Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 688: Q7 - Chương 091: Yêu cầu quá cao. (7)




Một tiếng huýt sáo lớn vang vọng sơn cốc, không lâu sau có tiểu đội kỵ binh từ đầu kia sơn cốc chạy tới, đồng thời mấy người ăn mặc kiểu mục nhân từ trong rừng thông đi ra. Hoắc Quang chỉ phía sau sông băng:" Người trong đó, giết sạch cho ta. " Trong sơn cốc không phải nơi chiến mã có thể tới, các gia tướng nhanh chóng theo đám mục nhân trào vào sơn cốc. Bùi Lục Tử nhìn Hoắc Quang:" Đại sư huynh không vào à? "" A Âm quan trọng hơn. từ cấp sông băng gia không và tướng dẫn Âm nói xuống hộ tốc, người tám rằng đó Vân Bùi bảo quanh rời, đi Lục Quang cao kia đi sau Hoắc Tử bốn trói không lại trên. "" ta gì Triệt người, tại thể nước Hán thể người Lưu một thành không của chỉ chưa thành, tồn tồn tiên tại chưa Có ngăn, ta không Hán Triệt Hán, Lưu khi tổ cản ý. " bên một nữ người chút cạnh Mượn oa. " được trong Hắc lâu:" có ăn gần Sơn Hoắc lại, địch thiếu người đầu là sông lạnh, giữ băng ở nên, canh chúng Quang không ở vừa thoát Qua sông, Sơn chúng lắc Hắc thể, không băng cho ở đây thức. " chấn nhử ta nắm Âm à Vân phấn chặt mồi:" Chúng đoản tinh kiếm thần là? " thô ăn rửng luận nó Ngươi à:" kết Bùi Lục Tử lỗ mỡ? đập tục khiến Quang đã đầu mấy chuôi ồng liên máu, hắn xoay Hoắc kiếm chảy ộc phát lên chỉ. " đời thản Trên này phúc:" nhưng không không nổi thụ có không Xuân được bình, đáp có nào chịu Bành khổ hưởng luôn. tấn thất kháng tên, đã cự đại hét, đối công cố khiến không diện Hoắc hán kinh, Cùng sức đại hán:" này Quang được giết lớn. đi hán Một Ra cướp, máu phun đại cước rất mã một:" giết đó ngụm, chiến hết hắn mạnh hét. "" tay nương khi Đó không, ngươi ta sẽ của là đâu chuyện ngươi giết. tuổi con lá Thế nhớ nhưng rách mơ xuất có người, muốn thì hiện cội về trang vẫn, liễu thôn đầu cây trong nát thôn luôn luôn hơn rụng . " sao đầu Biết đây:" vì gãi ta lại Hoắc giữ không Quang ở muội? đối trường phương đá định lại lóe phương điểm, lên Quang Hoắc co, bị xuống tên đối cản chân còn vào nô dứt ngăn thì quỷ kiếm gục bụng. đề lên mỏi nhân Âm phòng Hoắc ta tới Vân thôi, dìu:" ngựa lại chạy có, tặc giục Quang đi mệt Chúng. " lượng Hung lực là ta chắc Đan quen là rất Nô tỏ Nô chúng ra nô này tên chứng, chúng ta người lĩnh Hung năng ngựa chúng đoán, Sơn người Đám khả là, trại thủ thuộc của chưa quỷ dấu ẩn. "" Đại ngươi vào sợ lãnh Sao dám địa Hán, không tiến chết à? " Vân giận một lần nổi với hiếm Hoắc Quang Âm. " đầu đúng quay thông Huynh, đi minh:" giọng Vân Âm, dài huynh. " nhiên không ngạc Xuân hầu:" tử công Vân đệ Bành Nếu tử vậy hẳn rồi là của đại. " vọt lại đồng tới nan, bước chống còn dừng đỡ thấy Tên bạn gian liền. " Hoắc tới đó Vân xuống Âm vây, ấn ở mình đứng mã quanh Quang còn, ngồi chiến Âm thẳng Vân dắt. " Vân coi tức giận:" cần huynh không trông Âm Muội. " gia tĩnh nay Hoắc nhưng Thế trong gia bụi gia, lừa giết cười lớn:" gia không có cỏ, Quang gì Dám động hôm nô. " chứ Vân nặng gánh:" muội mũi Sợ gì Âm làm hừ? "" ta nhiếp uy trấn phải Bị danh phụ không sư? người lại Hoắc xông về Âm lo, gằn khác về mãi Quang trở hạ, quát ra tiếng cười, một có nữa lớn hán được đại có người, bụi không Đánh trong tiến phía Vân. " nói có nằm Xuân rạp vững chỉ ngã đứng vàng bốn Bành nỏ rồi, bị gió nhưng đó sau, vội một có đã tiễn, cắm chậm đầy tới người tên tiếng, xuống xé chân, ba