc vì thiên, phú nụ đã từ được Hạ ngạo phú." với cười nhạt Lương:" nói Lang Tán sao Vân sư phụ?" Mã Như đầu Hầu như lời nhẹ Mong được tiên, Tương phần Tư nào:" người Tĩnh gật nói thấy Hạ sinh." cho và hộ hoàng một đế, quốc cho số Tây này Ở thì, Vân lại hành phần khi khố cấp gồm lệ, Lang theo cho thông lực ngọc nộp, pháp kia y lên là vương chia Hà ủng có lang, còn nên bao của lời quyền, trừ người bạch được.
Khanh long phu vạn đăng tiềm lên đợi lần, cũng học Trường Khanh lão, chớ vạn theo thiên Trường."" ngọc Côn Lôn Bạch?" này Tô Lang cóc làm Loại duy nàng không của Vân nghĩ theo gì không, tư kịp biết nhảy Trĩ."
Tô ngón dùng ta Muội kéo Vân ngồi Trĩ, chê xuống Lang khen tóc nàng:" cạnh chỉ tay ta đang bên đấy hay." che mắt phu nam, không kỳ miệng cong:" Trĩ muội thực Tương, Tô như hai phải cũng nữ Tư không cười, nếu của Mã là Ai trượng Như huynh huynh tệ dám vút tìm. có Bên rõ rặn đáng trướng ho, ngoài ràng lớn ra ghét, cố rất tiếng. khó thở thì dài đen Lang Trĩ bệnh gì cười xõa, đổ rồi dài thấy bút hẳn tốt mái lành thác búi, như sinh nhìn xuống nở, Tư đoán:" cười Tương nhìn đặt bộ tháo để tóc đừng thì dạng mượt Vân muốn nhịn nụ Nhìn là tóc cười, xuống Tô muội Mã chứ, không Như đi của." đúng đó hận Tĩnh mà Lưu Hạ chết là không Hầu sớm Cư già cho Lão. trách Tư một lỡ hắn nhiên Như hết chia làm Tĩnh vụ sức Hạ, phần của Tương cho công mình Mã công làm tự Hầu việc. tăng Cư lấy lòng, ra ta đế cho là, Lang này ngạch tử không ông thái chết thế nếu bình lấy hoàng viên vi, nào Là phân một người thì rồi hành hoàng cho cũng Vệ hậu giống khi cuộc chưa mà Vân yên giới chết ai trong muốn Lưu mà hiểu."" uống sinh tình trở có Hắn xong vụ công rất lý nói còn tốt tiên lều, nay về hắn rượu vẻ hôm, tâm chỉ xử." Trường kinh, thế đế chuyện gì Khanh mà hoàng? cụ Lưu thấy trên chính ngạch hành không của Hầu, Quang Người từ mà cho danh phân sách đưa Hạ Cư chấp hắn là thể Tĩnh Hoắc."" ngốc đồ là mới Huynh."" muội ngốc nhân, nhất ngốc thích ha Ha, ha người nữ ta là. như Tư cao trách nghĩ nhỏ sao Mã, dù Tương suy khó cấp có tầng, Người chuyện thế hiểu quan ở Như sao như viên." thì Tĩnh phá Hầu vậy nghe Hạ lên cười." ngồi rõ thẳng Như Tương ngành Tư, ngọn kể Mã dậy." sau Tư này này qua Như khó Tương:" quan cùng được Có không Mã bi lần, gì vô nói còn." cũng được vờ một lên như nương ngọc Vân vào không, cáo mộ nội phụ nhảy tiểu này phong sư cò báo đau, Liên và Hoắc thạch, cố Lang Vân Quang một quan rất dung nịnh và, mong cười chuyện sư đặt à rất thư: thế hâm bàn Âm tới máu:" sau nhuốm tình mình xem cái lò?" phụ Mã, Trương nhau phong chia sáng giết Sư thư tùy sáu cuối nay này nhóm Tương, của chặn được Cẩu Tử Dịch lấy, rời Như thị Tư."
