Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 765: Q7 - Chương 102: Làm bạn với vua. (7)




Có thể theo hoàng đế tới Thái Sơn một chuyến cơ bản đều là nhân vật hạch tâm nhất của Đại Hán, cho nên người muốn tham gia đội ngũ này rất nhiều, chí ít nó thể hiện một loại thân phận, một loại vinh diệu, nhất là trong giai đoạn bấp bênh này, huân quý nào không được cho đi theo là khó tránh bị coi mất ân sủng, lúc đó đối thủ không khách khí nữa, đây tuyệt đối là chuyện phải tránh.

Cho dù là hoàng đế cũng phải rất thận trọng với danh sách này, thẩm hạch lâu mà không làm ra được danh sách thích hợp, hoàng đế bận rộn còn nóng ruột, Vân Triết thì thấy mình đang lãng phí sinh mệnh.

Bởi vì nó đã đứng dưới chân tường một cách vô tích sự hai canh giờ rồi, nó muốn đi tiểu tiện, nhưng hoàng đế không có ý rời Vị Ương cung, nó chỉ đành đứng đó.

Tùy Việt đứng ở bên cạnh Vân Triết, tay ôm một cái khay sơn son, trong đó đựng các loại hoa quả tươi, hắn thở nhẹ mà dài, chứng minh hắn đang ngủ.

Vân Triệt hâm mộ vô cùng, nó mà có bản lĩnh này thì không phải lo gì nữa.

Việt Vân nhà Triết thấy xí bãi hóng Đái, Tùy thích thỏa ở nhìn xong bậc ở thềm mát một ngồi.

Khải làm nên nhi đâu, thích tiếc không chuyện, người rồi quá được sao, làm này có không ở lại cười nếu, tử đồng cũng hắn số Lưu cũng Sơn Điền Triệt thú:" trẫm không là chuyện dù phiền, buồn đi hắn Đông đưa Trường hợp tốt hơi nói Lam, rất thời Lương lắm một hợp thích hứng, thì An giống." đứa mình Điền hiểu là phụ Triệt đồ của Điền Vân nhau, phải Hừ đúng Lưu:" Lam, ta con chực chúng giữ mưu đi bắt hoàng thân, gả thị còn hoàng giờ, chưa tộc chưa hùa đâu Lam, mới như, khóc giọng cầu hiểm nạt, giữ nên hai ác mới.

Bốp!" hạ cần rồi thì:" trong nguội chỉ thào hầu, nóng hạ phải Vân vào giờ, đã trà vừa Triết, Bệ nổi thôi." ổn tệ dở thấy khóc lý:" nghe phụ Lưu cười Đạo, Triệt nhỉ không vì dở không hoàng sao? khuôn nóng vào lần ướt An, mấy chỗ nhỏ tám Triết tháng nhìn vậy Lại, đẫm đứng cằm thản vào hôi nó Trường trời Vân, Tùy thấy quần nữa đứng Việt mặt, cùng tượng ở lại chốc len mặt chiếu lén mà mồ, bình chẳng bức rất áo như vô."" bé là là, đủ đứa Thế phúc có.? nắm ăn Ngươi màu thở đúng muốn, nắm khổ thêm đây thơm cơm rất dài bé đủ, muội là à này thêm, đến nên thấy, lên tử hai, nắm thôi lấy một còn Tùy lại:" thằng ăn mềm một nhìn có chỉ Việt? sao buổi Vân nữa chỗ dày khó, nào cho bé chối Triệt tới quá sáng Lưu một Triết nhiều Triệt, Lưu Trải Vị từ qua dựa chỗ Ương thằng cung, đó kể sẽ bất không rằng vò, dù tiếng có dựa lên. ném Triệt Lưu cho đi chương trẫm quát, đi:" hết cầm khác Cút tấu."" vào không đề vấn ta chúng có trong Giờ? giác mấy Đại Vương trong Nó nguy hiểm này chăm cảm nhà quá khác gì bảo không đi sóc, chuyện con lợn." bắt hoàng Phụ nạt ta người. tấu đặt rắn ném nữa chương tới nổi giận ngủ kinh trườn, Triết tay đế đế ngạc như nhặt xuống đang Việt chương lại lặng chỗ đất Hoàng lẽ hiện lên hoàng, Vân Tùy, lần bên tấu con phát trái." vì cha ra hơn:" dữ, nương khuê tiểu vui đời, Vâng hôm kia lại, thích tiểu nó khóc cháu dữ vẻ mới nương Vân còn lắm không, nữ thích khóc Triết. làm hiện rồi Điền tiểu dậy lần vậy ngủ ngờ một Triết phát cũ còn Ai không củ quạt, sau có quy Lam không chuẩn việc biết người lại là, giấc dẫm chỗ đứng dựa tử lưng này nấp Vân, bị thằng này khác mát." Lam ngạc Lương đâu ngươi ở:" nhiên Lương, hoàng phải, sao rồi ngươi của việc, phụ biếng Điền Khải lại chết vì hét làm Khải để lười lên. hô bên mỉm cây nhìn san Lưu cạnh Triết cười Triệt Vân bứt lớn đứng rứt."" Vậy thì đi phụ giết hoàng. nó tới lưng lớn đầu đều rất Một, làn gió thấy, sau rèm thổi bồ nấp quát quạt Triết Lam quay đặn Điền dùng Vân cái cho mát sau.

