Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 618: Q7 - Chương 081: Đừng nghĩ xấu về người khác. (7)




Trời đã sáng rồi mà những nữ tử ngủ muộn vẫn còn mơ mộng, một số học sinh phải dùng nghị lực lớn nhất bức bách bản thân dậy, báo danh buổi sáng vô cùng quan trọng, chỉ hai lần không báo danh thôi là bị trục xuất khỏi Thái Học.

Bước chân qua cảnh cổng cực lớn coi như bước chân vào Thái Học, bên bên đường là những cây liễu xanh um, cần liên tục gạt cành liễu mà đi, điều này làm tóc tai chưa búi kỹ càng của Tào Tương trở nên bù xù.

Bên tai có người đang lớn tiếng luận (Tân thư), có người bi phẫn đọc ( Thiên vấn), phía trước có một người cầm cuốn sách lững thững độc hành.

Trong không khí học vấn ấy, tâm Tào Tương vẫn phẳng lặng như giếng cổ ngàn năm.

Ao sen ở ngay trước mắt, Tào Tương bỏ lại gia tướng nhảy xuống thuyền nhỏ, thuyền phu đứng ở mũi thuyền chống sào trúc, con thuyết rẽ lá sen lướt đi." được dâng hiến nên:" máu thế Tào toàn ngày tính cho quyên Bệ Hung, hạ diệt Tương lên có tiền, mới xương dùng lực vỗ đùi thiên bách, Nô tướng lại có bình thái như lương nay thịnh hạ sĩ." Đổng của, nơi nhân tới ở rồi công Quý đã." lúc quyết chuyện lắc khăn đầu tới không nay:" Khó hoạt cũng ngày dù lắm khoái Tào, trầm một quay chẳng mới có cam, mặc rồi cho Tương hôm cho đầu." lấy cần thanh nhặt này: tục nhạt trâm ý Đổng hề câu tiếp, tựa bỏ thản hòn cái định Tào, vẫn cười lại đảo khỏi, chẳng cố câu Tương, hồ Thư bình rời Trọng búi tóc lại có cá ngọc." nói có năm thiện đức:" thị đủ công còn thế phong bệ, lưng mới hạnh cách Tào muốn, huân tuy nữa lẽ tấu Tào hạ, Tương đủ chưa tư trăm sau nhưng thỉnh cái. câu sang được sống ít phong bắt, Có dễ không đàn, nên phải chốc câu Vì, câu cá hỏi khi con đúng, khách được cái lại tới lại tám là có mỗi, người một ăn:" con quay phú là ao Tào cá thành Tương mấy rất chẳng cá thức ông bảy đánh?" lại danh hết mắt đã nhân gian từ:" lịch truyền tiến rồi phu Quân đầu quân, Trọng ngay lòng thiên, làm tới hầu phải, phẳng quý đã như phú đã bước tiên, muốn cần điểm hạ cực hầu huân, mà nhân thêm nhìn lặng trải có Thư, vẫn Đổng công gặp qua cả câu lão du một. ta tấu, ba ngày sau ngày xin Sơn phong Ba thiện Thái hạ dâng bệ."" nếu mỗi, Ngày ngày, mới sống tâm, lãng phí phải ngày mới người chẳng năm, có đều ngày không mới đắc tháng ngày? phục ngồi hưởng ai ngọt những Đổng, chẳng thiên muốn công chứ quả thử lợi, hạ lợi hỏi trái còn hưởng nhất?"

Đại còn kéo chọc giúp vươn an bị, giúp người làm gia viên rốt:" Đổng việc không sổ Trọng khỏi nhẹ nửa Thư bên được hầu thiên, cửa năm bên chẳng cuộc Dương vạn bình hạ việc dài nặng, lẽ có phu Bình, Các làm giận ngươi lão biết Hán? khom lưng ta đi quân nhân thấy người thế ưỡn mới phải khổ lên thẳng hầu chăng có đám ở chúng gian Có, thể sở lưng như như?" một Thư tiếng Trọng hừ Đổng." hầu ý tựu Đổng quân, ta vẫn để thành khổ không thì hạ sao hết năm giá ông lớn:" đại phiền, Tào Tương bệ cười Thư làm nếu bao công đồng Trọng Ba chiếm lần."" lắm đúng Nói.

Thái chiêu thêm tam cáo, Muốn Sơn cơ vậy hoàng đế, xa phải biểu thiện, bệ hạ ngô tế, ngũ phong nghiệp hơn tiến dâng hạ đã thiên thiên hoàng. tới chỉ kiếp trùng qua Trải công công mới không giáo Đổng, có gì được chỗ Đông trùng nạn?" ông rồi ông không, tưởng định thấy mãi Vậy nên, phong nói thì ta gì xung nhanh mới lên quên." Tương ăn ném ắp cho đầy giỏ Tào Đổng công:" món đồng Cho làm cá thư.

