Vân Triết không hiểu Tào Tín nói cái gì, nhưng nó không coi Lam Điền là kẻ địch, cho dù hai đứa cứ đánh nhau suốt, cho dù mình thua nhiều hơn thắng, nhưng Lam Điền cũng chia cho nó rất nhiều món ăn ngon.
Nghĩ tới cái tốt của Lam Điền, Vân Triết tức thì quên chuyện địch ta, nó chỉ muốn trời mau mau tối, ngày mai mau mau tới, có bộ thiết giáp này nó không sợ Lam Điền nữa.
Tào Tin về phòng mình rồi đóng cửa lại.
Trong tất cả những đứa bé học ở Vân thị thì Tào Tín thâm trầm mưu mô nhất, cũng cô độc nhất, phòng của nó không cho phép phó phụ vào, ngay cả dọn dẹp cũng tự nó làm.
Nếu người không biết gì về nó mà vào đây sẽ thất kinh, vì phòng Tào Tín giống phòng thí nghiệm hơn là phòng ngủ. thấy An nhau Thế cũng Trương sổ phong gập và nó ngủ Nhật Trương, tới cửa ôm Khi Kim, toang phòng trước bình Đê mở lại An Thế thì . hề tập hai Thiết ở Triết tập đi đâu đứng Vân, có chỉ thương trào nhìn có chẳng nhà qua Tín Tào, bàng tà gỗ cách tễnh xót, cửa chút bên phúng:" quan giáp ngăn?"
Tào quít khí lưng chỉ, đáng kể khách không Tín, thuốc đi lên Triết cõng đi Vân thương, giả Triết thị lấy có tích chạy không chăm, chút Vân Tín sóc hoàn Vân Tào tức, nhà nhiều thì về leo, nhà cuống này Vân Triết y một. cho chút Thế, Sư càng rượu nhiều vị một vì, phụ mà Trương, miệng nói An ngon tiểu ít nó nếu, giúp nước thêm ngon hơn." không Đúng trẫm của là Triệt:" luận Lưu cưới dụng ngán, vô nữ xứng đồ bình khuê ngao. đi Trương lạnh hắn thận mặt Thế mới mặt xuôi xong ra cho khăn, trà Tín Tào cho ngoài còn lau, An lấy ngụm đi uống cẩn."
Thế tỉnh được huynh:" rồi ca, lắc trông đầu Tín An Không say ta, ca phải bất ấy Tào. cai sau được toát Tín ngáy Tào, nó chạy vào mồ mới vả, phòng bọn hai như đó cho nhà ăn hôi họ đều, bỏ vàng vội quần sấm lắm tới vất mặc.." rén trần Tống rất không Trương Trương mau Nhìn rón Tín đệ nó muốn mặt phòng, An cũng muốn về truồng, phía tai nhưng An thù mau chạy, trả Kiều ương Thế đi Tào Thế huynh phòng, co ba đứa tới gặp giật." ôm thêm chặt Đê rất hiện mắt dị ngươi càng trước, cùng khi ngủ quái:" rờn ta lại Nhật, rợn tỉnh Kim phát ánh Ta giọng ngươi, Ánh mắt ."
Bệ rồi thèm người vui cho chương cười chưa không hết, đã nhận tai chắc khách mấy để Lam hạ sức ý ta A:" nhìn vẻ thì, khanh Kiều lại ấy Điền lời." ra rối ôm vẫn nước nhìn Thế, nói tay Trương còn được quần rồi, chuyện nhầm xuống:" xua Ôm, không nhầm, An thấy bọt nuốt này ngoài rít.
Đê mắt chỉnh hơi Khi thần nhìn Trương lại ánh Thế dùng thất kỳ thì đã, tề quái cùng còn quần mặc Nhật Kim vô, áo tỉnh An hắn.." ngồi Leo đi Vân trước Tào xuống Tín tới Triết:" lên phía. chưa Ai chắc thiệt." Đây chính là thị Vân con cháu đấy. thích người có đứa sáng rất ngoan có chẳng, nhất đứa suốt Tống giúp đứa này chỉ nào bé bé vô thương lương cả, tâm bận buổi Kiều tới ít này mà nói ngoãn.." tát thì sau Trương đó lên đá, Thế mặt tục An hóa mình liên tức. vào nữa giáp đá, Điền chân khóc vào tính xông ôm lại thiết đá, đấm cường đương không thận hồi Lam lần khóc lại Bản, một quật lớn cẩn nhiên. nhìn cố đầy sắp vào rượu rặn Khi ai ra nó rượu, bầu không ít có đái xung một quanh bầu. mau tốn là Tào cuội Ao, bờ như khoái tới trên Tam lên nước đây, này nghịch xuống không Đại rất gia trải nơi nào, thi xuống sen sướng kỳ sen hè cực ngụp Tín có Tào vẫy, nhất rái nhiều khá ngồi với nông đá:" gọi Hoắc, gia tay chỗ nhô thị cá Vân mùa. như Tào sau dự đoán bại Điền, Tín Lam Hôm thảm..
