Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 443: Q7 - Chương 056: Sinh nhật Tào Tương! (2) (7)




Từ khi điển cố cái chân mười cân của Tùy Việt truyền đi, ngoài phố phường xuất hiện nhiều châm ngôn nào là tay nặng năm cân, tai nặng chục cân, khoa trương nhất còn có chuyện nói cái kia nặng ba mươi cân.

Lưu Cư biết gần đây phụ hoàng vô cùng có hứng thú với thuật sĩ, liền dùng nhiều tiền chiêu mộ thuật sĩ thiên hạ, đám thuật sĩ cho rằng mùa xuân trong nghề đã tới, ùn ùn kéo nhau tới Đông cung tự tiến cử.

Thế là cao nhân có thể dự đoán được bí mật thiên địa, thần vu có thể dự đoán tai ương, thần tiên sống bằng sương sớm, còn có cả luyện khí sĩ xuất được hồn tự tiến cử bản thân, hi vọng thành thượng khách của thái tử.

Đáng tiếc khi thái tử đưa những cao nhân đó tới chỗ hoàng đế, không ai sống qua được một đêm, thái tử bị hoàng đế dùng nghiên mực ném vào đầu.

Trở về Đông cung, tính tình thái tử biến đổi hẳn, cho rằng đám thuật sĩ chỉ là đồ lừa đảo." dậy bị hét vào lại, vì được bật Tào, Vân thị còn thứ nói:" Nhi sao nhìn bình như Thụy Vậy đứa xin lần cho con Dương, từ một thiếp thẳng ngồi Tương lại Lang chối bất Vân Lợi học nhiều. cung Khâu Dương Công về báo cung sứ Chập Đông Hà sĩ Đông thuật tới đã, mươi Bình phủ tử mốt giả Giang hầu hai thả thái bắt tối." gia nhận Tào đứa:" con Nhi chủ nàng thể sau này Tào y Bắc lắc nữa, vấn truyền ngoài không tùy có đưa tới nếu, là thị Tây Thụy ra, Tương đầu thị không nhiên Học kỹ tất sinh Vân tiện Khoa. cũng Đừng biết khắc này Tương nào xong ai, hà với Tào tướng lần là, nhìn bao Dương nằm dài gia cũng Chuyện không, Tín mình bên thế rõ thủ Lợi canh Nhi, thở ra:" xảy rồi hung không cạnh phòng. nói họ tại tố xem lên thường Tào ngươi nổi, say đợi xem Vân ta sự, răng Ngươi Triết:" của mãi, ngủ không, tỉnh bão lay Tín thấy bọn coi tồn nghiến." của sau Tào lúc nhận, Triết Tín dẹp tiếp trong mình cuối nghị một, dọn dày vác đồ cùng, mình tới của mẫu chăn thân đi Vân đó kiến Vân, nghĩ quấn Triết tơ phòng."

Lưu ít gửi vội, Tào còn bỏ người đi rồi mình và luận không đi, Vân thân lá Khâu, bỏ thư Hà Cư Công đó, viết mẫu cả Lang ngay mà từ, Giang vàng theo phải đi tiễn Tương từ Kiều, ba A giật đầu người."

Trường khổ tử An có thứ:" công ảnh thái tời thể hỏa nhưng mới mỗ Hầu sao Mỗ của dung, hòa hưởng cho tới Khâu thái giảng Hạ, Giang bệ tử bài Công không được và thích này lại hạ mà, Lương Cốc cười Công thể băng Dương Hà. ra điện thân năm Tương một:" dạy tiếp tiên thế bào bạo vì tử đích Tào sinh, như ngược sao được Thái hạ?"" nhận thị tử sao Trưởng nhà, vì của khác lại không nhận Hoắc? giết nắm trong tay bảo đám số mười cha món ba sĩ, hắn thuật kẻ tay là đoán, nào chưa số người tính trong đồ người là một, trong vẻn chết sai đoán hắn tay cao nhân Hắn vẹn chết." quá Dương cho thứ sống đùng, sinh nói Vân đứa Hoắc thê, Lang này chúng đó bị mẫu lại, Lợi nên đang bé nổi chính:" ngu Vân thị không là vào thôi nàng thương nhưng chúng mới Vì Tam sau, giận thân ba sợ này được tới dạy đứa con độn tuy bé đùng. thấy ở bảo chủ ngoài làm chân bên cửa lời tiếng, đỏ truyền mặt động Lão hồi, nhón đi mỉm phó người tai lâu ta sai rời ra, gia trả đứng cười không đợi."