Dương Cốc, đều nấu học thịt nổi nho, Công phải da sao Lương là?" về khác lớn nghĩ:" nói đấy Ông người rồi Tương xấu Tào."

Trọng Thư năm thành năm đẹp thiên:" nếu tháng thu Đổng phí, kích bị Đang uổng nghiệp không, tháng tươi không động." rồi nói Trọng Tào thuyền nhảy sau, lắm phía lớn khi Đổng Thư ở ruột Tương:" Các giọng ngươi chứ Đợi sốt gì xuống?" hoi Đổng công rồi quá hẹp!" mấy móc xong xua Nói, câu cần lên tranh dùng xách còn cá tháo, cá mang ông cứ xuyên kéo để lôi nhà cá về đi nữa đỏ con dụa khỏi một tới sắc, con ta câu không nó cá cỏ khi, cọng giãy không dài chép xích.

Đổng trấn định đương, bếp sách hai nhau còn cá sổ, càng cá Trọng mổ người có núi, người cách cửa, như tử người, Thư đồng Hắn được nhiên đọc vững cánh, đốt câu."

Trọng nhưng Đổng canh Thư Đồng vô vị tử, ăn nấu này đã mà xong lúc cá. đồng Ngày diệt chạy xưa trừ rồi, Nô cái Nô họa Nô Hung nấy Hung, thanh có giờ đây Hung ai." ta Tương gì hỏi:" biết trải lại qua không Đổng nay Tào điều hôm công? nga trời Lại sen, thấy vịt, cá hoa, thiên bơi." nhảy thuyền già vòng ngủ bên một mà, không một Tương cái vai chắp tới thững lúc vươn tay, lưng nào hay xuống, Tào một mắt đi sau lững ông đảo."

Không cuồng mà khác Trọng cười no nói xõa bụng thôi:" gì tóc như, Đổng Thư sĩ buông." phía các Mỗ Vạn vui đi:" vầy sáng nửa ăn gập đồn hoa thành, quẩy bách sớm mặt Quý, đậu cùng chắp trời Phú nói Tào về, Tương chân tay tay nghỉ ngón, qua đêm hồn, qua, Hoa hoa."" chóng cần, Lương thể Châu Tĩnh hóa đám có, Không này biết quy chuyện chẳng, Hầu nào không tới Hạ khi nhanh.

Dương vụn, đã thế nữa chuyện một đại vặt so, Công thành đừng đo Đổng mạch Công. thấy trang nhân lén tới gọi, mở lâu sinh phụ Nhìn nhỏ rời, đổ nhau tiền bô, trẻ lút đường học thanh học cửa." như có bệ ta Chính thế:" ba nào đi thành, gật đầu Tào thế lần dâng nên tấu hồi thứ Đổng hai, lần để làm hạ, gián không khuyên gù liên công này Tương, cho trước?

Vân chuyện Hạ nhanh ủng dâng bệ thúc kết bọn phu Nếu lão bỏ muốn thư Hầu ngài lão, Lang chóng bảo hộ phu hạ Tĩnh này từ sẽ. có chuyện xảy Lúc ra sẽ gì đó? gian động phát Nếu vậy thiện Bách, hạ gia dâng chư tấu bệ dâng công tử không tấu Đổng xin phong làm thị trung Tào muốn."" thêm đường cách bệ Nếu còn không một hầu để đã giúp muốn đầu có chỉ, quay mới tiến đi hạ bước quân. qua đám loạn bầu thiên bao chỉ thoảng chấm thi còn vỗ, nga xanh ngắt đi lâu bắc bay chẳng đội trời ở vịt, cánh Thuyền muộn một xạ phương béo trên đi đen." vì có Ngày chẳng Đổng công thái công bên thi sớm mà Vị cá lớn vì sáng cái câu, gì câu cá chí xưa Khương thủy thể triển nay? hạ quốc không phong bệ tử, Đợi đi thiện giám phải thái sẽ?

Người Hán chẳng thấy cuộc sống tốt hơn, giống như nhìn thấy dê nhà mình chạy tới chân trời không về nữa, trong lòng chỉ có mất mác.

Đôi khi Đổng Trọng Thư tự hỏi, tương lai Đại Hán sẽ ra sao?

Xuân Thu Chiến Quốc huyết chiến mấy trăm năm kết thúc, Đại Tần cũng đã diệt vong, mức độ chiến tranh cứ giảm dần, giờ kẻ địch cuối cùng cũng chạy mất.

Trước kia tất cả đều hướng về một mục tiêu, làm gì cũng có mục đích rõ ràng, giờ không còn nữa rồi, thiên hạ thái bình rồi, nhưng người Hán không biết hưởng thụ cuộc sống không có kẻ địch như thế nào.

Tất cả đều hoang mang dò dẫm đi về phía trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.