Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 207: Q7 - Chương 026: Đường đi tây bắc xa xôi. (2) (7)




Cao nguyên tây bắc nhiều nhất là đất vàng, bị nước lũ thời viễn cổ cùng gió bắc ăn mòn thành mặt đất nhấp nhô, khắp nơi là khẽ rãnh cổ quái, Thương đội Tịch Lệ Mã nhìn thấy đoàn người Vân Âm, bọn họ tưởng là đội quân quy mô nhỏ, mang suy nghĩ thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, nấp trong cái khe nghỉ ngơi.

Khi tiếng vó ngựa gấp gáp truyền tới, mọi người tức thì cầm lấy đao, chuẩn bị ứng phó với tai họa.

Chỉ thấy một tiểu cô nương mặt che rèm cưỡi trên con ngựa trắng cực lớn, cao ngạo hỏi:" Các ngươi là mã tặc hay thương cổ?"

Hách Lý Mục còn trẻ nhìn vóc dáng yểu điệu hương thương thoang thoảng theo gió cuốn tới, không ngờ hơi ấp ứng:" Cô nương mỹ lệ, chúng tôi là thương đội thiện lương."

Giọng nói như chim oanh từ sau khăn che mặt truyền ra:" Thương đội nào cũng nói mình lương thiện, rốt cuộc không kẻ nào là người tốt. nó chủ này thôi giàu nên, trở nơi Gia làm có sẽ mau quan chóng.

Mau ngươi của quan thông thư đưa văn ra các. lang y là nhìn nữ đoạt nhìn ký cái tử hoạt thật đại, Một qua thư không oa ngờ:" văn nói con, oa do dấu nữ giáo xấu Hoắc văn lớn lục, ngờ một, không thư Oa người xem lấy quân. đấy tha lấy nhất nhất mới bảo, giả Nói định thạch ngọc phải là không đồ chúng chừng đẹp ra. hiệu suốt người cho lý, được đám ngờ Âm vũ lắm gặp hực ngang mới hợp biết ai đội, lẽ lại khí là thu mã thất, hậm thương mãi đường một nàng trông tuy nhưng, tặc ngược vẫn Vân dọc vọng si pháp đám võ giống ra. mà đám nên vì nhìn, trông có Lục Y họ hoặc làm rồi hận, bề không cảnh vì, phải tranh là đen xì đen lẽ, đen đây Người đó càng bẩn Khương nhau ngoài xì hối họ tới thảm. không Thịt lớn không được, không ngon nhờ hối không nhích ăn, vả lợi nhúc không lộ không. ai khí lại xe sĩ quanh, xung đằng xa nấy tán dừng phân giáp, Đội tay lăm lăm vũ tức thì. phong xuống đi lớn theo, kia xe có Con thái hổ con cực về giả đội, vương quay hổ nhảy nhỏ rất. tức đều đỏ mắt phòng đất đi trong bốn sau càng con đề mặc đao thú ánh Tịch, họ dã về áo sẵn từ từ thì chắc lên phía sau choàng nhảy Lệ cầm về bọn Mã, nỏ cầm đã chiếu tay tay giáp đồi sĩ. nhiễu Vân không không, mông dùng được Âm Vương cho vào Đại Đầu đuôi ngủ chổng quấy. chút xuống vẫn thì một sinh ngây kéo theo không hoàn, gan họa Vân Vân Âm ngốc nếu thơ sẽ Nha hơn lớn Âm hố. người Thượng áo để đó nhà chỉ, để ở nhưng có mặc dưa ăn ở có Uyển là, nghèo trong người nghèo có trong nướng bánh với muối nhà cũng, không lành ngói không Lâm cháo. lấy võ tảng Mã con đưa cùng, gần chậm thông tới gườm ngoài không cam có không trên cho Tịch thiếu cho kia thư văn, sĩ gườm nhìn Lệ, nữ che dám đá quan dám hổ chễ mắt chắn đứng. nằm vất ở trải Âm thấy đó bên, mây trong khó chẳng Trong dù trên như, là thảm vả nàng nằm, đi xá lắm đường Vân rất trên dày xe. hứng cả vẻ Trước cần chạy thú Vương chỉ kia ngày vui nó nữa chơi len giờ cuộn miếng là, nàng một lớn không thịt Âm cũng theo cho Đại Vân cả. tiếng miệng nó Âm xuống nổi nhất, đầu dừng Vân sau giận, chui nanh kiếm, nằm quát cười ác thái rõ Vương, vào thư ràng đuôi Đại quẫy chỗ một đó. kéo tinh xe rất vất còn, hơn phòng hổ hổ khiến tinh, nặng xe vì nhanh hơn lực con bực tử, Bà hai lắm xe đánh mệt, kéo con ngựa lực nữa quá lại bốn chúng nhiều dùng vả đề vì cả." phải thôi phó rất lời Y toàn thực kỳ thực Vân gọi Vân, xưng bây mơ trong kỳ Nhà quen thói người vậy là như, chỉ hồ phó chẳng là giờ tất nhiên thị qua là Vân, hô thị thị Lục phụ bộ chẳng phụ ta cũng là. mọi biết xuống ở, ngươi bệt lau Sau đường bước Hán địa mồm chúng thói cái, sẽ hộ mới Thị thiếu đang, quý ngồi rời phải ta chết Lý đám này nước đất:" gặp mồ giở Lệ Đại Đội Mã, người đấy cái quản nội xe vào mà đi trời, Tịch ngươi sĩ kỳ võ tống rồi một, sắp nhân nữ Nguyệt lạ lên Hách gì cũng phát đá hai Mục của hôi."" của đã ta, kế nữa ân phận ngươi cha lần, một cứu rồi này không ngươi Đại ngươi hỏa, ngươi cao đi Hách chỉ Nguyệt là trả tồn, tại là Lý hết thương ngươi Mục Thị quý, trong thân tử tình vương nữa, quên được đã nợ của đội không phải." cam ngươi đám y Mã chưa Tịch, là khốn tử tặc:" Lục quát Các Lệ phải mã nữ tâm kiếp không?" tới lao hoàng ôm cái màu bóng, Lý hổ chỉ xuống quay, gầm đầu ngồi sau làm kinh cam tiếng thấy hiện, vang đó trên hãi lưng phẫn, cái quần Một xuất lên hắn Mục Hách kinh, một nộ vọt ướt đầu đầu." nên chuyện ở nhà chúng mẫu nhiều, còn an tuổi ta cho Y, tỷ có thân ta úi:" muội nhà đấy thế như vẫn tới, đưa nghèo cũ cũng nhớ nhà Khi Lục, không một hơn hai kìa chút." lại nơi như Thái Sao có:" rĩ nghèo rầu Hoa dài thế thở."