mình lưng bước vừa hắn. " trong bụi Những đứng trộm chỉ cầm bổng đàn khác cách được xa thiết đi không đại kẻ da đâu ngươi không một ngựa áo Vân làm một:" tới đó Trong cỏ, hán hoang tay mình nhìn Âm. " ngươi hiếp sẽ thủ:" ta lắc đi uy đoạn, không các không đầu thành ngươi được nếu Hoắc trường mục phụ sư Đan Quang Các để Sơn. " hỏi quân nhìn tướng Xuân, Bành:" nô mắt, nheo quỷ Hoắc Quang? "" rời Mỗ dám không để, đưa ta đi giết nên ta chiến, cho cho mã ngươi. tỳ ngoài ra gian đeo về hộ vui vàng, vệ châu có vẻ, rằng nhất có, tự ăn Mỗ, bạc ngọc mỹ trần là cho. cứ tưởng Cứ đầu cuối lên tên ngờ lần cùng cả ngươi, tới xông không hàng chứ, lại từng kéo các lượt. " rồi Quang Hoắc ta:" Mình là đủ quanh nhìn. "" nặng địch, có hai bên và tĩnh hầu đối thể sâu ta đó, tác nhà hợp sau Không bệ, đâu chỉ hạ quân nghĩa. "" mồm Câm! " ngay ta Xuân xông:" Đáng toàn bộ lẽ lập tức Bành thở bọn lên dài nên. " hầu Công khuất với da quan tay kẻ cầm chắp mặc sau áo ra, chỗ chắn, hệ từ đầu gì đường:" nhiên bốn tử núi bò Vân Quả có người? . " sông chỉ ta vũ ta, ác chúng thế lực cảnh nơi, không không băng huy đi chưa, cho chiến quen ưu, thành trên nên cho chúng mười tới không ta Tác dù muội, đó hoàn phát liệt thành có năm. hắc gia trước Lục cái lưỡi cười, lè Bùi Tử hăng nhân theo băng tướng vào sông mục phía và một. " không phải Ngươi hẳn Đại Hán, sóng Hung tướng quỷ gây tệ gió là, nô Nô là sống quay quân ở về sao? " bình mới nhục Quang:" vinh áo Hoắc Cơm no chép đủ thường miệng biết là. ngựa Xuân ngắn chân ngay phế cơ nữa ngồi hơn Bành vẫn, còn rất hai bản cưỡi bị đã. " này mỗ có băng Bành hội đồng:" Xuân giết ngươi cơ, không Khi sông ở tán lời. thể sự chỉ mắt nhìn lập là, Hoắc lửa trọng miệng, im Âm rực biết Quang nghiêm tức Vân. hán bị nô tới giết, thương đi quỳ Đẩy tên Hoắc đại tên thả Quang thong ra. " dưới thích để chân: đá không Quang rĩ cục Quang vụn giải Âm thèm đá, Hoắc Hoắc tới rầu mấy Vân ý. " đại hướng chết Âm phía Vân Kinh:" Nói xong động tội nữ về, thị đáng Vân. " đọ vài bị tấn này tục Tên đao sức, chí đao câu Hoắc lên công, cả nô Quang kích thậm, vào ném xông quỷ người thích như. . " kẻ nào người ta là:" khi Quang giết là nói các, nô rắn ngươi đó không, gặp quỷ cứng Sau nói bội, phản đừng Hán Đại Hoắc Hán mình kẻ nếu. " mãnh đại mù nghênh bụi Hoắc hán, đấu với sức không tức Đại, hắn nhưng phương du đối không, dũng thì ai chỉ, tới có Quang múa thân mịt gì đất, đủ bổng mạnh hán nhàng của, thể pháp được nhẹ xông làm thiết đón. Nói ra các ngươi cũng đáng thương, ở Đại Hán không có cái ăn phải đầu hàng Hung Nô, cái đó còn có thể cảm thông, thế nhưng ngươi không nên quay về, đó là sai lầm của ngươi, không ai mong người về. "" Trước kia ngươi làm người Hán không làm tử tế, làm người Hung Nô lại muốn quay về Đại Hán, ta không hiểu các ngươi nghĩ gì? Nhưng ta đoán bí mật thẩm thấu vào Đại Hán, xây dựng bảo lũy, không phải là ý kiến của Lưu Lăng, mà là các ngươi, muốn để lại đường lui, hoặc tích góp lực lượng, để đời sau của mình trở về chứ gì? " Bành Xuân ngẩng đầu lên trời buông một tiếng thở dài thay cho câu trả lời. Hắn không quan tâm tới kết cục của mình, dù sao thì đám nhi tử còn nhỏ của hắn đang ở trong hoàng cung của Lưu Lăng, hắn chưa bao giờ bận tâm tới cái chết, từ khi rời Sơn Tây làm quỷ nô, hắn coi mình đã chết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.