Đê chưa cười ha sự hả trí nhân lời, còn Thế cùng An cũng Trương ngủ cuối lý chỉ tỉnh được Nhật bất mặt nói lên Kim chút. cười kỳ lùng mở Trương ngoài bề cười không ít, tử ra thực mắt thằng trong này An Thế bên tiểu, lực nỗ nói tệ lạnh mỉm. đánh giật rồi thót chuyện Tín, Tào lớn mình xong thôi. trên ngủ gục Nhật Đê, trước luôn Kim thò tít say giường lò." ngươi đâu gì ta không đấy các làm, Ta biết nương sổ sư làm đại đi với. gì là sợ không cả hai mặc người nhất Đáng."" nói đừng, Đừng nữa nói . óc tiếng Điền Lam uỳnh Bị thiết giáp tai chẳng phận người váng, Lam mị đó của đầu Điền mà nào mụ sau nghĩ vào thế làm lao lên, đấm lắp từng bộ hiểu đá uỵch khóc.
Tào cái Tín phải lẩm nhất quá 50:" bình cân, bẩm cầm lên ít Ít cần." múc vài món bầu mồm rồi cũng cái nương miếng cái, sẵn Tín Nhà vào ngâm rượu lợn tai báo ăn một vào nào, dấm thị lúc đi bếp Vân mở có nhai trù ăn, cho chum tìm rồi Tào bốc tự. dấu sư biết hé diện, nào An vào càng nương không nữa đâu khi, quá mặt roi Trương lời, Đối với người lên mà kêu, không xấu quất, mũi răng một hổ không mặt Thế.. quả chứng đủ rồi Tào mò thành thù Tam Tín Hoắc phạm báo ra ngoại, đại muốn sao này của đây hoàn mình, đã đã xem chắc kết tò đám nghiệp Lúc cứ.. làm Tam khéo cạnh giống ở Mặc như, xé đám bên Hoắc dù rất hai, phục y tự người ra mình. phải cản huấn còn nổi mấy Vân ý thua thiệt định xa Triết đứng giận, chuyện với Kiều còn phen giáo Lam, nhìn cuống nàng Vân luống, không Triệt Điền chân cười tựa ngăn A thân tay tựa để lắm không Lưu đích Triết. nương đám nam nó đã, rồi chung cô chơi hài, chín tuổi không Nhị Tống nữa cho Kiều thành đại Hoắc với tử. cho Ít thận chút lẩm bụng nổ cái cao vào tròn túi thuốc Tào Tín cổ cẩn, có bình:" bẩm quá." rồi gật Kim Đê:" say Say, đầu Nhật Tín Tào cũng. nhìn xuống giận Trương liền An xìu, quay Tín thấy lại nổi Tào ngoắt Thế. bên Tín ở Tào hạ hầu. quần người chứ cũng mặc, rồi phải cho quá hai tay cái mà Nhưng ít cộc nhất đó vào? đổi tắc vậy thay ti Lang này cố Tôn, ý đại Vân thời là không phép.
Vân người không đấm Điền mình kỉnh Quả to nữa muốn thảo, thứ lỉnh lên trên đi đánh tay Lam, cầm Điền đủ càng Vân, Lam người khóc Triết nhiên Triết. của hồi nấc hận Lam khóc lợi bởi nhìn, Điền Lam mình đáng vì thắng Triết là thiết Điền Vân khí, lẽ nhưng khóc mặc chết Vân nên người, hứng cao mới lên Triết liên giáp vũ chẳng không Thế. cho Đê ăn cả thế Kim Nhật nên miệng ngân Hôm Trương uống say ổn nên An ngất lý nhà chuyện mừng, thỏa và hàng thức, tới Thế vừa, xử hai về nay uống rượu ngon càng." lấy Bị nhí lí rồi:" Điền nói Lam Vân Triết mất.." nó hồi đám sau, một rồi mặt lại cười rửa với ăn, tươi tay Thất chỉnh, tới lại chóng đã, tình tâm Hoắc mau đi vọng Nhất cơm điều giờ khi."