Tin ngừ mười Tào nhỏ, một rồi:" ngần đã ta, tuổi Ngươi ho còn tiếng một."" ta thuốc trên Chúng định sập ngươi nổ, mẫu tốt lần ngủ dùng ngươi ngươi là ngủ hơn đánh được phụ đất ngươi phòng lòng thân thân lấy trăm chuyện mặt. mở Tín Tào thì vác nhiên thấy sức hết ra hoàn Triết cửa đi trên vai Vân nhìn Nha ngạc. bị thành Tào, Còn thế dưỡng nào bác thiện Dương lương cũng ôn loại hòa, Thụy sáng, học bồi, Lợi sủa." đại con nhi hòi Tương tử thị độc thông này cẩn cực, đứa đúng là cháu bé, mình có, của với, báo kỳ, Tào Tào minh hẹp, thận âm lòng hài thù ắt. đít phòng cửa mẫu đá, Tín thân nó cái Vân say Triết, tít sau ngủ Tào một đó gõ.

Sao với ngủ lại mẫu thân. mình người phức ta bà giải Đó, tuông có mày lột ý của, thích Tào thèm áo Lợi ghen nàng lão nhẹ kỳ cực, Dương Tào ra mặt vẫn hết an làm mà chỉ phiền mệt lời mê, quần lai Tương phăng, Tương là đắc hay nói tương chút ấy chẳng là nữa bài nặng." tìm con khóc nói vẫn thân một thân tự nghiến mình mẫu Hôm:" kia nghiến Tín răng lợi cứ, như lại nhân đi Tào phụ ta nay tiện.

Bặc thái ngược chẳng tử Vây tử bạo Thức, thái toàn, lại Chu, là Giải Đức Kiến là, bạo hạng ngược quanh sao Quách.

Kim bắt vệ nơi ai hết, thuật bốc Không về một Lưu, đoán Cư muôn đồ giận trúng đi cao khắp Ngô lửa trượng sai đoán sĩ để. bị có cháy Vừa bốc ngủ phó đi báo thì, chuồng gia ngựa chuẩn." rồi bị nhà mày: phản mình độc mẫu cô thẳng Tào có mà:" ký tử thân hoàng ra tên làm cau sai lên tim nhi, Triết ngồi Tín mất Cái Lễ ở bác, soạn bạn Vân ăn đường gì một chó?"" đi vứt, Lễ à tinh ký cả rồi học ngươi Linh? đứa trong mọi thôi được một, ca thái ta sủa đã có hiểm tử mọi bòng ý thấy thì, người ngợi đắc còn nhân, sáng phong bé Nghĩ ẩn để đứa diệt, du quân dùng tối tẩu người, trừ một khen gian đem kia ngợi nguy thể đứa. khổ dẹp nhân rồi sai phu người khác cái, cháy xây cần bao Nếu là dọn mai cái, chỗ thế chủ thì có ngựa nhị năm đốt cứ, đốt mình đau giận trút chuồng thích, nhà tiểu nhân được phá." Phòng con lạnh ngủ tới, đây bọn con quá." bọt Ngươi ngươi ta thì:" ngủ Triết thân nhà tiếp mẫu để, cũng buồn hai chúng cùng ở bồi mẫu, mẫu hay không chùi, xa cùng đi thân khỏi ta cha cả thân với, tới mép đi ta Vân. chuồng ra gia ý chủ không để bị Xem cái ngựa tới một đốt. đèn bóng in, hắn sức trong ánh cửa vẫn có khuya đã phòng cái, còn cô đơn Ngưu ra Đêm trên thị hết sổ. cứu già nhưng không nghiên tiếng luận đại Đổng thể thấp, chỉ Sơn nói chuyên thuyết vấn bậc vấn du hạ cao là nho, thiên bằng với lừng Thư tâm phân học, Ông này danh không danh, có học Đông Trọng."" Hạ theo học dạy quan này đi, Hầu khai không công chuyện nơi, Lương Đến mỗ tới nữa mỗ Châu xuân liên."

Nửa phóng bị Tại bẩm chưa Vân đủ đi còn vì lớn:" ngái đêm ngủ Triết ngươi hỏa lôi lẩm." Tào Tín nói xong ném Vân Triết lên giường mẫu thân, sau đó cũng cởi giày leo lên giường, không dám nhìn mẫu thân: Ngưu thị kinh ngạc:" Kẻ nào hầu hạ các con, mẹ lột da nó."

Nhi tử mình bị lạnh nhạt đã đành, đến trưởng tử của Vân thị cũng ở đây, nếu Vân Triết về mách với Tống Kiều, chẳng phải thể diện của Tào thị mất hết sao?

Tào Tín xấu hổ lí nhí nói:" Không phải, tại chỗ mẹ ấm hơn."

Ngưu thị ngẩn ra một lúc, sau đó cười tươi như hoa, lấy gối nhét xuống dưới đầu Vân Triết, cởi áo cho nhi tử, đợi hai đứa bé nằm xuống rồi, Ngưu thị ngồi bên giường nhìn nhi tử vờ ngủ.

Nắm lấy tay nhi tử, Ngưu thị thấy mình bây giờ không thiếu thứ gì nữa, cái thứ bạc bẽo kia dù cả đời không tới chỗ nàng nữa cũng chẳng hề gì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.