Đại nói lên tuân nương chúng nào giới, trèo không tôi đội dám tới Trường, cô vượt:" xe muốn thương đội, An mỗi chúng chút đều qua sau đất Nguyệt Lễ hạn đất, tất mặt Tịch là phát mỹ Thị quy củ đã qua tôi, thủ Mã hiện vội lệ Cô đi nương. lên đi thương vậy chưa Uy nhiều, người đường nhiều Âm tới như quận lẫn, Vân đội nghèo giờ thấy đầu bao Bắt người gần Võ. tát ngoài con văng chui cũng, muốn Vương Đại ra Hồ bị vào. bữa không nghĩ ăn tiếp Người Lương có gì theo thì chỉ Châu ở nghèo? hai hiếm nguồn Từ cho thứ hoi hổ bẩn vào vào tắm hổ Âm rất không hoang, mình nguyên của xe ít, ngựa Vân khi rửa thỉu con nên cái nước. toàn thưa Nhà hoang một cái, hơn bằng cả vẹo, cái kia thì, cảnh đất đây, cửa xiêu một nhìn lưa nguyên chán." là tai này dung êm ra tốt mắn nàng lệ giọng thấy không mồm Mục nghi Lý, phục chinh Hách, hì không nương hì luôn Âm nói nói thư nàng có tên, văn của mỹ:" mà vốn bị của, người thể may lấy xem cười nhan Vân Cô sinh?" của đang gật bảo bẩn đó mắn hết rồi trên họ cúi hồn là nhặt còn, mặt Đại nhìn người được, người đã Thị ai đầu được, hộ như thỉu da chủ áo cái nguyên hoang Lý như dê Thị, gia vô sống là Nguyệt quốc không, mặc Đại Nguyệt mất nay mình cừu rồi, may Mục gằm Hách người. ngựa vừa Vương sức hết xe ra Âm con thói hết ái Âm, Vân Vân cả đầu gian Đại nhiễm êm rồi này tham thò thèm, liền của xấu lâu cái cái giờ vào bốn đẩy hư lấy bị lười. xa mà là chỉ trên tiêu Đó thôi chút khiển chặng đường.

Cho nên xe đặt hổ lên hai Âm càng, cho mông hổ con ngồi ngựa, ở Vân đánh móng xe." chút thất đấy vọng Là có Vân:" nói thật Âm. thin nhìn ta trước mấy nhé thít ngày Tụ hoàn Các ba im không không đi ép:" Hồng phấn hưng đấy nha còn, ngươi như đòi."" Đại Vương! lấy Điểm nhưng bị mong manh thân thể, hung vào xe quật đuôi Mặc Đại rầm dữ hổ Vương khoang ôm." này con lớn sang lãnh mắt bước lại Tịch tới lùi lại to màu, đá trên khiến nhìn nhạt hổ Lúc phải quay gầm đỉnh đạm con dùng hắn khẽ đi hơn nhỏ với, Mã con đủng có Lệ nữa tảng nữa vàng còn. nàng trong tên hung cấp từ hoàn dốt, Mặc vô chuyên do nàng cho của nát (mặc mẫu), môn thân là câu Nha điểm Điểm lấy. túc cạnh cung ma trí kỳ một Âm nhiên bên Vân mưu đa cung Đương, vốn nữ là ma tuổi có tinh còn một, rời cực cao.

Những phó phụ đều là người giàu có, bọn họ đều có nhà cửa sản nghiệp ở Phú Quý thành, thuê người làm ở đó, bán luôn đồ cho xưởng Vân thị, quá tiện lợi, vì thế có người còn gọi Phủ Quý thành là Vân bán thành.

Hoàng đế vui vẻ thấy điều đó.

Vân thị muốn khai thác Lương Châu thì vô số tài sản ở kinh thành sẽ là con tin cho hoàng đế.

Nhưng khi ngày nào đó tới, hoàng để sẽ phát hiện ra, cái gọi là gia sản khổng lồ của Vân thị kỳ thực đều thuộc về từng cá nhân, chẳng phải là sản nghiệp Vân thị.

Những chuyện này đương nhiên là Hồng Tụ chẳng nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.