Nhưng thích vào rúc Lang Vân không Trĩ làm:" huynh muội lòng nũng Tô, hơn đúng? thời đầy Trĩ liếc dư dả một mới khỏi lòng đau nhập gia cái, phụ qua gian phong, Lang một điếng lều cái Hoắc dạy Tô rời bận Quang vội, nhảy y không ngày nàng, quên không tình Vân đá Khương dỗ mấy vàng."" chuyện Ta ngươi khó, chỉ đã chẳng không gặp qua thôi, phụng ngại hầu đâu xưa, không quân chớ sẽ quân việc thường, nói mà rồi xem mặt hầu Trường Khanh làm làm. cao trà tình uống tìm cùng dần phạm đàm lắng của, dật nhân Như Tĩnh Mã Hạ phong sĩ lại loạn Hầu hoảng, tâm Hầu Tĩnh bảo giết Tương đảm được Được, Lang Hạ không mình xuống Vân Tư thoại. sau Tĩnh cười Hầu lưng Hạ lạnh!"" Vì lão huynh bốn cưới bà. khi khác là nhi chuyện, bị bao tử giết Đây ông ấy chưa, giờ thường như thế từ vui vẻ. hơn không rõ bất Tình, động án thì địch hình binh. làm không do lựa gì, ta chọn bảo Ông nói, chẳng hắn là hắn tự cả gì tất." nàng đầu tóc ta Lang Trác kệ, Vân Trĩ ngửi Tô khiêu:" khích là của Cơ cúi."" chất rồi, nộp hầu Trương phải quận, quận núi đã thạch thành quân Trương Dịch giờ ở thành đi đống thế làm đã hóa nhân cả, hạ Đúng lệnh thuế thương ba tất Dịch thạch hàng ngọc qua ngọc. công càng càng coi vàng biết ngày Không Hạ xong công hiện miễn gì Tương xử ra Tĩnh lý lý sau nhẫn Như khó, Tư giúp vụ Hầu Mã cáo lúc kiên mặt mà sắc xử phát cưỡng điều vụ vội từ đó." xem cười hắn phu mà mặt Hạ Tĩnh:" chỉ thường cao Vân lão, đề Lang cười bản, phải nhiên Ngươi Hầu là tất thân.
Khụ!" sao giúp Tiên vì Như Tương không mỗ, sinh đã cười còn đành? còn thấy khi dậy còn Chỉ nữa nhắc thì người Vân từ mãi, nuối thị tiếc trỗi tiếc không nhiều. kín sau Tương Tư y sánh như so chỗ gặp Như nên lắm, nấp khi đó ngó nhìn từng chưa sau một, Mã Tô nhìn vào Trĩ mò lều lúc tò Vân chạy ở Lang."" Tư người kiếm Cơ nghĩ nơi Tương Như Đại nếu xôi trộm cũng ở rửa đôi Thục ta, khi thê như một người như dẫn, ái mà, như huynh là Trác xa có như nhãn được xem vẫn Vương nhìn Mã, quang muội có tắm ân Cơ đấy không Trác đất phu." thế Nói ba Trường là nay vì thái bôn tử như Khanh? nói đem Nhưng cho bạch hành tử biết tránh kỳ có, đi thất lễ của cho lớn lại Hạ thái Hầu được Tư Tương Như y cần, Mã vi Vân Lang khi là ngọc theo lượng tử tử thái cực rằng, Tĩnh chuyện tổn thái thất."" Thật sao?"
Hoắc đầu gật Quang." tử Khanh mới nay vụng:" Hạ tội tùy về thị ăn với thái, lão thật thái nói gật, có nên gù Làm Trường Tĩnh, có hữu hôm của Hầu ngày phúc tả phu tử đắc. yên ra ra Như Tương nào là bậc hoàng, Vệ nhân quân hắn tâm của dò giao Vân nghe không Lang lời xem, không này quyền tới vật từ Mã chịu có phái, Trương thế thăm Tư đế, cho hiểu sợ Tĩnh rằng vị tướng là hắn Hầu nghe chứ Hạ đâu hãi Dịch thoáng xem. tích ra Tương nửa đoán phê Hắn ngọc của xem phối, đề phát hôm phải, không có duyệt của ấy mà là Tư văn phân thạch lấy Như thư thư nay ở ra phân vấn ông Mã văn lại bút hiện.
Khụ!"" sao Vì?" oán suýt khóc được không nay bi có:" mạng với nữa Mã Tương Mỗ giữ, Tư ân thương Như hầu quân."
Hoắc Quang hiểu ra, đã biết đầu đuôi rồi thì không vội nữa, cách ứng phó rất nhiều:" Sư phụ, kẻ này chưa tiếp nhận quận Trương Dịch mà đã kiếm chuyện với chúng ta rồi, đệ tử thấy, không giữ hắn được."
Vân Lang cúi đầu nhìn bức thư dính máu:" Gặp việc gì không nên nghĩ tới giết người đầu tiên, ta sợ nhất ngươi tạo thành thói quen coi thường mạng người.
Ngươi và Cẩu Tử phán đoán sai lầm rồi, chỉ là chút tiền tài thôi, không cần thiết lấy mạng người như thế."" Đệ tử biết rồi, chỉ là hiện giờ vị trí của sư phụ quá trọng yếu, bọn đệ tử hành động cẩn thận, cho rằng chuyện lớn, nên đề phòng hơi quá mức."
Hoắc Quang lui ra, Vân Lang trầm mặc, mọi khi mắng hắn, hắn thường cười hì hì cho qua, lần này lại giải thích đâu ra đó, không biết tốt hay xấu, có lẽ đại biểu Hoắc Quang đã trưởng thành, nghiêm túc cũng có chút xa cách.
