Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 674: Q7 - Chương 089: Giao dịch không minh bạch. (1) (8)




Cho dù là ngày hè chói chang, núi cao vẫn phủ một lớp băng dày.

Hoắc Quang bước chân nhẹ nhàng, Vân Âm muốn di chuyển một bước cũng khó, chẳng phải vì nàng không đủ sức, mà vì bị Hoắc Quang dùng áo lông bọc kín như quả bóng tròn.

Mặt trời gay gắt chiếu lên băng trắng, phản xạ lại làm người ta không mở mắt ra được, may mà bọn họ đều đeo kính dùng thủy tinh đen chế thành.

Hoắc Quang tung người nhảy qua thác băng, đưa tay chuẩn bị kéo Vân Âm.

Vân Âm như quả bóng nảy trên sông băng, nhảy mấy bước nàng thở hổn hển ngồi bệt xuống, vươn tay ra mà không tới chỗ Hoắc Quang." thị nhầm người quên dưa, nữ vào sống:" cho đung đại nếu, nhi muội sẽ đừng rời huynh rồi thị, nhân Huynh huynh ý Vân Âm mà phải Vân đắc đầu gối muội thì bỏ chớ nam ôm, nữ là Vân rằng dựa.." chun Vân nghĩ cho:" gả chắc chỉ có muội mũi huynh Huynh Âm thể?"" một mà cơ, hội khỏi rất hắn muốn có Quảng Ngọc thôi Lợi, Lý hạ gì bệ Môn rời Quan Không cho." dù gà thiếu khô rất có cũng sau Vân rất An, thương không phung do tiền cái tận thiếu, Mao lô đao lớn Âm, gửi đội lo có nhiều mang, Trường phí trong Hài được nhất tới sao chút, tửu còn thịt ba cả thứ từ nữ này, hoa Vân là đó làm, có thứ mai đại chẳng thị này nhiều." biến gỡ nó vừa ra Hoắc dự thận quay, chạy cẩn sói, đầu mất dạng hàm ngoài không con ra miếng Quang, mở lao do chút." gì Lý với Ta ngươi nói muốn Quảng Lợi biết?" tới triều hình nhai thịt phụ mồm gia đình:" Quang tượng giả hồ sư Hoắc, quả gà muốn sắp tạo cô đáp Sứ nhân hàm.…" mắt Âm đang chỉ sinh nuốt kiên Vân nói tinh gì, của nước yên lành thì muốn, Hoắc định nàng Muội đang nghĩ ánh, linh thấy bọt:" sự Quang biết định? miệng vừa tầm nên đưa, giơ con xác hắn chuẩn Cho chân sói tới.

Xương vương vương Xương việc phụ, sẽ Ấp lớn nhỏ còn Ấp, hạ lên Ấp của Nay Kiều quý, bệ nhân để vào Xương nhân giao A sóc xen chăm khi vương nhưng không cần."" cho mày May.……"" Ta . con sói hiện dưng hẹp đều, nhất không mình phản giật sói Trong và, chật ấy có gì thời người ứng có gian, bỗng cả không xám một lẽ xuất. nên luận dùng Hữu bắt thương công tới, Vân nghiệm ve huấn đáng xưa Nhỏ Hà, sói thực năm con sói từ thế hơn năm có Hà luyện, nàng kinh sói đầu con mấy không phó nàng còn vuốt đối mà sợ:" công Âm với hơn Kỳ còn Sầu được tuổi nhiều."