Lam môi đừng Tùy Điền quạt bảo khổ mạnh chỉ, Triết cười quạt Việt Việt Tùy chỉ, bĩu càng Vân đành nữa." không hạ ở thích đó chúng ta Bệ trong." làm gian ứng trong hoàng ra phản về rụt lại từ, đầu ức đế oan Khải không, bước Lương thấy việc." tỏa có đứng vì khó ngọc mái chiếu ngọc này là, sáng toàn có một thạch uyển, viên xuống chịu trong ở bảo quan không mặt, thạch cái đó chẳng, các thêm, nó trọng gì thoải, ngọc tòa thạch danh nào trời phải dờn, lâm Sau chỉ chẳng Vị Ương cung dập, cây loại nơi trứ." đẫm bảo nữ Vân phẩy Triệt Việt Triết tay tiếp, cho đi chạy thấy Lam ướt Tùy quay, đã Lưu mất Điền dạy khuê bảo áo tục nó thì rồi quần định sang." cạc Ương ù ù kéo cung rời Tùy Triết còn cạc Việt đó Vân Sau Vị vẫn."" Để nghĩa trung chẳng làm vì nhà không Tết là không tâm những mang, vì đủ giết nhà cách yên chúng bất chúng bất, đi lẽ tư bất sợ để vậy chúng không, ạ lại có ở kẻ không không bậy ăn được?

Vân Lưu ngụm sách đi ra uống Triết gọi soạn, trà Gian Triệt danh nan xong Thái Sơn tới."" mà phụ Chuyện à hoàng này lo cần?" rồi đổ Lưu Triết đi sân nghỉ hôi đứng Nên theo nào hoàng Triệt dưới:" ngốc thả phụ, thằng mồ, cầm quạt nhìn Vân lỏng nắng ra." Triệt Lam chớp Lưu vung cánh Điền: mũm mắt mỉm chớp Giết:" tay! quạt Tới vía nhiên đột phụ Triệt hoàng Lưu đang mây hồn:" cho trầm trên đây nói giọng. tới ngực trưa Vân Triết Việt bên Tùy, mời lấy sen cơm, lá bọc Tùy rồi đặt, ngồi chưa giữa xuống hai Việt, lá người ăn gói sờ ra mà, Đã qua ăn sen." nguôi gác hoàng giận duy Tùy là tới Việt vẻ, hoàng Triết gần hồ xa nhất người là phải, rồi Cũng đứng chỉ huống có đế xa Vân may đế." sắp đáp đầu miệng tay gối, Triệt thuận Danh:" sách xếp hai Lưu khó." ôm phụ Lam mệt đấy rồi bịu bận:" Phụ rồi Điền thôi cần cả nũng tay ngày nghỉ hoàng, hoàng nên làm." vì nó có cạnh bên, ngọn Triết bên Lam thẻ buồn hoàng, cạnh ra Sao thỏ rõ phụ Vân hoàng hai nhưng lại lớn, phát cho sao phụ nhét đầu, núi quạt phụ thò không Điền băng:" tới hoàng phụ hoàng hiện?"

Hai tán nắm tĩnh đợi vào, đại Vân điện gẫu người Tùy vài, không dẫn trong bên hết động nghe có Triết, gì câu nó Việt ăn ngóng cơm.

Rất thoải mái.

Lam điều nóng thì càng Có Điền. nằm tư chiếu chẳng rồi Hoàng ngủ đế hay trầm đang trên biết." đề vi vấn không hành không nhưng vào càng Vân:" là, sáng suốt Có thấy đây Triết.

Vân Triết theo sai bảo của hoàng đế, quỳ ở đối diện." Khi trẫm bằng tuổi ngươi thì tiên đế bệnh nặng, Đậu thái hậu nắm đại quyền, Đậu thái hậu không thích trẫm, nói ánh mắt trẫm quá dữ dội, làm việc quá dữ dội, nếu trẫm làm hoàng đế sẽ là tai họa với bách tính."" Giờ trẫm mong Đậu thái hậu còn sống, trẫm có thể nói với người, Đại Hán không chỉ rửa sạch sỉ nhục tổ tông, còn giúp bách tính giàu có, đại quân của trẫm đánh đâu thắng đấy, bốn phương tám hướng, trẫm đứng đầu.

Vân Triết, ngươi thấy trước khi rời kinh sư, trẫm có nên tới trước mộ thái hậu nói những lời này không?"

Vân Triết hồ nghi nhìn hoàng đế, nó không hiểu vì sao hoàng đế lại nói chuyện này với mình, nhưng nó thấy người thông minh thì ít nói, nên nó không trả lời.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.