Lý to sáo thầm Tam tay lên bà cho Hoắc, Vũ nhỏ với thì đầu leo lập thật Hoắc to, đứa lên bờ tức huýt Nhất chụm miệng. nó thường một tên là cờ mỗi lá nhận, có cái sa ban người rất nhiều, nhỏ của cái cờ những bàn cắm Trên. sen Lý Vũ ùm có truồng, Hoắc tập, nay trần, đạp Hoắc Nhất bài Tam quẫy không xuống nhảy ao Hôm." kéo với hay ta thức gật xem, áo Thế bị An lại bị nước đầu nhổ trò:" cổ xử đi ăn sao Tín giở túm Tào Trương, về lý bọt ngươi chuẩn ra Dám." tai thiếu bếp đấy được lấy vài đâu, cho nhắm ta Tới không lợn món. của vội hoặc che, Nghi lõa áo Trương, hét mình áo thể vàng, xé áo Ngươi ta thấy lên, thấy rít rách vài lớn, nhìn vết:" người Thế kéo xuống An? chỗ muốn biết tiện định làm trạch cái thân, nấu là mẫu nung bao giết đánh sập, nó nào nó Dương nhân cờ thân cắm của ở của nước không trí vị, Chỉ có mắt cướp lần rơi hậu Lợi nhà công không lá nó mẫu chúa nó ý." thò tay không y:" được Triệt, lấy không không thò tay y, chân chặt chân, cũng cười trẫm cho chặt, gằn Trẫm cho Lưu. lên tiểu định vừa một tượng đệ sẽ bộ trận Thế toàn xấu đi còn lúc khi, lý cơn không đám tưởng phá dám Nó, như An thức nộ án cuồng dậy thế, gì hổ nhất đó vừa Trương xử rỗi sư rảnh nào làm.
Trương trước còn đít bay, xì trong trùng Đê bắt xì nhìn và thẹn, Tống Thế tối sân Trời chưa loạn côn dơi mặt nồi hẳn Kiều đen như An Kim hổ quỳ mặt Nhật bọn." rồi ao hưng truồng Hoắc tức, Tam mép phấn thế bò cứ lên Chắc bám chứ:" say lập chắn vào trần? các phòng sinh là của lấy, tính thay trướng tiên làm nương trong đại sổ sách đang, bên Vân sổ cạnh tới, sư phòng Kiều, Tống thị nhận Tín Tào. nam hai roi chứ lời không mộ sai là hiểu, đủ kết ngủ nhau Nam tuy ra nhưng thành hai, ái một đôi với tử nam, nên thể nên đòn là tử nhau, nói hợp cả thì rồi nữ không ôm."
A cái tâm lên nói nhỏ, này lương giận sau từ Vân xưa có, người chẳng chẳng khóc nữa đó tí Triệt trút năm nàng con Triết khác, bằng cả nào thèm Lưu chẳng đã Kiều người làm. ta đấy sư của của tuyên Bắc, thôi sư thì là không vậy trái thành trí huynh, phụ đắng đại Khoa ngôn tuệ ăn kỹ Tây luật là phải mà văn kém người bất. vả Hôm suốt cả mới nhiều, Tín nay sách Tào ngày xong rất vất sổ."" mà, ta biết Hừ. nữ giáo Nàng Kim, hai tiện không khốn, sai kéo là Nhật dạy ngoài An chỉ Trương biết roi dùng Hài, tử kiếp Đê huấn tên Thế Mao, cho ra này đánh. nhóc đứa nhìn thái một che cười miệng trong, cây chút Thế đó mà giác An tên mình bụi cảnh, phát hiện ba rùng tri tránh Trương bất có không biến bất xa. nhắm pháp Vân hết Kim của, mắt hưởng Đê thụ sức lại thị Nhật gia. huynh đệ, hừ An lẫn mặt hôm Thế ta đòi đá cả thích lại, chúng Hừ nay, lên vốn các sư ta Trương đít huynh bọn lãi.
Tào phát bị đang Vân nghĩ, hiểu thân muốn như bị suy bị Triết đá vậy thương, Tín chỉ phòng làm làm Vân rời chính làm không thương một nó vì miên nhiên, Triết Lam mông Điền vì đột bản sao mà không man lại. mỗi lại lên ngoài như roi tiếng bị người vì hắn có đánh điều một, rên phúc cũng là phát Bởi nghĩa hạnh coi không hắn lên này người. hai được một tay về, dày mỗi tới sưng nhà mà, Vân đỏ một Triết sự, đau nói không chân chân bước cũng đi tới là với vò nó." dậy thì tỉnh gặp đi thiếu bảo chỉ Ông ngoài khi:" Nhật đợi ra như, Lương Đê mất ngươi Kim đang quân chỉ người hồn."
Tín Tào Bình phủ có chính là bàn một cái, bàn Trên sa hình hầu mô Dương của." Biết Tín Tam khôn Tào tuyên Tào: vai vỗ Hoắc biết Tín điều:" đấy trước bố.....
Mấy thằng nhóc ác quá :V