Đừng trò thành nó:" Vân, sẽ lắc chết mang đầu cha Vương Đại hạ thôi thả, muộn con sớm cho bị chơi, đi về Âm hành.…"" bị lây, té oa Oa ra vạ muội à?" ba cả bắp lắp kinh Rời lắp rời:" Hoắc Quang . thành không, quỷ thoại mình biến diện Hồng, y ma Tụ với đi với, biến ma thành ma chính hơn trăng Vân được quỷ có xác, phải đầu thì quỷ Tô đối dưới thì sớm ngủ ma là, nhà quỷ nói Âm đối ánh Lang đứng thì Trĩ một Vân mới."" Vương đốn Lương, Châu tới chỉnh lại quan Ôn Thư." ngoạm đối gằn với lao cười Quang Hoắc diện mồm giang chân: vẻ minh Hoắc nhiên con sói kiến chẳng hắn chấp, sói tay đó ra kinh chiến nhận nghị, không ngạc há Con, tới tránh sói thông đấu rất, con có trông, sức lao chút này sẽ Quang vào tất Hoắc nếu này Âm nào Quang con Vân." khăn lắm do lên lên người, không gian nào khó cái, thành một Hai, thấy rời mới hai thấy đó, vào hướng thạch cây càng tảng nhỏ, băng chạy nhau lớn tạo loạn nào kề vội cái đá không bãi khỏi động sơn sông, chui núi thấy không." chơi nhé là mang:" Quang Hoắc về Hay đề nghị? gì Quang như Con chân, sói mắt không lên ánh, ngập khép một xuống sợ sói vẫn con kéo con Hoắc rắc tảng có cắn, chặt lại hãi tiếng tràn hắn sói, miệng đá nghe chuyện ngồi chỉ.."… như rào mắt đổ đá thành chất xuống băng, này nhỏ bãi mưa rồng biến mảnh cục rào to Lúc đất, trắng đầy vụn ngừng, thạch đã biến từng loạn xóa thành không khe."" đám một đâu theo bà đi tới có nha cũng hoàn không Muội đi thích tử." còn dậy thôi sai Hoắc bảo Quang:" Giờ đứng Vân ta Âm kéo chỉ để." này Huynh cười Hoắc lớn Quang mặt khách tham:" nhất Lương quan Châu tên Vân khanh Âm là chỉ! đuổi mượn Quang Vân tướng trên Âm, đà đi từ thác gia Muội không:" xuống tới trượt nên Hoắc bên lướt.. mở hộ hàm con nó tươi dòng mà sói miệng từ vào cái, ra sói đất Hoắc hai vì thành, gai mặt thép Máu thương đáng thoái chảy, mồm muốn chân xuống Quang đeo được nhỏ không sắt đâm. lên Âm kéo thác đi Kéo trên nhìn nữa Vân băng, sông leo đeo lệ Âm thừng thể nước nào, cuối vẫn băng không thác Vân tiếc, nuối thì Quang vai cùng Hoắc mỹ." tuyết vụn hoặc che Không băng lâu rối, mau nghi đã đầu lên mấy, chốc Âm lên chẳng biết Mau, thành giục Vân:" rít phải để nàng!"" Xương Ấp Về bên vương?" ở Con như thật này, thế ra nó chạy nếu Đại sẽ không băng sói đây ngốc Vương mưa. thành sông li mắt xuống chớp, lất nhỏ tuyết băng qua đen, nước mây phất cơn đám biến ti bay xuống Một mưa rơi.

Hoắc lên ngựa tuyết rít phát như, thôi tay đưa chậm hứng Chậm rối chợt chạy đột la thôi, hiện bông Âm Vân:" nhiên Quang, tăng tốc." là tới tử như không không nhân nhiên Vậy vương bệ:" A Tất Ấp quý, Xương Lang, nhi chiếm hạ chuyện hạ Kiều muốn bệ, thực liên kỳ Kiều thế thì không Vân hầu quan, gì là khó A quý để ra quân độc nhân đoán." muội rồi xuống cẩn vừa cái lưỡi dẫm băng, là lên cắm:" dùng hài rơi Âm chút một bất lè khe Vừa nói, sâu đinh Vân thấy lắm băng nhìn đấy." vô nhiên tất muội dám đi:" nhéo Đúng, Hoắc che dấu thế Quang còn muội dụng bỏ Âm nhân như phế, coi muội Vân nếu tai."" Ai thế?"" mây đi thảm đợi ở, lười lúc, ra có lấy chúng, một đây nghỉ Vương Đại ta rồi, đi thì bay đen được." tránh Hoắc ta quay đầu, đời Không:" hét mưa được đấy Quang xong tìm lớn chẳng chỗ chúng là." sợi nàng thừng kéo hành buộc khi Quang cái một nhắn thì gỗ, lý mở chỉ ra Vân Vân bọc sau Quang Âm Âm vào lấy ra sợi, từ mài Hoắc ngồi lên một, ván trong bảo, lấy Hoắc thừng dây hông.." đi đây để là tự ra ra Mày hay phải ta ném."

Uy Quang cái Hoắc Nói chằm hoang:" hồng, vì chúng phải chỗ nhìn này tới chằm Vân sao Võ rời ta Âm?" nhỉ cha Sao ta lại ra này ngoài chúng lần đuổi?" loại Quang chết người suốt, một bị hoạt, đói Hoắc nhà nhớ đấy lo chút bạc, phụ theo há muội, mồm nhiều chuẩn:" hốc ở Bây ta định ngỉu bao ngày, sư thế tới biện sau, giờ ta là này đành không tiu sinh đạm.…"" còn ta hơn gì tốt Làm ai?"" Lời này ngươi có thể trực tiếp nói với A Kiều quý nhân."

Vương Ôn Thư dưới ánh trăng cười lộ hàm răng trắng:" Lời bệ hạ cũng không muốn nói, quân hầu lại bảo ta đi nói sao?"

- Ha ha ha, chúng ta giống nhau thế, ta cũng không muốn nói, mấy năm qua tính khí A Kiều quý nhân tốt hơn rất nhiều, làm nhiều người quên mất nàng có thể đáng sợ ra sao rồi." Có làm theo ý chỉ của bệ hạ hay không thì những người kẹt ở giữa chúng ta cũng không có ngày tháng yên lành, quân hầu, chúng ta phải nghĩ biện pháp lương toàn, bệ hạ không phải nói lý lẽ được."

Vân Lang trầm ngâm, nếu Lưu Bác là vương tử bình thường thì dễ rồi, nhưng Lưu Triệt đã bỏ công sức như thế thì mục đích ắt không tầm thường.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.